watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:01 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10404 Lượt

giải trí, nói là trước đây chưa từng đến những nơi đó, có thể cô đã tưởng rằng cuộc đời mình sắp kết thúc, nên muốn đi. Tuy nhiên, lúc đó, sao cô không hề định nói với gã?

Trở về từ quán cà phê, cô ở trong bếp vừa nấu mì vừa dặn dò gã, không được để lửa quá to, nếu không thịt sẽ bị cháy, trước khi cho thịt vào nên thêm ít muối, như thế thịt sẽ không dai. Lúc ấy, có phải cô đã quyết định sẽ rời xa gã, nhưng vẫn không hề cho gã hay?

Trước khi gã đi, rõ ràng đã nói với cô là đợi gã về, tại sao vừa về đến nơi đã không thấy bóng dáng đâu?

Khi buồn nhất, khi tuyệt vọng nhất, cô lại đẩy gã ra, trốn tránh, không muốn gặp. Tại sao lại như vậy? Gã đã như phát điên lên, đi tìm cô khắp nơi, cô lại cư xử với gã như thế? Rốt cuộc là Trần Thích đã nói những gì? Trần Thích nói với gã rằng, giữa hai người có nhiều khó khăn, nói quan hệ của gã và cô không thể lâu dài, gã đều bỏ ngoài tai, nhưng cô đã bỏ đi một cách tuyệt tình, mặc dù biết là mình bị bệnh sắp chết. Như vậy, rốt cuộc, cô coi gã là gì?

Cô không có người thân thích, không bạn bè, hơn hai mươi năm nay, cuộc sống tuy cằn cỗi, khó khăn, nhưng cô đều đã vượt qua, mạnh mẽ, chịu đựng, không khuất phục. Cô đồng ý đến ở cùng, đem lại niềm vui, sự ấm áp cho gã mà chưa bao giờ đòi hỏi gì. Không chỉ thế, cứ hễ

xảy ra chuyện gì, việc đầu tiên cô làm là rời xa gã.

Tại sao lại như vậy, phải chăng cô nghĩ cuộc đời sắp kết thúc rồi nên không muốn liên lụy đến gã? Hay là, trước khi chết, chỉ muốn một mình đối diện? Cô làm như vậy, rốt cuộc là do quá tuyệt vọng hay từ trước đến giờ, gã chưa từng có vị trí gì trong trái tim cô?

Như vậy là vĩ đại hay ích kỷ?

Cô biết là mình mắc bệnh nặng mà vẫn lý trí, vẫn bình tĩnh rời xa gã, rốt cuộc là tàn nhẫn với chính mình hay vì quá tuyệt vọng, tuyệt tình đến nỗi không nghĩ đến gã? Hay vì chưa từng trao đi tình cảm chân thành nên cô có thể bỏ đi vô tình đến vậy.

Cô còn có trái tim nữa không?

Cuối cùng gã cũng biết được mọi nguyên do từ vị chuyên gia già, nhưng gã còn có thể nói được gì?

Gã uể oải ngồi trên giường, tay mân mê chiếc gối của cô,

đớn đau, tê tái trong lòng. Gã cẩn thận dùng đầu ngón tay di di lên đường viền của chiếc gối, nhớ đến dáng cô nằm trong lòng, nhớ đến khi cần gã, cô cứ liên hồi gọi tên gã, nhớ đến những lời cô nói hôm ở trong bếp, trước khi cho thịt vào nên cho ít muối vào trước, những chuyện như vậy xảy ra khi nào? Tại sao trong thoáng chốc đã chỉ còn lại chiếc gối lạnh như băng này? Lúc này đây, gã vẫn không thể ghét nổi cô.

Chiếc điện thoại di động kêu vang, gã đang thẫn thờ, rốt cuộc nghĩ là phải nghe máy, vừa đứng lên, chiếc gối bị gã làm rơi xuống thảm, cúi người nhặt, bất chợt cảm giác nghẹt thở, tim như ngừng đập.

Bên dưới chiếc gối của gã là một chiếc lắc màu tím. Gã nhớ rất rõ rằng, chiếc lắc ngọc này lần trước bị Thẩm Tử Quất lôi ra, sau đó gã cất nó trong két sắt, nhưng hôm nay, gã đã không tìm thấy nó. Tại sao chiếc lắc nằm ở đây?

Gã nghĩ một lát rồi chợt hiểu, trong tích tắc, máu trong người như bốc lên, tim nhói buốt tựa như có một bàn tay vô hình đang vò nát tâm can, đau đớn, đau đến nghẹt thở, đến nỗi không còn đủ sức nhặt chiếc lắc lên.

Từng hồi chuông điện thoại như thúc giục trong phòng khách, gã dường như không nghe thấy.

Cuối cùng Tôn Văn Tấn cũng đủ sức đưa tay ra, chiếc lắc lạnh buốt, gã nắm chặt, hơi lạnh xuyên qua lòng bàn tay, thấu đến tận xương tủy.

Điện thoại lại kêu vang, là Trần Thích gọi, gã ra bắt máy. Trần Thích nôn nóng hỏi: “Văn Tấn, có tin tức gì của Đường Du chưa? Cậu biết cô ấy còn người thân thích nào không? Chẳng phải còn có người cậu bên Canada sao? Trong không có tiền, nếu đi chắc không thể đi đâu xa, chắc chắn sẽ tìm ai đó giúp đỡ, cô ấy có khả năng đi tìm ông cậu kia không?”

Cô ấy sao có thể đi tìm ông cậu kia, lúc này, ngay cả gã, cô cũng không tin, gã buồn bã đáp, “Cô ấy không có ai thân thích, chẳng có một ai cả, từ lâu đã chẳng có người thân nào rồi.” Tuy nhiên, những lời của Trần Thích cũng đã thức tỉnh gã, trong người cô không có tiền, cũng chẳng có ai thân thích, cô có thể đi đâu? Tôn Văn Tấn lại nôn nóng, tức tối hỏi, “Cậu đã nói gì với cô ấy, rốt cuộc là cậu đã nói gì? Cậu có biết cô ấy bị bệnh không? Đến một người thân thích cũng chẳng có, lại không có tiền. Cậu khiến cô ấy bỏ đi như vậy, cậu muốn cô ấy đi đâu, muốn ép cô ấy chết sao?”

Gã giận cá chém thớt nên mới nói vậy, việc này đến bây giờ không liên quan gì đến Trần Thích, cô đã chuẩn bị rời xa gã từ trước, từ lâu đã nghĩ đến việc ra đi, nhưng giờ đây gã không kiềm chế nổi mình.

Trần Thích ngạc nhiên, hỏi: “Mắc bệnh gì, cô ấy làm sao?”

Tôn Văn Tấn dần trấn tĩnh lại, chậm rãi nói: “Cô ấy bị chẩn đoán nhầm là mắc bệnh tim bẩm sinh, mình đến bệnh viện rồi, bác sĩ nói có khả năng là chẩn đoán nhầm nhưng cô ấy đã mấy lần nôn ra máu, bác sĩ nói có thể là chứng phổi biệt lập, muốn cô ấy quay lại kiểm tra để xác nhận lại.”

Trần Thích suýt không giữ chắc được chiếc di động trong tay, anh ta há hốc miệng, nhưng lại câm lặng, không biết nên nói gì. Sực nhớ ra hôm ấy, anh yêu cầu cô ra đi, cô khóc. Thì ra, cô mắc bệnh, như vậy có nghĩa là cô đã có ý định, còn anh chỉ là thêm muối vào biển thôi. Đường Du là người không thích khóc lóc nhưng nghe xong những lời của anh lại bật khóc, khi đó, cô ấy không hẳn là không có tình cảm thật với Văn Tấn.

Nếu cô gái này vì điều đó mà rời xa Văn Tấn, điều này khác nào lấy đi mạng sống của cậu ấy, cả đời này Văn Tấn cũng sẽ không tha thứ cho anh ta.

Anh ta sẽ phải bù đắp thế nào đây?

Hôm đó, mưa rất to, màn hình tivi trong phòng chờ tàu đang phát tin mới nhất, những hành khách đến nhà ga trước để kịp chuyến tàu không mang theo ô đang thò đầu ra từ trong những chiếc xe taxi. Trời tối đen như thể sắp đổ sập, tiếng sét xé ngang trời, như muốn làm thủng màng nhĩ, phòng chờ cơ hồ cũng rung chuyển, người bên trong đều kinh hoàng.

Tâm trạng ai nấy trong phòng chờ càng nôn nóng, bất an, Đường Du thẫn thờ nhìn chiếc vali của mình, lặng lẽ. Trước khi đến đây, cô đã vứt bớt một số đồ đạc. Nhiều năm nay chỗ ở của cô thường bất định, từ khi học tiểu học, lên cấp hai rồi cấp ba đều ở trong trường nội trú, bắt buộc phải trọ trong trường, sau này lên đại học, cô mới thuê nhà bên ngoài, vậy nên đồ đạc của cô thường ít ỏi. Do đã quen với việc chuyển nhà, nên bấy nhiêu năm nay, hành lý của cô vô cùng đơn giản, những thứ giữ lại đều là những đồ cô không nỡ vứt, những thứ khác mặc dù rất cần thiết trong cuộc sống nhưng nếu không vứt đi, cô cũng chẳng có chỗ để, thêm nữa cô nghĩ có lẽ cả cuộc đời này cũng chẳng còn được dùng đến chúng. Nghĩ đến đây, cô chợt thấy cay đắng trong lòng, cảm giác ấy khiến trái tim cô nhói buốt.

Cô thu dọn đồ đạc rời xa Tôn Văn Tấn theo cảm tính nhất thời, nhưng giờ đây, nghĩ đi nghĩ lại mà chằng biết nên đi đâu.

Những tháng ngày trước đây, dù thê thảm, khó khăn nhưng lúc đó lại không thấy sợ, chỉ luôn nghĩ cho dù cuộc sống có quẫn bách đến đâu thì cũng phải tiếp tục sống. Nhưng giờ đây nhìn lại, cuộc sống sau này liệu còn được bao lâu.

Hồi nhỏ, cô đã từng muốn tự sát, trường nội trú cô học thường xuyên có hiện tượng học sinh nhỏ tuổi tự sát hoặc vì cách giáo dục không hợp lý mà trở thành tội phạm thiếu niên, tất cả những điều đó, cô đều đã vượt qua, nhưng giờ đây, cuộc đời cô đã đến cửa ải cuối cùng.

Khi chuyến tàu đi Côn Minh đến giờ xuất phát, cô xách hành lý đứng giữa dòng người, nhìn lối vào không ngớt người chen lấn, bước chân cô bỗng khựng lại.

Thông báo thúc giục hành khách lên tàu vang vọng từng hồi, khi trong phòng chờ cuối cùng chỉ còn lại một mình, cô mới biết, thì ra mình đang sợ.

Cô đột nhiên nhớ lại xem từ khi bố cô biết mình mắc bệnh đến khi chết là khoảng bao nhiêu thời gian, nếu trước khi tiêu hết số tiền tích cóp mà cuộc đời cô vẫn chưa kết thúc thì biết phải tính sao?

Điều này thật đáng sợ và cũng thật đáng khóc.

Khi chuyến tàu thứ hai đến ga, cô xách hành lý đi thẳng lên tàu, không hề ngoái đầu lại. Lúc bổ sung vé mới biết là chuyến tàu này từ thành phố B đi Trạm Giang, chẳng biết sẽ đi đâu nên cứ mua vé đến tận ga cuối, sau đó cô vừa kiên quyết lại vừa chua xót cáu giận với bản thân: Cùng lắm đến lúc ấy là xách theo hành lý nhảy cầu Hổ Môn.
Chương 14: Hai chúng ta là thế

Thực ra, chết đâu có gì đáng sợ, điều đáng sợ nhất là, khi yếu đuối nhất, người thân nhất bên cạnh lại bỏ rơi em để cao chạy xa bay…

Vé cô mua là loại ghế cứng, đêm đến, cô ngủ gục trên ghế. Đến nửa đêm thì bị tỉnh giấc, hóa ra, một đám thanh niên ở dãy ghế bên cạnh đang ầm ĩ chơi trò điện tử có tên là Sát nhân, gần như mọi người trên toa đều bị đánh thức nhưng chẳng ai nói gì. Có một người chơi chán rồi liền bắt chuyện với một thanh niên trẻ ngồi ngay trước Đường Du, hình như họ là sinh viên năm thứ hai, mới bắt đần năm học nên tranh thủ đi vùng nông thôn ở Quảng Tây làm điều tra xã hội, tiện đường dự định ghé qua Quế Lâm du lịch trước. Nói đến Quế Lâm, Lý Giang, Dương Sóc, toàn những nơi non xanh nước biếc, mặt mày họ đều tươi tỉnh như

Trang: [<] 1, 46, 47, [48] ,49,50 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT