watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:01 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10402 Lượt

thể vừa trở về từ những nơi đó. Cặp mắt họ đen láy, tròn như trái nho đã ngâm sạch trong nước, ánh mắt toát lên vẻ háo hức.

Đường Du gắng gượng một lúc, đám sinh viên kia vẫn tỏ ra rất hào hứng, không cưỡng lại được sự mệt mỏi, cô lại gục xuống ngủ tiếp.

Khi tỉnh dậy đã là tám giờ sáng ngày hôm sau. Vừa mở mắt ra, đám sinh viên vẫn đang chơi điện tử, mặc dù thức cả đêm nhưng tinh thần họ vẫn rất phấn chấn, hăng hái. Cô mỉm cười, ngoảnh đầu lại thì phát hiện người thanh niên bên cạnh không biết đã đổi vị trí sang ghế đối diện tự khi nào, đang nhìn cô, cô cũng nhìn anh mỉm cười, lễ phép gật gật đầu.

Trong khi đang ở khoang đánh răng, rửa mặt trên tàu, người thanh niên ấy cố tình đợi cô, lúc cùng quay về toa, anh hỏi: “Cô không phải cùng nhóm với bọn họ ư? Sao không thấy tham gia chơi cùng?”

Cô cười, đáp ngắn gọn: “Không phải.”

Từ nhỏ, cô đã không biết sống hòa mình, trước đây thì không biết cách hòa mình như thế nào, đến khi ý thức được, cảm thấy một nhóm bạn học cùng nhau chơi đùa, vui vẻ, muốn tham gia cùng nhưng sợ không biết nói gì, sợ rằng vì mình mà cả nhóm mất vui. Vậy là dứt khoát không tham gia nữa, cứ thế dần dần hình thành trong cô thói quen tách biệt với đám đông.

Ngồi vào chỗ, cô lại nhắm mắt nghỉ ngơi, người thanh niên kia cũng không bắt chuyện nữa.

Mười mấy tiếng đồng hồ lại trôi qua, buổi chiều, tàu đến ga Quế Lâm. Nhóm sinh viên ầm ĩ kéo nhau xuống, toa xe vắng hẳn một nửa, bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường, người thanh niên ngồi cạnh Đường Du cũng xuống. Vé cô mua là đến Trạm Giang, nhưng trong lúc nhân viên tàu đang chuẩn bị đóng cửa toa, cô bỗng xách hành lý của mình, vừa chạy về phía lối ra ở cuối toa, vừa nói với nhân viên: “Xin chờ một lát.”

“Sao thế, ga đến của mình mà cũng không biết?” Người nhân viên chau mày, giọng bực tức, dừng tay lại.

“Xin lỗi, xin lỗi, tôi ngủ nên không để ý thời gian.”

Vừa xuống tàu, một cơn gió lạnh táp vào mặt, không ngờ thời tiết phương Nam lại lạnh hơn miền Bắc, bên ngoài đang mưa rất to. Cô rụt cổ, tay kéo hành lý ra khỏi ga Quế Lâm, phía trước mặt là một ngọn núi đẹp nhưng vì mưa quá to, ngọn núi ẩn hiện lờ mờ trong làn mưa, trông không được rõ. Cô lấy từ trong va li ra một chiếc ô, đi dọc theo mái hiên nhà, khi ngang qua cửa phòng chờ, lại trông thấy nhóm sinh viên, người nào người nấy đều ủ ê, đầu rủ xuống như những quả cà trong sương giá. Một người đeo ba lô đang ngồi xổm trên đất, bực tức nói: “Này, ai quyết định đến đây hôm nay, trước khi đi không xem dự báo thời tiết à? Giờ thì thích rồi, mưa to thế này thì du lịch nỗi gì?”

“Chắc là có bão, trước khi đi, ai mà biết được. Ôi, lạnh quá, không ngờ Quế Lâm còn lạnh hơn cả thành phố B, bọn mình không mang ô, cũng chẳng đem quần áo, thế này thì, hắt xì…!”

Một người khác nói: “Đừng trách móc nữa, các cậu xem, có mấy ai đem ô đâu? Bọn mình đi tìm chỗ ở trước

Đúng lúc ấy, có người cầm ô đến hỏi: “Này, cô ơi, đi Dương Sóc không? Chỉ hai mươi tệ thôi.”

Người khác cũng chen vào, “Đi Dương Sóc, xe buýt cao cấp, mười lăm tệ đây.”

“Nào, đi Dương Sóc nào, mười tệ một người, mau lên, mau lên…” Giọng của người đứng bên cây long não bên ngoài bến xe cũng vang lên.

Cuối cùng Đường Du cùng nhóm sinh viên đều lên xe đi Dương Sóc. Tay tài xế và chủ nhà nghỉ là chỗ thân quen nên đã bố trí chỗ ở ổn thỏa cho họ, giá phòng cũng không đắt. Sau khi đến nhà nghỉ, họ đi cùng bà chủ vào xem phòng trước, thấy phòng ốc ổn, sạch sẽ, gọn gàng nên cả nhóm đồng ý trọ lại.

Mấy ngày đầu, vì mưa to nên Đường Du không đi đâu, cả ngày chỉ quanh quẩn trong phòng. Nhà nghỉ gần sông, nhìn qua cửa sổ phòng có thể trông thấy dòng Ly Giang. Thời điểm này, nước trên sông Ly Giang dâng đầy, mênh mông một màu vàng đục, những ngọn núi nhỏ xam xám nhô lên trên nền đất bằng trông lờ mờ, ẩn hiện trong làn mưa, lòng cô vẫn lạnh lẽo như vậy. Cô ngồi bên cửa sổ, nắm chặt chiếc điện thoại di động trong tay. Chiếc điện thoại vẫn đang tắt nguồn, nhưng cô chưa bao giờ quên sạc pin, cứ trốn cả ngày trong phòng, đờ đẫn nhìn nó.

Sau bốn ngày, mưa cuối cùng cũng tạnh. Lúc này, bà chủ nhà đã giới thiệu hết cho cô những nơi thăm thú và ăn uống nổi tiếng, độc đáo của Dương Sóc, phố Tây hào hoa, suối Hồ Điệp, cây đại cổ thụ, núi Vầng Trăng, ốc hấp rượu, cá hấp bia, phở Quế Lâm… Cô đi lang thang một mình, mãi tận khuya mới đến phố Tây, lúc này, người trên phố rất ít, đêm nào cô cũng ngồi ở quán cà phê cuối phố. Ở đó có nhiều cuốn sổ có thể ghi lại lời nhắn, mỗi cuốn đều chứa đựng rất nhiều tâm sự. Có lẽ mọi người đều coi nơi này là “Cái tai lừa của Quốc Vương” nên chẳng ai ngại ngùng bày tỏ tâm trạng của mình: có vài người là kẻ thứ ba nói về sự đau khổ khi phải ra đi, có vài người thất tình, nói về sự đau đớn tuyệt vọng của bản thân, có một số người thì yêu đồng tính, nửa kia lại đã kết hôn, cũng có cả người Đài Loan, nói năm kia lần đầu tiên đến đây cùng người yêu, năm ngoái kết hôn nên đến đây để làm kỷ niệm, năm nay lại đến, có lẽ đã thành thói quen.

Cô lật giở từng trang cho đến khi ly cà phê nguội lạnh.

Còn có người viết: Dù shẳng có ai biết.

Cuối cùng, cô quyết định viết.

Đêm đó, cô viết một mạch đến tận hai giờ đêm mới rời khỏi quán, về đến nhà nghỉ, đang chuẩn bị tắm rửa để đi ngủ, vừa mới thay đồ ra, cô bỗng cảm thấy thiêu thiếu thứ gì, nghĩ một lát mới phát hiện ra là không thấy chiếc điện thoại di động đâu. Cô hốt hoảng, không tắm nữa, vội vàng mặc quần áo, bắt đầu đi tìm, phòng ở, phòng tắm bị cô lục tung lên nhưng đều không thấy, cuối cùng cô nhớ ra quán cà phê lúc nãy nên vội ra đó xem có còn không.

Cô đi dép lê, chân nam đá chân chiêu chạy ra từ nhà nghỉ, xuyên qua mấy dãy phố vắng tanh. Lúc này, đèn đường đã tắt, chỉ còn vài chiếc đèn lồng đang chiếu thứ ánh sáng lờ mờ trước cửa mấy quán bar, giữa đường còn gặp một người đàn ông say rượu, cô rảo bước nhanh hơn. Mãi mới đến được quán cà phê, cô đẩy cửa ra mà lòng dạ bồn chồn như có lửa đốt, trước mắt cô là một người đàn ông đang ngồi quay lưng lại, tay xoay xoay chiếc điện thoại của cô. Cô vội bước nhanh qua, chiếc dép lê bị mắc vào bậc cửa, cô đứng không vững, người lộn nhào về phía trước. Chủ quán giật mình, vội chạy qua đỡ. Đường Du không kịp bò dậy, không để ý đến vẻ lếch thếch của mình, lo lắng ngẩng đầu lên nhìn chiếc điện thoại, nói: “Chiếc điện thoại đó là của tôi…” Chưa dứt lời, máu từ miệng đã ộc ra.

Chủ quán càng hốt hoảng hơn, vừa sai một cậu thanh niên cầm giấy ăn đến vừa nói: “Cô có sao không? Đừng lo lắng.”

Cậu thanh niên bị gọi, vội đi tới, ngạc nhiên nhìn cô, nói: “Là cô à?”

Hóa ra đó là người thanh niên ngồi cạnh cô trên tàu, nhưng lúc này Đường Du không để ý đến anh ta mà chỉ quan tâm đến chiếc di động. Anh ta cũng nhận thấy điều đó, giọng nói có chút ngại ngùng, “Xin lỗi, lúc nãy vì muốn xác định chủ nhân của nó nên tôi đã mở máy, trong này có rất nhiều tin nhắn… trả lại cô.”

Đường Du bình tĩnh lại, rất nhiều tin nhắn trong điện thoại, của Tôn Văn Tấn, của thầy hướng dẫn, của Trần Thích, của chị khóa trên, mỗi người đều gửi rất nhiều tin, nhưng đều có chung một ý là: Hiện giờ đang ở đâu? Tôn Văn Tấn đang rất lo lắng, nhận được tin thì gọi lại. Chưa kịp xem hết tin nhắn thì chuông điện thoại reo vang, là số của Tôn Văn Tấn, cô hoảng loạn đến nỗi ấn nhầm vào nút nghe, đưa điện thoại lên tai, giọng cô khe khẽ “A lô.”

Giọng Tôn Văn Tấn ở đầu dây bên kia khàn khàn, thê lương, run rẩy như thể sợ nếu nói to, cô sẽ sợ hãi chạy mất, cũng như thể đang trong một giấc mơ, không tin rằng đầu dây bên kia là cô, nên cẩn trọng hỏi, “Tiểu Du…” chưa nói hết câu, giọng đã khản đặc.

Giọng nói của gã khiến trái tim Đường Du tê tái, cô quên cả đáp lời, quên cả dập máy, cứ thờ thẫn như gặp phải ma, lắng nghe từng tiếng nấc nghẹn phía đầu dây bên kia.

Lát sau, một giọng khác vang lên trong điện thoại như thể sợ cô dập máy, ngữ điệu ngang ngược, hung hăng, cướp lời: “A lô, a lô, có phải Đường Du không? Cô nghe tôi nói đây, có bản lĩnh thì cả đời này đừng mở máy nữa, yên tâm để Tôn Văn Tấn chết cùng với cô.”

Trần Thích vẫn chưa dứt lời, đầu dây bên này, khuôn mặt Đường Du đã đầm đìa nước mắt.

Buổi sáng ngày hôm sau, Đường Du đi xe buýt từ Dương Sóc đến sân bay Quế Lâm đợi, chưa đầy mấy tiếng, chuyến bay của Tôn Văn Tấn đã đến nơi. Cô ngồi bên ngoài cửa kính xa xa nhìn gã đi từ bên trong ra, sắc mặt gã tiều tụy, mêt mỏi, hình như quên cả cạo râu, có một mảng hơi đen đen dưới cằm. Trước đây, Tôn Văn Tấn luôn là người vô cùng chỉn chu, đi đến đâu quần áo cũng sáng bóng, dáng vẻ hào hoa phong nhã. Mới hơn một tuần không gặp mà đã ra nông nổi này, Dường Du thấy cay cay nơi khóe mắt.

Sau khi Tôn Văn Tấn liên lạc được với Đường Du, gã không mang theo gì, lập tức đi cho kịp chuyến bay ngày hôm sau. Những ngày này, lúc đầu Trần Thích còn tự trách mình, nhưng mãi vẫn không tìm thấy Đường Du, anh ta bắt đầu tức tối, đổ hết mọi trách nhiệm và tội lỗi lên đầu Đường Du, miệng không ngừng nói: “Đã bảo cậu rồi, đừng có dây dưa với những cô gái trẻ, vừa buông thả vừa vô

Trang: [<] 1, 47, 48, [49] ,50,51 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT