watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:01 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10428 Lượt

câu trả lời của cô quện trong cảm xúc cháy bỏng của gã.

Tiếp sau đó là những ngày tháng tươi đẹp nhất trong đời Đường Du, nhiều năm sau nhớ lại, cô hận sao cuộc đời không dừng lại ở đó. Tôn Văn Tấn không còn nhàn rỗi như trước đây, gã liên tục phải bay về thành phố SZ xử lý công việc. Thời gian này, Đường Du cũng hiểu rằng, phần lớn sản nghiệp của gã đều nằm ở thành phố SZ, còn một phần vốn trong thị trường chứng khoán do một người bạn giúp gã quản lý. Công ty của Tôn Văn

Tấn đã hoạt động trong nhiều năm nên sớm đi vào quỹ đạo, vì thế gã không phải vất vả nhiều, rất ít khi ở lâu trong thành phố SZ, phần lớn thời gian là ở thành phố B.

Đường Du ở nhà, ngoài đọc sách, thỉnh thoảng cô cũng tìm hiểu chuyện bếp núc. Cô thường tranh thủ làm lúc gã không ở nhà hoặc khi g làm việc trong phòng sách, thường cô không có đủ dũng khí để gã nếm thử, mà chỉ một mình lén lút đổ đi. Gã dường như cũng biết, nhưng không nói gì, cứ để mặc cô.

Hôm đó, cô rất hứng khởi, quyết định làm món canh. Không biết cô tìm đâu ra một cái tạp dề mặc vào người, một mình bận bịu trong bếp, gã thỉnh thoảng mới liếc qua, vô tình trông thấy dáng vẻ của cô, ánh mắt bỗng sững lại, gọi tên cô. Cô ngoảnh lại, gã đang ngồi sau máy vi tính, đeo chiếc kính gọng vàng, đôi mắt lim dim

sau mắt kính nhìn cô. Cô không biết gã bị cận thị, dáng vẻ đeo kính quan sát người khác của gã rất gợi cảm. Ánh mắt của cô như bị gã thôi miên. Sau khi chăm chú nhìn một hồi, có thứ gì đó trong mắt gã khiến tim cô đập thình thịch, mặt nóng bừng, liền cúi đầu vội vàng đi vào bếp.

Lần này, cô học hầm canh gà, theo chỉ dẫn, cô chặt gà thành từng miếng, chần qua nước, xào to lửa sau đó mới hầm. Cô đã chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu, chỉ còn đợi xào to lửa. Có lẽ ánh mắt nhìn ban nãy của Tôn Văn Tấn vẫn khiến cô lóng ngóng, cô đổ dầu vào chảo, đợi dầu nóng rồi sẽ cho gà vào, nhưng lửa quá to khiến chảo bốc lửa, cô sợ đến nỗi rơi cả cái muôi đảo xuống đất. Quá sợ hãi nên không kịp nghĩ ra là phải lấy vung đậy lại để dập lửa. Lúc này, Tôn Văn Tấn đã chạy tới, vội kéo cô ra, đậy vung lại, tắt bếp ga. Khi đi ra, Đường Du lo sợ nhìn, gã bỏ kính ra, để cô dựa vào tường, nụ hôn dài, nhẹ nhàng, tinh tế khiến cô vừa ngộp thở vừa không nỡ đẩy ra.

Cuối tháng tám, Tôn Văn Tấn nhận điện thoại của Trần Thích, nói: “Sắp đến sinh nhật của chị Thang, sẽ tổ chức tại nông trại, chị ấy có nghe nói đến Đường Du rồi nên bảo cậu dẫn theo cô ấy đến.”

Tôn Văn Tấn chắc chắn sẽ đi dự sinh nhật của Thang Dĩnh, gã chỉ báo trước với Đường Du để dành thời gian một ngày. Đợi đến sáng sớm hôm đi, vẫn đang trên giường, gã bỗng nhiên nói phải đi dự tiệc sinh nhật của một người bạn, khiến cô giật mình. Gã vỗ về, “Đừng quá căng thẳng, người này là em của chị dâu anh. Hơn nữa, con dâu xấu cũng phải gặp bố mẹ chồng chứ.” Gã nháy mắt trêu chọc.

Đường Du chẳng hề hứng thú, “Sao anh không nói sớm?”

“Không sao, sinh nhật tổ chức ở nông trại, mấy người bạn tụ tập với nhau, em việc gì phải căng thẳng thế.” Gã đưa tay vuốt tóc cô, cố tình nói để cô bớt lo lắng.

Từ khi chuyển đến sống cùng Tôn Văn Tấn, giữa hai người như có một thỏa thuận ngầm, gã chưa từng dẫn cô đi gặp bạn bè, gã đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng bất ngờ như vậy, cô khó tránh khỏi thấp thỏm, “Có những ai ạ?”

“Chị Thang , Trần Thích và hai chúng mình, yên tâm, không có người ngoài đâu.” Gã vừa nói vừa ôm vai cô, “Thay đồ thôi, mặc bộ quần áo bóng chyền lần trước mình mua ý, đừng căng thẳng.”

Lên đến xe, Đường Du vẫn thấp thỏm không yên, nghĩ đến sinh nhật tổ chức ở nông trại, liền hỏi: “Chị Thang làm kinh doanh nông trại ạ?”

Tôn Văn Tấn bật cười như nghe được câu chuyện hài hước, ngoảnh mặt sang nhìn cô nói: “Nông trại của chị ấy chỉ để chơi thôi. Chị ấy không ăn những thứ bán trên thị trường, trong nông trại trồng cả hoa quả, rau củ, nuôi lợn, gà, cá chẳng bao giờ ăn hết nên toàn phải đi cho khắp nơi, năm nào cũng gọi điện cho anh và Trần Thích đến lấy, sinh nhật cũng tổ chức ngay trong đó.”

Đường Du bỗng sực nhớ ra một chuyện: “Sinh nhật bạn mà sao không thấy anh chuẩn bị quà?”

Gã nhìn cô, chậm rãi nói: “Chị ấy còn nhiều tiền hơn cả anh, chẳng để mất thứ gì cả. Lâu rồi bọn anh không tặng quà cho chị ấy nữa.”

“Hay bọn mình mua một chiếc bánh gato?”

Gã dừng lại nhìn cô, khẽ cười, kéo tay cô đặt lên đầu gối mình, giọng ấm áp: “Không phải lo lắng, cũng đừng nghĩ ngợi nhiều, chỉ mấy người ăn cùng nhau bữa cơm thôi mà. Hơn nữa, còn có anh ở bên.”

Kết quả là đúng là đến một nông trại, Đường Du vô cùng kinh ngạc. Nông trại này, nằm ở ngoại ô thành phố B, ruộng khoảng sáu bảy mươi mẫu. Tôn Văn Tấn nói chị Thang mua nông trại này để chơi, chuyên trồng rau quả, hoa củ nhưng Đường Du thấy từng dãy cây ăn quả, vườn nho, ruộng dưa hấu, vườn nho, rồi bát ngát rau xanh, ớt, cà, đậu cove, khoai lang… thậm chí còn có một ao cá nữa, thấp thoáng thấy bóng mấy người đang lao động, quy mô không nhỏ chút nào.

Cạnh nông trại có một tòa nhà nhỏ màu trắng, Tôn Văn Tấn sau khi xuống xe liền dẫn Đường Du về phía đó. Dưới giàn nho trước tòa nhà, có tiếng người gọi, “Văn Tấn, bên

Gã dắt tay cô đi qua, gật đầu chào với người phụ nữ đang ngồi trên ghế mây: “Chị Thang.”

Người phụ nữ nhếch mép cười, “Văn Tấn, dạo này bận bịu gì thế, lâu lắm rồi không gặp cậu.” rồi chuyển sang nhìn Đường Du, mỉm cười, gật đầu với cô, “Lại kiếm được ở đâu ra cô gái xinh đẹp thế?”

Người này hẳn là chị Thang, chị ta mặc bộ đồ thể thao vừa khít, tôn lên đôi chân dài, trên cổ có thắt chiếc khăn lụa, tóc bới cao, trang điểm nhạt, khuôn mặt đầy đặn, nước da trắng ngần, khi cười hai lúm đồng tiền hiện rõ, trông vô cùng xinh đẹp và toát lên vẻ nữ tính, cảm giác rất trẻ. Nếu Tôn Văn Tấn không nói trước, Đường Du chắc chắn không thể nghĩ rằng người đàn bà này đã ba mươi chín tuổi. Nghe nói chị Thang mua cả một nông trại chỉ để chơi, cô đoán ra lai lịch chị ta ắt không đơn giản, nhưng gặp rồi mới thấy ngạc nhiên, không ngờ chị Thang mà Tôn Văn Tấn nói lại chính là Thang Dĩnh, nữ thần cổ phiếu của Trung Quốc. Nghe nói Thang Dĩnh khi còn trẻ là sinh viên của học viện sân khấu trung ương, khoa diễn kịch, sở trường là múa ba lê, sau này không hiểu sao lại bỏ nửa chừng khi chưa tốt nghiệp, hiện nay có rất nhiều ngôi sao nổi tiếng là bạn học của chị năm đó. Những năm chín mươi của thế kỷ trước khi thị trường chứng khoán của Trung Quốc mới phát triển, trong lần giao dịch đầu tiên, chị đã kiếm được một khoản tiền lớn, sau này chơi cổ phiếu ở thành phố SZ, rồi dần trở nên nổi tiếng. Giờ Thang Dĩnh sở hữu một công ty tài chính, nhiều người đồn đại rằng có không biết bao nhiêu người vái lạy trước cửa xin chị ta dạy về cổ phiếu kỳ hạn, nhưng người bình thường muốn gặp Thang Dĩnh còn khó nữa là. Không ngờ lần này Đường Du lại có cơ hội dự sinh nhật của vị nữ nhân truyền kỳ này.

Cô mỉm cười, gật đầu chào.

Dưới giàn nho còn có mấy chiếc ghế mây nữa, đều đã có người ngồi. Trần Thích là người Đường Du biết sớm nhất, Thẩm Tử Quất, trước đây cô cũng gặp ở hộp đêm, một người phụ nữ ngồi cạnh Trần Thích, có khuôn mặt hơi giống Thẩm Tử Quất, chắc hẳn là phu nhân của Trần Thích. Tôn Văn Tấn giới thiệu mọi người cho cô: Thang Dĩnh, Trần Thích, Thẩm Tử Tịnh, Thẩm Tử Quất. Trần Thích cũng đã biết cô từ lâu, nhưng lúc chào hỏi, trên khuôn mặt anh ta chả để lộ điều gì, như thể là lần đầu gặp mặt. Những người khác đều tạo cho cô cảm giác thân thiết, không mất tự nhiên, đặc biệt là Thang Dĩnh, lời nói và cử chỉ đều khiến người khác thấy dễ chịu, chỉ có Thẩm Tử Quất là có chút không tự nhiên, nhưng có lẽ đã bị chị gái lên lớp trước nên thái độ có thể coi là hữu h

Do ánh mặt trời không gắt, nhiệt độ ấm áp, nên sau khi mọi người đến đầy đủ, Thang Dĩnh liền bảo mọi người ra vườn hái dưa hấu về ăn, nhân tiện mang về. Trong nông trại đương nhiên có người làm thuê nhưng Thang Dĩnh không gọi họ đến hái giúp mà bảo mọi người tự chọn. Hai người đàn ông là Trần Thích và Tôn Văn Tấn xuống ruộng chọn, Đường Du và Thẩm Tử Tịnh che ô đợi ở trên, Thẩm Tử Quất cùng Thang Dĩnh ngồi dưới giàn nho.

Dưa hấu trong ruộng đều rất to, từng luống dưa trong mấy mẫu đất được chăm chút cẩn thận, tiếc là lại chỉ có rất ít quả, nếu có nhiều hơn sẽ bị ngắt đi, có những cây kết quả rồi cũng bị ngắt đi, chị Thang sợ rằng, nhiều quá ăn không hết. Có thời gian rảnh mọi người đến đây hái, mang về cho bạn bè, bạn học cùng ăn. Hoa quả ở đây không phun thuốc thang gì, để rụng xuống lãng phí thì thật đáng tiếc.”

Dưa hấu mới hái lên vừa thơm vừa ngọt, Thang Dĩnh cười vui vẻ nhìn mọi người ăn. Ăn dưa hấu xong, bên kia có người gọi ăn cơm, tất cả lại đi vào phòng khác dùng bữa. Đồ ăn đều được làm từ những thứ nuôi trồng trong nông trại như rau xanh, hoa quả, gà đồng, vịt, mùi vị rất thơm ngon. Mọi người ăn no đến nỗi không thể ngủ trưa nổi, do đó, lại tụ tập chơi mạt chược dưới giàn nho.

Đường Du không biết chơi, Thẩm Tử Tuất cũng không biết nhiều, chỉ có Tôn Văn Tấn, Thẩm Tử Tịnh, Trần Thích, Thang Dĩnh ngồi thành một

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT