watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:01 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10413 Lượt

của họ đâu, càng chẳng ai nói cho cô hay Tôn Văn Tấn đáng tin hay không. Cô không sợ mình đã mất trinh vô ích, chỉ sợ nếu Tôn Văn Tấn nuốt lời thì tương lai tốt đẹp của Lâm Khai… cô nghĩ thế và bắt đầu lo sợ.

Vì lo lắng chuyện đó, cô cũng không nói gì với bố mẹ Lâm Khai. Những ngày này, họ bắt đầu không tin tưởng cô, không biết họ và vợ chồng người anh đang bàn tính kế sách gì cứu Lâm Khai, bây giờ làm gì họ cũng đều không gọi cô, thậm chí cả khi ăn cơm cũng không gọi.

Đường Du chỉ cười lặng lẽ.

May thay, hai ngày sau, Lâm Khai trở về.

Cả nhà đứng ở cửa, hết sức ngạc nhiên.

“Mẹ, bố, Tiểu Du, con về rồi.”

“Sao con lại về được, ai cho con về?”

“Con vô tội.”

“Vô tội? Tức là không phải quay về nhà lao, không cần phải ra tòa nữa?”

“Vâng, cảnh sát nói có chứng cứ đầy đủ, chứng minh con phòng vệ chính đáng, không phải ra tòa nữa. Người nhà Trần Dũng cũng không có ý định kiện tụng, nên con được tha.”

Đường Du đứng sau bố mẹ Lâm Khai, nhìn ra cửa từ một quãng xa, cười chua xót. Cô nghĩ, Tôn Văn Tấn đúng là có bản lĩnh.

Hộp đêm Loạn thế giai nhân

Anh ta ngồi một mình một góc, cách biệt với mọi người, lặng lẽ hút thuốc, đôi mắt chất chứa nỗi buồn bã, sự từng trải, tựa hồ cuộc sống này chỉ đem lại toàn những thương đau, cô quạnh, đổi thay, khiến người khác không khỏi tò mò muốn biết tại sao.

Buổi tối hôm đó, Đường Du mua ngay vé tàu quay về thành phố B. Lúc tiễn biệt, Lâm Khai rất muốn giữ cô lại. Vì anh mới trải qua nạn lao tù, mọi người trong gia đình vẫn chưa hoàn hồn, muốn anh ở lại nhà thêm vài ngày, còn Lâm Khai thì muốn cô đợi để cùng về thành phố B.

Đường Du rất kiên quyết, lúc đi cũng không để Lâm Khai tiễn, ông bà Lâm đều tỏ ra lạnh nhạt, đến nửa câu khách sáo dường như cũng tiếc. Không biết hôm đó bà Lục rốt cuộc đã nói gì mà khiến họ thay đổi thái độ nhanh đến vậy. Nhưng cũng chẳng sao, Lâm Khai đã bình an trở về, cô và họ từ nay không nợ nần gì nhau nữa.

Đường Du mua vé ghế cứng, từ thành phố N về thành phố B mất mười mấy tiếng đồng hồ, chặng đường tương đối vất vả, nhưng trên người cô đã chẳng còn bao nhiêu tiền. Vấn đề tài chính buộc cô phải đối mặt với rất nhiều chuyện, như tiền thuê nhà vì giờ đã là trung tuần tháng Mười hai, rồi cả công việc ở hộp đêm Loạn thế giai nhân, cô mới chỉ làm ở đó có hai buổi, lúc đi do quá hoang mang nên cũng chẳng kịp gọi điện thoại xin nghỉ, bây giờ…

Khác với những gì cô nghĩ, khi đến Hộp đêm Loạn thế giai nhân, Đường Du đang thấp thỏm không biết nên thuyết phục thế nào để Diệp Đào Hoa và gã phó giám đốc có khuôn mặt mẹ kế tha thứ cho việc nghỉ không lý do và cho cô thêm một cơ hội thì Diệp Đào Hoa bỗng nhìn thấy cô, mắt chị ta sáng lên, vội thân mật kéo tay cô, nói: “Đường Du, mấy ngày nay đi đâu mà không đến làm? Mau thay đồng phục đi, lát nữa khách sẽ đông đấy.”

