watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:01 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10407 Lượt

đang học kỳ một năm thứ hai.”

“Thế em đã học môn Phương pháp dịch Hán chưa?”

“Vẫn chưa ạ.” Ở khoa họ, năm thứ học Pháp ngữ sơ cấp, học kỳ một năm thứ hai bắt đầu học Pháp ngữ trung cấp, đến cuối kỳ năm thứ hai mới học Pháp ngữ cấp bốn, còn Phương pháp dịch Hán năm thứ tư mới bắt đầu học. Điều này, Phù Thanh chắc chắn biết rõ hơn cô.

Phù Thanh không nói gì, nhìn Đường Du cân nhắc.

“Chị có tài liệu gì cần dịch không ạ? Hay, để em thử dịch một đoạn?”

Phù Thanh đưa mắt nhìn cô, cười, “Cô bé này, đúng là cầu tiến, nhưng việc này tạm thời em chưa làm được. Tuy nhiên, chị có mấy thứ khác cần dịch, một vài cuốn truyện tranh đơn giản, sách thiếu nhi, có vài lời đối thoại thôi, thứ này thì em có thể làm được.”

Lần đầu tiên nhận bài dịch nên Đường Du không dám lơ là, tối nào cũng thức đến khuya. Cô dịch các cuốn truyện tranh màu khổ lớn, thường là những mẩu chuyện thiếu nhi, lời thoại không khó. Mấy bản thảo đầu tiên, cô dịch rất nhanh, khi giao lại cho Phù Thanh, chị ta lộ rõ vẻ hài lòng, nhìn Đường Du cười nói: “Dịch khá lắm. Em mang bản thảo dịch đến địa chỉ này nhé, đây là số điện thoại của họ, người phụ trách tên là Chương Duyệt, thù lao thanh toán một tháng một lần. Nhưng chị cũng nói trước, công việc chỗ họ không ổn định, lúc thì một tháng chỉ nhận được vài cuốn, lúc lại nhiều đến phát ngán. Cũng chẳng sao, dịch nhiều tiền nhiều, dịch ít tiền ít, không vấn đề gì chứ?”

Đường Du gật gật đầu. Ban ngày cô phải đến trường, tối làm thêm ở hộp đêm, về nhà tắm giặt xong mới bắt đầu dịch, ngày nào cũng gần sáng mới đi ngủ. May mà cô còn trẻ, cơ thể vẫn chịu đựng được, buổi trưa có thể nghỉ ngơi qua loa một chút.

Khoảng hơn một tuần sau, Đường Du nhận được điện thoại của Lâm Khai, cô nghĩ đã đến lúc phải nói rõ ràng.

Thành phố B có lịch sử văn hóa lâu đời, có rất nhiều công viên. Lâm Khai vốn định hẹn ở công viên bên ngoài trường cô nhưng Đường Du từ chối, nói: “Trường anh rộng, bên trong có nhiều vườn hoa, em sẽ đến trường gặp anh.”

Nhìn thấy cô, Lâm Khai cười cười nói, “Tiểu Du, anh ngại quá, lần này không mang quà gì. Mẹ anh bảo gấp gáp nên không kịp làm, năm ngoái mẹ hứa làm giày bông, có lẽ cũng không làm được nữa rồi, bệnh phong thấp của mẹ năm nay rất nặng.” Nụ cười của Lâm Khai vô cùng gượng gạo, mặt anh hơi đỏ.

Đường Du cũng cười. Lâm Khai không biết nói dối, anh có thói quen xấu là khi căng thẳng, xấu hổ, hay nói dối, mặt đều ửng đỏ.

Đường Du không hỏi thêm những chuyện đó, chỉ hỏi qua về thủ tục sau vụ án, khi chắc chắn vụ án đã kết thúc, cô cũng yên tâm phần nào.

Cô nói: “Lâm Khai, em có chuyện muốn nói với anh, có lẽ sau này chúng ta không thể như trước đây được nữa.”

Lâm Khai nhìn cô lặng thinh.

“Tức là, sau này chúng ta vẫn là bạn nhưng không phải là người yêu của nhau, anh hiểu chứ? Như thế, anh có chấp nhận không?”

Lâm Khai vẫn lặng im.

Đường Du nhìn anh, nói thế là quá đủ rồi, hy vọng anh dần dần sẽ hiểu.

“Tại sao? Có phải vì anh đã giết người không?” Lâm Khai điềm tĩnh hỏi.

Đường Du giật nảy mình, cô nhìn vào mắt anh, “Không phải chuyện đó, anh rất tốt, anh đã giết người vì em, là em có lỗi với anh. Không là người yêu nữa, vì em thấy chúng mình không hợp, chúng mình…” Giọng cô đầy khó khăn.

Lâm Khai vội ngắt lời, “Sao lại không hợp, anh đã làm gì sai sao? Em không thích anh điểm nào, anh sẽ sửa.”

“Không phải tại anh, mà là em, em có vấn đề, em không xứng với anh.” Cô chia tay Lâm Khai không phải vì cô không còn trinh trắng nữa, mà chỉ là cô không thể nào quên được thái độ của bố mẹ anh đêm đó, và cả giây phút Tôn Văn Tấn ra khỏi thân thể cô, trái tim cô giống như nhúm tro tàn. Cô thừa nhận, tâm lý mình có chút không bình thường, hơi hướng của người theo chủ nghĩa hoàn hảo, cô không mong muốn sự việc thành ra như vậy, sự việc không nên như vậy, nhưng một người theo đuổi chủ nghĩa hoàn mỹ giờ đã trở nên lỗ chỗ vết thương. Đường Du không trách ai, chỉ là cô không có phúc, không xứng với Lâm Khai.

“Hay tại bố mẹ anh, có phải họ đã nói gì em?” Lâm Khai cuống lên. Trước khi đến đây, bố mẹ đã nói chuyện với anh, phản hai người, còn nói một số chuyện về Đường Du trong khi anh đang ở trong trại giam.

Nhưng đó đâu phải là nghĩa vụ của cô, Lâm Khai không quan tâm, không để ý chút nào. Anh chỉ yêu cô, muốn mang đến cho cô cảm giác yên bình, muốn trông thấy nụ cười của cô. Anh biết rất rõ Đường Du chưa bao giờ yêu anh, nhưng như thế thì đã sao, điều đó đâu quan trọng gì, tình yêu của anh vô cùng thuần khiết và anh muốn trao trọn nó cho cô.

Thấy nét mặt Lâm Khai đầy vẻ khẩn thiết, Đường Du cảm thấy hơi ấm lòng, cô không hiểu rốt cuộc anh yêu cô vì điều gì, chỉ biết anh rất thật lòng. Đường Du khẽ cười, “Không phải tại bố mẹ anh mà là tại em. Em đã suy nghĩ kỹ rồi, anh hiểu chứ?” Đường Du chưa từng trách mẹ anh, thái độ của họ như thế cũng là thường tình.

Lâm Khai không nói gì, hai bàn tay úp vào mặt.

Đường Du đứng dậy, nghĩ, anh ấy yêu mình như thế, ắt hẳn sẽ rất buồn, nhưng thời gian sẽ làm nguôi ngoai. “Lâm Khai, anh là người xuất sắc, sau này chắc chắn sẽ gặp được cô gái tốt hơn em. Em về trước đây, anh giữ gìn sức khỏe.”

Vẫn đi học, đi làm và dịch bài, cô tính toán sơ sơ, cứ theo mức thu nhập hiện tại, cộng thêm việc không phải nộp tiền nhà ba tháng tới, tiêu pha tiết kiệm một chút, đến khai giảng năm học mới năm sau, có lẽ sẽ tích đủ tiền trả nợ học phí năm thứ hai. Tuy nhiên, những tháng ngày này quả thật chật vật.

Cô bắt đầu học nấu cơm, tuy không ngon nhưng cũng chẳng sao.

Một tháng sau, Tô Nhiêu quay về, nhưng trông cô đã thay đổi nhiều. Đường Du ngạc nhiên hỏi: “Nhiêu Nhiêu, mắt cậu sao thế, lúc trước một mí mà? Cả mặt và lông mày nữa…” Cô chợt hiểu ra, “Một tháng nay, cậu đi phẫu thuật thẩm mỹ à?”

Hàng loạt câu hỏi khiến Tô Nhiêu không kịp trả lời, giọng cô cũng nhỏ đi nhiều, “Mình đi Hàn Quốc làm thẩm mỹ, mất một tháng mới lành vết, nên…”

“Cậu điên rồi!” Tô Nhiêu sao có thể làm chuyện này chứ, hơn nữa, xem chừng cũng ngốn không ít tiền của, “À này, cậu lấy tiền ở đâu ra thế?”

“Cậu đừng hỏi.

“Thế mình hỏi cậu, sao lại phải đi thẩm mỹ?” Hai mươi năm nay chẳng phải là vẫn ổn đấy thôi, sao phải chỉnh sửa?

Đắp hai mí, mài xương cắt cằm thành ra thế này, muốn giấu người khác cũng chẳng được, sau này sẽ đối diện với bạn bè, thầy cô ra sao? Còn nữa, nghe nói diện tích phẫu thuật thẩm mỹ rộng có ảnh hưởng lớn đến dung mạo, không cẩn thận có thể dẫn đến thương tật, muốn trở lại hình dáng ban đầu cũng khó, Tô Nhiêu đúng là điên rồi.

“Điều này, cậu có thể đừng hỏi được không?” Nét mặt Tô Nhiêu hết sức ảm đạm.

Đường Du giật mình, có lẽ cô đã hiểu ra phần nào nên không hỏi nữa. Sau khi phẫu thuật thẩm mỹ, ngày nào Tô Nhiêu cũng đội mũ, quàng khăn, đeo kính che đi khuôn mặt.

Đến lớp, các bạn hỏi thăm, cô đều lảng tránh, thầy cô quan tâm hỏi han chuyện bệnh tình trước đây, cô chỉ kể qua loa rồi vội vã bỏ đi.

Trong phòng của cô bày đầy những hộp những lọ, ngày nào cũng bôi bôi lên mặt, ăn cơm không dám nhai mạnh nên chỉ còn cách là hầm thức ăn thật nhuyễn, ngay cả cười cô cũng không dám vì sợ ảnh hưởng đến vết mổ. Tô Nhiêu nói bác sĩ còn dặn đi dặn lại là sau này không được cười nhiều.

Đường Du nhìn bạn, trong lòng thấy xót xa thay. Cô gái Tô Nhiêu ngày nào, giờ lao vào tình yêu như con thiêu thân, bất chấp tất cả.

Bây giờ Tô Nhiêu không ăn được thức ăn trong căng tin nên ngày nào cũng phải tự mình nấu nướng. Cô cũng không hòa đồng như trước đây, gần như chẳng gần gũi với bạn bè. Cô chủ động nói với Đường Du: “Sau này cậu không phải trả tiền thuê nhà nữa, giờ mình có tiền rồi.”

Có cảm giác như giờ Tô Nhiêu còn nhiều tiền hơn lúc sống cùng Tôn Văn Tấn. Đường Du nhớ đến chuyện Tôn Văn Tấn giúp Chu Nhiễm ở hộp đêm Loạn thế giai nhân. Lẽ nào, Tô Nhiêu dùng tiền của Tôn Văn Tấn?

Có tiền rồi, tính tình Tô Nhiêu cũng trở nên thay đổi. Hôm ấy, sau khi tham gia xong hoạt động ngoại khóa do trường tổ chức, Đường Du kéo tay cô ra bắt xe buýt. Lên đến xe, Đường Du đứng vẫn chưa vững nên không cẩn thận giẫm phải chân người đ trước, cô vội nói lời xin lỗi rối rít. Người đàn ông trạc hơn bốn mươi tuổi đó, sau khi cô đã xin lỗi, không chịu bỏ qua mà cứ cằn nhằn chửi mắng.

Đường Du một mực nhẫn nại nhưng gã đó càng lúc càng khó chịu hơn, “Cô có biết đây là loại giày gì, đắt thế nào không? Mù à? Không được bố mẹ dạy dỗ sao?…” khiến cả xe đều đổ dồn mắt về phía cô, phần lớn ánh mắt tỏ ra thương hại. Đường Du nhẫn nhịn, cô dự định sẽ xuống xe ở trạm tới. Không ngờ, lúc này Tô Nhiêu bỗng quay người lại, giáng một cái tát lên mặt gã đàn ông đó.

Mọi người trên xe đều sững sờ, gã đàn ông không tin nổi, ôm mặt nhìn cô, cô cũng trơ trơ nhìn lại. Đường Du sợ đối phương ra tay, bước lên đứng trước mặt Tô Nhiêu theo phản xạ tự nhiên. Không ngờ Tô Nhiêu lại với tay đẩy Đường Du về phía sau nói: “Cậu đứng đây làm gì?” xong lại tiếp tục nhìn đầy khiêu khích. Cuối cùng, gã ta cũng không dám làm gì, xe buýt vừa đến trạm liền ôm mặt đi xuống.

Đáng mừng

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT