watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:01 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10411 Lượt

là cuối cùng Tô Nhiêu cũng có bạn trai. Một hôm Đường Du tan học về thì thấy một anh chàng quàng vai Tô Nhiêu đưa cô về, trông rất tình cảm, thấy vậy Đường Du cũng yên tâm đôi phần.

Ngày hôm đó, Đường Du tra xong tài liệu, làm xong bài tập ở thư viện, không kịp ghé qua nhà vì sợ bị muộn, cô mua một bắp ngô và một hộp sữa chua ở căng tin rồi sau đó vội vã đến hộp đêm ngay.

Vừa thay xong đồng phục, từ phòng thay đồ đi ra cô liền trông thấy Lâm Khai đứng ở hành lang.

Thoạt đầu, Đường Du rất ngạc nhiên, bởi vì từ khi chia tay, cả một quãng thời gian ấy cô đâu có gặp anh lần nào. “Lâm Khai, sao anh lại ở đây?” Quen Lâm Khai đã lâu, cô biết việc giáo dục đạo đức gia đình anh rất bảo thủ và nghiêm khắc, anh chưa từng biết đến những nơi quán bar, hộp đêm như thế này. Đường Du nghĩ một lát rồi như chợt hiểu ra, “Anh đã đi theo em?”

Lâm Khai nhìn cô, hỏi: “Tiểu Du, sao em lại ở đây?”

Đường Du cười, “Có gì đâu, em làm ở đây, giờ em cần có việc làm.”

Lâm Khai rõ ràng đã quên rằng họ đã chia tay, giọng anh nghe đau xót, “Tiểu Du, sao em lại làm thế? Hết tiền sao không nói với anh? Anh là nghiên cứu sinh, được hưởng trợ cấp, a cũng có thể làm thêm, em đừng đến nơi này nữa…” Lâm Khai vội kéo tay Đường Du ra phía ngoài.

Đường Du chau mày, hất mạnh tay, “Lâm Khai, em đã nói rõ với anh từ lâu rồi, sau này chúng ta chỉ là bạn bè bình thường, đừng quan tâm đến chuyện của em nữa.”

“Đường Du, em đừng bướng bỉnh nữa, một sinh viên chuyên ngành tiếng Pháp đến đây làm gì? Em không cần tương lai nữa sao?” Lâm Khai lộ rõ vẻ tức giận, từ khi quen nhau, anh chưa từng to tiếng với cô.

Trông thấy phía đầu hành lang có vài bóng nhân viên đi lại, cô cười, “Lâm Khai, anh không cần phải hét lên như thế. Anh muốn tất cả người ở đây biết em là sinh viên sao?”

Câu nói của Đường Du khiến Lâm Khai bình tĩnh phần nào, sau đó cô chầm chậm nói: “Xin lỗi, bố con em đã cắt đứt quan hệ, thẻ tín dụng không còn tiền nữa. Học phí năm nay vẫn nợ chưa đóng, lại còn tiền nhà, tiền sinh hoạt nữa nên tạm thời không có cách nào khác. Giờ em phải ra làm, nếu không sẽ bị trừ lương. Cám ơn anh đã quan tâm, nhưng, anh mau về đi, nơi này không hợp với anh.” Dứt lời cô liền quay người đi.

Các chị em trong hộp đêm những lúc nhàn rỗi thường thích buôn chuyện trên trời dưới biển, Đường Du đã sớm quen với điều này. Khi đi ra, cô thấy một nhóm đang thì thầm to nhỏ chỗ quầy bar, trông thấy cô, mọi người liền tản ra. Đường Du cười, trong lòng đã đoán được chuyện gì.

Buổi tối, trong lúc dọn dẹp, Lý Văn hỏi, “Tiểu Du, cậu đúng là sinh viên khoa Pháp học viện ngoại ngữ à?”

“Ừ.”

“Hôm nay, bọn họ bảo, chàng trai đó…”

“Anh ấy là nghiên cứu sinh trường Đại học Q.”