Thái độ yêu chiều của Diệp Đào Hoa khiến Đường Du ngạc nhiên, cô vào phòng để đồ thay đồng phục, khi đi ra cũng đúng lúc Lý Vân phấn chấn đi tới, “Tiểu Du, về rồi đấy à, mấy ngày nay cậu đi đâu đấy, gọi điện thoại cũng chẳng được?”

“Ừ, xin lỗi nhé, mình về quê, điện thoại hết tiền, tìm mình có việc gì không?”

“Không có gì, chỉ là cậu đã lỡ mất vở kịch hay.”

Vở kịch hay? Là vở gì vậy? Cô ngạc nhiên tại sao mình nghỉ không lý do mấy ngày như thế, điện thoại cũng không gọi được mà chị Đào Hoa chẳng những không trách mà còn nhiệt tình chào đón quay lại làm việc. Đúng rồi, còn cả nữa, lúc nãy không thấy gã ở đại sảnh, cô nhớ trước đây lúc nào gã cũng ngồi ở đó quan sát nhân viên làm việc với anh mắt đầy soi mói, gã đâu rồi?

“Cậu không biết à? Sau hôm cậu đi, phó giám đốc liền đuổi việc cậu, nói là cậu mới đến làm có hai buổi chưa hết thời gian thử việc, theo như thỏa thuận trước đó sẽ không được trả lương. Lúc cậu đi, lại xảy ra một chuyện. Hắn ta còn nói không cho phép bọn mình bán thuốc lá, bán rượu riêng nữa, cấm bọn mình lười biếng, ăn trộm đồ điểm tâm hay trái cây của khách, thậm chí khi dọn phòng cũng không được phép lượm rượu thừa. Hôm đó có một chị trước đây làm phục vụ ở hộp đêm này kết hôn, rất tốt với mọi người, mời cả bọn đi uống rượu mừng, vui quá nên lúc quay về làm có mấy người về muộn, phó giám đốc liền đuổi việc tất cả bọn họ. Sau đó bọn mình quyết đinh bỏ làm tập thể, chưa nhận lương cũng không làm nữa. Cậu biết quán Người đẹp đối diện kia chứ? Hơn nửa năm nay luôn cùng bọn mình tranh giành khách hàng, nhân viên và người phục vụ. Hôm ấy, bọn mình không làm

nữa, ca trưởng của Người đẹp liền mời bọn mình uống rượu và còn hỏi mình về cậu, nói cậu mới đến làm có hai buổi, sao thoắt cái đã không thấy đâu.”

“Nên bây giờ một

số chị em sang làm bên chỗ Người đẹp, một số khác chuyển nghề, mấy người bọn mình vì nể chị Đào Hoa mới quay về. Đương nhiên là có yêu cầu, bởi vậy phó giám đốc bị đuổi rồi, mọi việc giờ đều do mình chị Đào Hoa quản lý. Giờ đang thiếu người phục vụ nên chị Đào Hoa thấy cậu quay về, vui đến nỗi không khép được miệng. Mỗi người được tăng thêm mười phần trăm lương, ông chủ còn hứa sẽ phát tiền thưởng cuối năm cao gấp bốn lần cho mấy người nhân viên cũ bọn mình nữa.”

Không ngờ lại có chuyện đáng mừng như thế, Đường Du nghĩ, từ giờ về sau sẽ tiếp tục làm ở hộp đêm Loạn thế giai nhân này.

Còn vấn đề tiền nhà trọ nữa, lúc Đường Du về thì không thấy Tô Nhiêu đâu nhưng bà chủ nhà đã kịp nhìn thấy cô. Tưởng bà đến giục trả tiền nhà, toan mở miệng thì bà nắm tay cô, mắt rơm rớm: “Đúng là nghiệt ngã. Sao các cháu không chịu nói sớm, bác đã bảo Tô Nhiêu là cô gái ngoan như thế, không thể bỗng chốc thay đổi nhanh như vậy. Thì ra bố nó mắc bệnh máu trắng, cũng chẳng biết có chữa trị được hay không, cháu giúp bác chuyển đến nó lời xin lỗi nhé, đêm đó, bác đã không đúng…”

Hả? Bố Tô Nhiêu mắc bệnh máu trắng, chuyện gì vậy? Mấy năm nay, Tô Nhiêu hận bố đến nỗi không muốn nhắc, chỉ sống với mẹ, sao bỗng nhiên xuất hiện tin tức về ông ấy? Đường Du ngơ ngác.

“Tiền thuê nhà…”

“Tô Nhiêu đã nộp tiền thuê nhà ba tháng rồi. Lần trước bác có nhắc chuyện tăng giá, cháu hãy quên việc đó đi. Ba tháng tới, giá vẫn không đổi, cứ yên tâm ở nhé.”

Bà chủ nhà đi rồi, Đường Du vẫn cứ ngơ ngác. Gọi cho Tô Nhiêu thì không liên lạc được, gọi điện thoại cho mẹ cô nhưng chẳng ai nghe, không liên lạc được nên Đường Du không biết rốt cuộc tình hình là thế nào.

Đường Du vẫn có việc phải tìm gặp thầy hướng dẫn, gõ cửa văn phòng, thầy giáo mời cô vào. Cô sợ sệt đứng trước bàn làm việc, “Thưa thầy, em có chút việc muốn hỏi.”

“Việc gì thế?”

“Về việc vay hỗ trợ học tập ạ.”

“Đơn xin vay hỗ trợ năm nay đã nộp từ lâu, sắp có phê duyệt của ngân hàng rồi, e là em phải đợi sang năm tới.”

“Dạ.”

“Thưa thầy, em nợ tiền học phí có được không?”

“Em nợ bao nhiêu?”

“Dạ, sáu nghìn ạ.”

“Thầy cũng không rõ, đây là việc của phòng tài vụ, không thuộc quản lý của khoa, nhưng…” Thầy trầm ngâm một lát mới hạ thấp giọng nói, “Thầy biết là không được phép nợ học phí, nhưng phòng tài vụ cũng không thể vì chuyện chưa nộp học phí mà yêu cầu nhà trường đuổi học em.”

“Vậy ạ, em biết rồi.” Đường Du muốn bật cười. Chả trách trước đây Tô Nhiêu nói, thầy hướng dẫn trong văn phòng khoa tiếng Pháp này được sinh viên yêu quý nhất, năm nào cũng được bình bầu là “Mười gương mặt tiêu biểu nhất” và danh hiệu “Giảng viên được yêu mến”. “À, thưa thầy, em còn một vấn đề nữa ạ.”

“Chuyện gì vậy

“Em muốn biết chương trình vừa học vừa làm của trường ta còn chỗ không ạ?”

“Không, hết từ lâu rồi.” Thầy hướng dẫn xua xua tay, “Em đừng nghĩ đến việc đó nữa.”

“Vâng, cảm ơn thầy.” Đường Du quay người đi về hướng cửa.

“Này… từ từ đã… em quay lại đây.” Thầy giáo gọi Đường Du. Cô quay lại, “Thưa thầy, còn việc gì nữa ạ?”

“Thầy nhớ mang máng, có em khóa trên đã tốt nghiệp, gần đây muốn tìm người biên dịch, em có làm không? Thầy cho số điện thoại liên lạc.”

“Thật vậy ạ? Được thế thì tốt quá. Đường Du mừng rỡ. Cô biết trong trường có nhiều sinh viên nhận bản thảo dịch bên ngoài về làm, thù lao hậu hĩnh, lại liên quan đến chuyên ngành. Tuy nhiên, những việc như thế, hầu như đều do người quen giới thiệu, hoặc những anh chị khóa trên sau khi tốt nghiệp nhượng lại cho các em khóa dưới.

Đường Du quen biết ít, nếu không, ý nghĩ đầu tiên của cô đã không phải là đến hộp đêm Loạn thế giai nhân làm phục vụ, không ngờ lại có thể biết được thông tin từ thầy giáo. Ghi xong số điện thoại, cô cúi đầu, giọng chân thành: “Em cảm ơn thầy ạ.”

Thầy hướng dẫn cười, “Chính bởi vậy, nếu có thời gian hãy năng đến văn phòng khoa, mỗi lần trong khoa tổ chức hoạt động giáo dục tâm lý, em đều vắng mặt. Ủy viên tâm lý lớp em luôn nói em không hòa đồng, còn ám chỉ em có vấn đề tâm lý, giờ thầy thấy em cũng bình thường đấy chứ.”

Đường Du cười ngượng nghịu.

Sau đó Đường Du liên lạc với chị khóa trên, chị ta họ Phù, tên Thanh, Phù Thanh nhìn cô, hỏi: “Em là sinh viên năm mấy?”

“Em

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT