|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
tắm rửa riêng mà dùng công cộng. Cô đành đưa gã bộ mà cô chuẩn bị mang đi, nhưng rõ ràng có gì đó không tự nhiên. Tôn Văn Tấn lại tỏ ra rất thoải mái, trước khi ra phòng vệ sinh, còn hỏi, “Bàn chải của em đâu?”
Tôn Văn Tấn là người rất sạch sẽ, cô biết, nhưng gã đã hỏi vậy, cô đành lấy bàn chải của mình đưa ra. Gã cầm lấy rồi quay người ra cửa đi về phía phòng vệ sinh. Khuôn mặt Đường Du ửng đỏ.
Tôn Văn Tấn đánh răng, rửa mặt xong, Đường Du cũng thu dọn đồ đạc đâu vào đấy, gã giúp cô xách hành lý ra cổng, trước khi đi, gã hỏi, “Chủ nhà này có phải ở trên tầng hai không?”
Đường Du sững người, gật đầu: “Vâng, đúng ạ.”
Tôn Văn Tấn giơ tay lên nhìn đồng hồ, kéo cô đi lên lầu, gõ cửa phòng chủ nhà, may mà chủ nhà cũng dậy sớm. Chủ nhà đương nhiên biết Đường Du, nhưng không hiểu Tôn Văn Tấn là ai, bà ngơ ngác nhìn Đường Du.
“Là thế này, bạn gái cháu trước đây có thuê phòng của bác, sau này chúng cháu không thuê nữa, muốn trả lại phòng, đến để nói với bác một tiếng.”
Bà chủ nhà quan sát thần sắc của Đường Du, cảnh giác nói: “Quý này sắp qua một tháng rồi, tiền phòng không trả lại được đâu.”
Tôn Văn Tấn khẽ cười, “Không được thì thôi ạ, cảm ơn bác.” Dứt lời liền quay sang Đường Du hỏi: “Em còn cần làm thủ tục gì nữa không?”
Trước khi thuê phòng cô đã ký hợp đồng thuê, nhưng chưa nộp tiền đặt cọc, giờ đã vượt quá thời hạn thuê nửa năm rồi, nếu không thuê nữa, chỉ cần nói với chủ nhà một tiếng cũng phù hợp với nội dung quy định trong hợp đồng. Đường Du lắc đầu, sao cô không nghĩ ra là Tôn Văn Tấn đưa cô lên đây để trả phòng, tuy nhiên cô nói: “Em vẫn còn ít đồ trong phòng.”
“Đưa em ra sân bay xong, anh sẽ quay lại lấy giùm em.”
Đường Du nói với chủ nhà: “Phòng và đồ đạc lát nữa bác có cần kiểm tra không ạ, nhưng chìa khóa thì cháu không thể đưa đưa bác bây giờ.”
Chủ nhà xua tay, “Thôi, thôi, cô là sinh viên, không cần kiểm tra đâu, chuyển xong đồ, buổi chiều mang chìa khóa lên đây cho bác, bác ở nhà cả ngày.”
Đường Du đến sân bay trước, chị khóa trên và mấy người Pháp đến sau. Chị khóa trên nhìn Tôn Văn Tấn, Đường Du có chút căng thẳng, cô giới thiệu gã sơ qua với mọi người, “Đây là bạn của em, đây là chị khóa trên.”
Tôn Văn Tấn lịch sự bắt tay, rồi chào hỏi mấy người Pháp. Nhân lúc làm thủ tục lên máy bay, chị khóa trên nhắc nhở Đường Du một số việc, vì trước đây, Đường Du chỉ dịch tài liệu, đây là lần đầu tiên đi cùng người nước ngoài, nên không tránh khỏi lo lắng. Chị ta nói, “Đừng lo, em chỉ cần phụ trách một số việc chính trong chuyến đi rồi dẫn họ về. Bên thành phố N đã cử người đi cùng, là một giảng viên tiếng Pháp trường đại học N, chuyên dẫn khách đi thời gian nghỉ hè, người này kinh nghiệm nhiều, có cô ấy hướng dẫn, em sẽ có cơ hội học hỏi nhiều trong suốt chuyến đi.”
Làm xong thủ tục lên máy bay, trước khi vào kiểm tra hải quan, Đường Du tạm biệt Tôn Văn Tấn, mới đi được vài bước, gã bỗng giơ tay kéo lại, dang rộng hai tay ôm chặt cô. Gã ôm rất chặt, khiến cô ngộp thở. Cô thấy hơi kỳ lạ, nhưng không nói gì, ngoan ngoãn để gã ôm. Lúc gã buông tay, Đường Du mới sực nhớ đây là nơi kiểm tra an toàn, đông người qua lại, mấy người Pháp thì không nói làm gì, nghĩ đến chị khóa trên cũng ở đó, mặt cô đỏ ửng.
Cô đang thẹn thùng, vuốt vuốt tóc, không ngờ, gã bất chợt hôn. Nụ hôn chứa đầy cảm xúc khiến cô không thể cưỡng lại. Cô cảm nhận được sự lưu luyến của gã. Một lát sau, gã buông tay, mắt cúi xuống nhìn cô, giọng nói ôn hòa mà kiên định, “Anh đợi em về.”
Đường Du không dám nhìn chị khóa trên, gật đầu, mặt đỏ lựng, đi vào trong khu vực kiểm tra an toàn.
Chương 11: Hạnh phúc là một chú cún con ấm áp
Trên máy bay, Đường Du ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ. Mấy người Pháp đều nhắm mắt nghỉ ngơi, cô thẫn thờ nhìn trời mây bên ngoài, bỗng thấy nhớ Tôn Văn Tấn. Lần nào ở bên gã, cô cũng không sao kháng cự nổi, nhưng dù bên nhau có hạnh phúc nhường nào, khi vừa rời xa trong lòng cô lập tức dâng trào nỗi buồn lo và cảm giác lạnh lẽo, càng hạnh phúc lại càng lo lắng cho tương lai, như thể hạnh phúc của họ chỉ có ngần ấy, giờ dùng nhiều thì sau này sẽ chỉ còn lại sự lo lắng thôi vậy.
Mấy người Pháp trước đó đã đàm phán chuyện kinh doanh tại thành phố B, công việc xong rồi lại nhân tiện muốn đi du lịch thăm thú miền Nam Trung Quốc, lộ trình tổng cộng là bảy ngày, chủ yếu muốn tìm hiểu kiến trúc nhà vườn phương Nam, cuối cùng sẽ đáp thẳng máy bay từ thành phố N về Pháp.
Thành phố N, Tô Châu, Hàng Châu… trong suốt lộ trình, Dương Châu là điểm cuối cùng. Kế hoạch thăm thú Dương Châu chỉ trong một ngày, thời gian tương đối gấp gáp, ngày hôm sau sẽ đưa họ về thành phố N để đáp máy bay về nước. Mặc dù, thành phố N là quê hương của Đường Du nhưng cô không hiểu biết nhiều về các thành phố lân cận. Vị giảng viên tiếng Pháp của trường đại học N giới thệu cho cô về Dương Châu khi họ ngồi tàu hỏa, điểm du lịch chính liền có: Sấu Tây Hồ, Cá Viên, Hà Viên, Bình Sơn Đường. Vì thời gian không nhiều, đương nhiên không thể thăm thú hết toàn bộ Dương Châu, mà chỉ đi thăm một số địa điểm chính.
Buổi sáng cả đoàn đến một khu nhà vườn nổi tiếng, buổi trưa ăn cơm tại phòng trà Phú Xuân, nơi có rất nhiều món đặc sản nổi tiếng lâu đời của Dương Châu như: thịt cua băm viên vàng xuộm, đầu cá mè ninh nhừ, nước canh ngon ngọt; miến khô nấu, ăn rất mềm; thịt muối trong suốt óng ánh, thơm phức; tôm nõn xào trắng nõn nà; còn có cả bánh bao Phúc Xuân, cơm rang Dương Châu… khiến mấy nguời Pháp vui sướng ăn tới đã miệng. Buổi chiều, khi nắng đỡ gắt, họ liền vội vàng đi thăm Sấu Tây Hồ. Họ không đi thuyền mà chỉ đi dạo quanh hồ một vòng, Đường Du thấy chân mình hơi mỏi. Chập tối, khi ngang qua chiếc cầu hai bốn nhịp, cô ngồi nghỉ một lát, bỗng Tôn Văn Tấn gọi điện thoại đến, cô nói mấy câu với vị giảng viên rồi đi tránh sang một bên nghe máy.
“Em đang ở hồ Sấu Tây
“Vâng, ngày mai đưa họ về thành phố N đáp máy bay về nước.” Thực ra không cần nói lộ trình thế nào, cô đều cho gã hay, nếu không, chắc gã sẽ không biết hôm nay cô đến Sấu Tây Hồ, chỉ vì giờ nói ra, nghĩ sắp được về nên cảm giác thật ngọt ngào.
“Em đang ở cạnh chiếc cầu hai mươi tư nhịp đúng không?”
Cô sững người, “Sao anh biết?”
Gã khẽ cười, “Em ngoảnh lại nhìn đi.”
Giọng nói trong điện thoại rất rõ, như thể ở sát bên tai. Cô giật mình, như có cảm ứng, chầm chậm quay người lại thì trông thấy gã. Cô cầm di động trên tay ngơ ngác, niềm vui mừng chợt ào đến khiến cô muốn cười to nhưng e ngại, cô mím chặt môi nhưng không sao kìm chế được nên đành cúi thấp đầu.
Tôn Văn Tấn đến bên nhẹ ôm cô, nói: “Ngày mai về nên anh đến đón em.”
Lời nói của gã khiến trái tim cô mềm nhũn.
Trở về đoàn, Tôn Văn Tấn chào hỏi mấy người Pháp. Họ đã biết gã với những nụ hôn đầy cảm xúc khi ở sân bay thành phố B nên cười đầy ẩn ý, thấy thế, Đường Du lại e thẹn cúi đầu. Chị giảng viên thấy dáng vẻ tràn đầy hạnh phúc của Đường Du và Tôn Văn Tấn lại đang nắm tay cô nữa nên cũng đoán được quan hệ giữa hai người, chị gật đầu chào gã, Tôn Văn Tấn cũng lịch sự đáp lại.
Đi dọc ven hồ, một người Pháp bỗng nhiên muốn chụp ảnh Đường Du và Tôn Văn Tấn, đúng lúc này mọi người đã đi đến bậc Hy Xuân, chị giảng viên nói: “Đi lên bậc Thân Thủy, đó là nơi chụp ảnh đẹp nhất của cây cầu hai mươi bốn nhịp này.”
Tôn Văn Tấn rất tự nhiên ôm Đường Du để người khách Pháp chụp hình, vị này nói, sau khi về Pháp, nhất định sẽ gửi ảnh qua cho họ.
Không còn sớm nữa, đã sắp đến giờ Sấu Tây Hồ đóng cửa, chị giảng viên định đưa họ ra cửa Đông, sau đó dẫn về khách sạn, Đường Du đã đi cả một ngày nên thấy đầu hơi choáng.
Đang đi cùng cả đoàn, lúc ra đến cửa, Tôn Văn Tấn bất ngờ kéo cô sang một bên. Lúc này, từng nhóm đôi ba người đang đi qua cổng, chị giảng viên đã đưa đoàn người Pháp ra bên ngoài, cô không biết gã sẽ làm gì nên có chút căng thẳng.
Gã nhìn vẻ mặt cô, cười, “Để chị ấy đưa họ về khách sạn.”
“Không được.”
“Dù sao giờ này họ cũng mệt rồi, về khách sạn, ăn cơm xong thì đi nghỉ, chẳng cần phải dịch gì đâu, hơn nữa còn có chị kia nữa, để anh dẫn em đến một nơi.”
Thoáng một cái, Đường Du ngoái đầu nhìn lại, đoàn người Pháp không phát hiện ra hai người tách đoàn, đã chẳng thấy bóng dáng họ ở cổng. Tôn Văn Tấn nhân cơ hội, nói: “Hay em gọi điện cho chị kia, để anh nói, có được không?”
Ánh hoàng hôn chiếu vào mặt Tôn Văn Tấn, ánh mắt gã sáng rực nhìn cô, ánh mắt ấy chất chứa sự mong đợi. Nghĩ đến việc gã cất công đến Dương Châu đón, trái tim cô mềm nhũn, không nhỡ chối từ, nói: “Vậy, để em gọi điện hỏi chị ấy.”
Chị kia hợp tác với Đường Du trong suốt chuyến đi, biết tính cô lãnh đạm, lần đầu đi dịch nhưng rất biết giữ bổn phận, làm việc chín chắn hơn so với tuổi. Hiếm khi thấy cô đưa ra yêu cầu như thế, lại nghĩ đến đoàn người Pháp cũng đã mệt, ăn xong sẽ nghỉ ngơi cũng chẳng có nhu cầu phiên dịch nên cũng thoải mái đồng ý, còn chúc cô đi chơi vui vẻ nữa.
Kết quả là gã dẫn cô quay ngược lại, đi một đoạn thì đến một cánh cổng, ra khỏi Sấu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