“Các cậu…”

“Ừ, trước đây anh ấy là người yêu của mình, nhưng, có lẽ cậu cũng nghe họ nói rồi đấy, bọn mình chia tay rồi, đừng hỏi nguyên nhân tại sao. Anh ấy xuất sắc từ nhỏ, mình không xứng.” Đường Du nói hết những gì trong đầu khiến Lý Văn không biết nên hỏi gì thêm, ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa tiếc nuối

Bị Lâm Khai làm lộ thân thế, trong hộp đêm Loạn thế giai nhân dần có chuyện kể về Đường Du. Nhiều người biết cô là sinh viên của học viện ngoại ngữ, vừa xinh đẹp lại có khí chất. Nghe nói trong thành phố B có không ít con nhà quyền thế đêm nào cũng đến hộp đêm Loạn thế giai nhân chỉ để ngắm nhìn cô vì Đường Du là nhân viên phục vụ nhưng chưa từng uống rượu cùng khách. Có người bỏ tiền ra mời rượu, cô chỉ chau mày. Còn có người kể con một vị cán bộ cấp cao có ý muốn qua đêm cùng cô với giá cao ngất trời nhưng cô không thèm để ý, không tức giận cũng không biểu lộ gì, hằng ngày vẫn quét dọn phòng, làm tốt công việc phục vụ của mình.

Đường Du cũng nghe qua chuyện đó, trên mặt cô chẳng hề có biểu lộ gì, chỉ thấy buồn cười, nhưng một khi chuyện đã truyền ra ngoài rồi thì lại trở nên vô cùng kỳ bí.

Diệp Đào Hoa đương nhiên thấy vui vì nhiều khách quen của Người đẹp giờ trở thành khách quen của Loạn thế giai nhân. Làm nghề này đã lâu, tiếp xúc với đàn ông cũng nhiều nên chị ta cũng hiểu biết đôi chút. Chị ta thấy mừng vì trước đây Đường Du từ chối không làm nhân viên tiếp rượu, chị hiểu tật xấu của đàn ông. Với họ, cứ nhất nhất nghe theo là hạ sách, gần mà như xa là trung sách, biết họ có nhu cầu nhưng không đáp ứng là thượng sách. Đường Du càng làm bộ, họ càng ngứa ngáy khó chịu, đó mới chính là điều cuốn hút. Chính bởi vậy cho dù ai đưa ra ý nghĩ không để Đường Du yên phận, chị luôn giúp cô từ chối khéo, “Xin lỗi, Đường Du chỉ là nhân viên phục vụ, khi mới đến đây, cô ấy đã nõi rõ là không tiếp rượu, mong các vị thông cảm.” May mà Diệp Đào Hoa vào nghề đã lâu, đã chủ định rõ ràng là phải bảo vệ Đường Du, nên phần lớn khách vẫn chịu phục, không ai dám làm càn.

Sau này Đường Du có gặp Chu Nhiễm mấy lần ở hộp đêm, khuôn mặt cô ta gầy đét khiến đôi mắt trông càng to, chắc là tại dùng thuốc kích thích trong thời gian dài, đôi mắt cô ta vô hồn, sắc mặt xám xịt, chỉ ngồi một lúc đã ngáp liên tục, tính khí cũng khó chịu, động một chút là chửi mắng. Tuy nhiên, cô ta vẫn đẹp, chỉ có điều vẻ đẹp này khiến người ta thấy xót xa, giống như bồng hồng sắp tàn, dù mỗi cánh hoa đều nở bung, nhưng sắc màu đã nhạt phai, Lý Văn nói: “Cậu biết không, lúc Chu Nhiễm mới đến, tất cả mọi người đều rất thương. Cậu không biết ngày trước cô ấy được trọng vọng thế nào đâu, tính tình lại hoạt bát, đáng yêu. Chu Nhiễm cũng là sinh viên, gia cảnh khó khăn, không có tiền đóng học phí, lúc mới đến đây cô ấy cầu xin bọn mình đừng để ai biết, nếu có nhìn thấy nhau trên phố cũng coi như không quen, cô ấy nói muốn sau này sẽ quên đi chuyện đã từng làm tiếp viên ở đây.”

“Lúc ấy, bọn mình đều thấy buồn và thương cảm cho cô ấy, sau đó chị Diệp Đào Hoa giới thiệu vị khách tốt nhất cho Chu Nhiễm. Chị Đào Hoa thích người đàn ông phóng khoáng, biết tôn trọng và tâm lý với phụ nữ đó nên đã giới thiệu Chu Nhiễm cho anh ta. Nghe nói người đó cũng đối xử rất tốt, ai ngờ vài tháng sau cô ta đã ra nông nỗi này.”

Đang nói chuyện thì một cô tiếp viên đi tới, nghe thấy họ đang thì thầm to nhỏ liền cười nhạt tiếp lời: “Con người ta đều có số, Chu Nhiễm với cao nên giờ mới khổ thế đấy.”

“Cũng không nói thế được, Chu Nhiễm xinh đẹp, lại là sinh viên, mọi người đều yêu mến, khó tránh khỏi hơi hiếu thắng.” Lý Văn bất bình thay Chu Nhiễm.

“Hiếu thắng là một chuyện, biết lượng sức mình lại là chuyện khác, làm cái nghề như chúng tôi đây, không lúc nào được quên thân phận của mình. Cậu biết trong đời Tôn Văn Tấn hận nhất điều gì không? Nghe nói Chu Nhiễm quan hệ với người đàn ông khác sau lưng anh ta nên mới bị tống cổ. Những năm trở lại đây, phụ nữ đến với anh ta tuy nhiều nhưng anh ta luôn quan niệm thà ít còn hơn xấu, chả có mấy ai gần gũi được lâu. Không biết kiếp trước Chu Nhiễm thắp loại nhang gì mà có thể ở bên anh ta mấy tháng. Chị Đào Hoa nói, nếu Chu Nhiễm cứ tiếp tục như vậy, Tôn Văn Tấn sẽ mặc xác.”

“Ôi, trời.”

“Đường Du, Lý Văn ơi! Chị Đào Hoa bảo hai người mang hoa quả và đồ uống.” Giọng một người phục vụ từ xa vọng lại.

“Ừ, đến ngay đây.” Lý Văn vừa nói vừa kéo Đường Du đi.

Kể từ khi Đường Du được biết tiếng ở hộp đêm Loạn thế giai nhân, hầu như mỗi lần phòng VIP có khách, Diệp Đào Hoa đều chỉ định hai người bọn họ phục vụ. Lúc đầu Đường Du còn lo lắng sẽ chạm mặt Tôn Văn Tấn, nhưng sau nghĩ lại, chẳng có gì phải sợ, chả lẽ vì Tôn Văn Tấn mà cô phải bỏ việc ở đây? Không, không thể như thế được. Tuy nhiên, làm lâu rồi mà vẫn chưa gặp phải anh ta, Đường Du cũng dần quên đi chuyện đó.

Lý Văn bê khay rượu, Đường Du bê khay hoa quả. Theo yêu cầu của khách, Lý Văn mở từng chai rượu, Đường Du cúi thấp đầu, ngồi quỳ chân bày hoa quả và đồ ăn vặt lên bàn. Cô nghe có giọng nói quen thuộc nên v cúi thấp hơn, đúng là Trần Thích. Không nghe thấy giọng Tôn Văn Tấn, cô nghĩ, có lẽ anh ta không ở đây, may quá.

Không biết Trần Thích đang nói với ai, một giọng nữ, nũng nịu, còn rất trẻ. Đường Du không dám ngẩng đầu nhìn, nhưng từ giọng nói đó cô đã lờ mờ đoán được địa vị cũng như cuộc sống sung túc của cô ta. “Anh rể, chẳng phải hôm nay anh hứa sẽ hẹn Tôn Văn Tấn đến đây sao? Anh ấy đâu?”

“Ôi, trái quýt à, không phải là em đã mê anh ta rồi đấy chứ? Nói em biết, mấy em non nớt lắm, không biết nhìn người. Đừng thấy Tôn Văn Tấn bây giờ ngồi kia lặng lẽ vờ nghiêm túc, thực ra, hồi trẻ còn ‘chơi’ hơn chúng ta nhiều. Mười mấy tuổi đã học người ta chơi rock, từng đốt ghita trong hầm rượu đấy.”

“Trần Thích, đừng tranh thủ nói xấu lúc tôi vắng mặt nhé.” Tôn Văn Tấn khẽ cười, vẫn giọng bỡn cợt, nghe xa mà gần.

Lưng Đường Du quay về phía gã, đầu cúi thấp hết cỡ, mọi thứ đã bày biện xong nhưng cô không dám đi ra ngay.

Cô gái bị gọi là “trái quýt” lúc này bỗng đứng phắt dậy, giọng lắp bắp, “Anh Văn Tấn, anh… anh…”

“Ồ, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới.”

“Đang bàn tán chuyện gì hay ho về tôi thế?” Tôn Văn Tấn hào hứng hỏi.

“Chúng tôi đang bảo trái tim anh bị chó tha đi rồi, có còn tim nữa đâu.”

“Cậu xéo đi.”

“Anh Văn Tấn, ngồi đây đi.” Cô

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT