watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:01 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10387 Lượt

mái nên quyết định đón Đường Du về nhà, gã nói ở đây làm gì cũng không tiện. Đường Du đỏ mặt, tim đập rộn ràng vờ như không nghe thấy gã nói gì, chỉ chăm chú thu dọn hành lý. Chị Thang cũng đã về, sau khi từ biệt, cả hai chuẩn bị lái xe về.

Tôn Văn Tấn xếp xong hành lý, mở cửa ngồi vào sau tay lái, vừa thắt xong dây an toàn mới phát hiện Đường Du ngồi ghế sau. Gã ngoái đầu nhìn cô, mắt nheo nheo, giọng uy hiếp: “Sem ngồi xa thế? Sợ anh hôn à?”

Thang Dĩnh ở ngay bên ngoài xe, tính Đường Du vốn lãnh đạm, không quen tỏ ra thân mật trước mặt người khác, nhìn ánh mắt lém lỉnh của gã, cô không muốn gã được đắc ý. Cô ngồi ngay ngắn, ánh mắt khiêu khích, cách cửa kính nên Thang Dĩnh không nghe thấy giọng cô, “Ngồi ở đây, anh sẽ không hôn được.”

“Ai bảo thế?” Dứt lời Tôn Văn Tấn liền tháo phăng dây an toàn ra, chồm người ra ghế sau, hôn lên má cô, tiếng “chụt” vang lên đầy vẻ đắc thắng, rồi gã đắc ý trở về chỗ của mình nhìn cô. Da mặt gã trắng, đôi mắt đen láy, sâu thẳm trong ánh mắt ấy ánh lên niềm vui đầy tinh quái, lông mày nhếch lên mãn nguyện.

Lúc sực tỉnh lại, Đường Du mặt đỏ lựng, cô hốt hoảng nhìn ra bên ngoài, Thang Dĩnh đang mỉm cười nhìn họ trêu đùa.

Tôn Văn Tấn vẵn tỏ ra đắc ý, gã giống như đứa trẻ lần đầu biết đến mùi vị chiến thắng, một chiến thắng đơn thuần nhất, nhưng niềm hân hoan lại không đơn giản. Gã đưa tay lên làm chữ “V”, dáng vẻ ấy khiến lòng cô ấm áp, ngọt lịm.

Sự gặp gỡ của hai người thật đúng ly kỳ, trải qua bao nhiêu chuyện giờ mới được ở bên nhau, họ yêu cũng không giống những cặp tình nhân thông thường. Trước mặt phụ nữ, Tôn Văn Tấn luôn tỏ ra bất cần, họ chỉ thấy gã là một công tử đào hoa, luôn nói những lời đường mật, có vô số thủ đoạn bỡn cợt, thích nhìn ngắm khuôn mặt phụ nữ thẹn thùng, e lệ, nhưng với Đường Du gã hoàn toàn khác. Lần ở Dương Châu, cô vẫn chưa mở rộng lòng mình, dù bên nhau nhưng chưa hề dám nghĩ đến chuyện tương lai, lúc ấy quan hệ giữa họ giống như tài khoản thấu chi, chắc chắn sẽ có một ngày phải trả hết. Giờ đây, giữa họ đã thật thoải mái, tự nhiên, cô cuối cùng cũng thấy an tâm. Sau chuyện cô bỏ đi, rồi làm phẫu thuật, Tôn Văn Tấn bây giờ đã yên tâm hoàn toàn, chỉ mong cô vui vẻ, hạnh phúc, cô có thể chắc chắn rằng gã đang yêu cô.

Đã là hạ tuần tháng Mười một, sắp đến kỳ thi cuối kỳ. Trước đây, Đường Du không biết bệnh tình của mình, viết bừa đơn xin bảo lưu một năm. Giờ đã phẫu thuật xong, tình trạng hồi phục tương đối tốt nên cô không muốn tốt nghiệp trễ một năm, cô định sẽ xin tham gia thi cuối kỳ như mọi người. Đường Du tìm gặp thầy hướng dẫn, thầy biết những chuyện xảy ra với cô mấy tháng nay nên cũng thương tình, đồng ý giúp đỡ. Tuy nhiên, phòng giáo vụ lại cho rằng các môn học của năm thứ ba phần lớn là chuyên ngành, cô đã bỏ mấy tháng, giờ đi thi, chỉ e không qua được. Chi bằng cô làm đơn xin hoãn thiận dụng thời gian còn lại và kỳ nghỉ đông, ôn luyện cẩn thận để năm tới thi lại, như thế cũng không bị tốt nghiệp chậm một năm, sang năm có thể tiếp tục đi học như các sinh viên khác. Đó là cách giải quyết tốt nhất. Cô định tranh thủ một tháng còn lại đi học bình thường rồi về nhà tự ôn thêm. Tôn Văn Tấn có thời gian thì đích thân đưa cô đến trường, còn không thì để cô đi taxi, nhưng sau khi về nhà, gã kiên quyết không cho phép cô học hành quá sức, dẫu sao cô cũng mới làm phẫu thuật. Ngày nào gã cũng ép cô uống rất nhiều thuốc bổ, cô uống nhiều đến nỗi chỉ muốn nôn.

Có điều gã cũng không thể ở bên cô mãi, trước đây cứ nửa tháng gã lại đi thành phố SZ một lần, mỗi lần đi đều nhanh chóng quay về. Nhưng lần trước, sau khi trở về từ đó, gã thường xuyên đi thành phố SZ hơn, gần như tuần nào cũng phải bay về đó ba ngày.

Đường Du hình như đã thích gắn chặt với gã, có lúc không nỡ để gã đi, lúc tiễn, cô vô tình hỏi: “Em nghe nói công ty anh ở thành phố SZ đã có cô Châu thay anh quản lý phải không?”

Gã bỗng ngẩng đầu nhìn, ánh mắt lạ lùng nhìn cô rất lâu, cảm xúc phức tạp, vừa thấy vui vui lại vừa thấy miễn cưỡng: “Có chuyện gì không?” Trước đây cô chưa bao giờ hỏi han công việc lẫn các mỗi quan hệ trong việc kinh doanh của gã, nghĩ một lát, gã nói: “Gần đây, công ty có nhiều việc nên hơi bận.”

Cô chột dạ, nhưng vẫn không kìm được, liền hỏi gã: “Cô ấy có phải rất xinh đẹp không?”

Tôn Văn Tấn sững người, rồi lập tức hiểu ra vấn đề, trên môi nở một nụ cười lém lỉnh: “Cô ấy xinh, xinh hơn em nhiều,” nói rồi, gã lại gần cô, “Sao, em ghen à?”

Ánh mắt Đường Du lẩn tránh.

Tôn Văn Tấn không giấu được niềm vui, gã véo nhẹ má cô, nói: “Chỉ tiếc là cô ấy nghe nói anh sắp đi làm ngư dân ở biển Aegean với bà xã, nên đang làm đơn xin thôi việc, muốn anh tìm người thay thế trong vòng ba tháng. Bỗng nhiên mất đi người trợ thủ đắc lực nên anh mới phải bận rộn thế này. Nếu không xử lý tốt việc ở công ty thì anh lấy gì nuôi em?”

Mặt Đường Du đỏ gay xuống tận cổ.

Tôn Văn Tấn mới đi được một ngày thì Đường Du bị ốm. Khi gã gọi điện về, chị giúp việc cho biết Đường Du bị sốt. Hóa ra do gã không có nhà, không ai quản nên cô đã học quá sức, không quản mệt mỏi, đọc sách nhiều hơn mọi ngày vài tiếng đồng hồ, kết quả là tối bị cảm lạnh, lên cơn sốt cao. Lúc xuất viện, bác sĩ dặn cô mới phẫu thuật nên rất dễ bị viêm nhiễm, sốt và cảm đều có thể ảnh hưởng đến tính mạng, ngộ nhỡ tình trạng này có xảy ra, phải nhập viện ngay. Tôn Văn Tấn lập tức gọi điện đến sân bay, do quá muộn nên không còn chuyến bay về thành phố B, gã chỉ còn cách gọi điện nhờ Trần Thích. Đường Du một mực không chịu nhập viện, cô nói sức khỏe của mình đã khá lên nhiều, không nghiêm trọng như bác sĩ nói. Vì vợ Trần Thích sắp đến ngày sinh, nên anh ta không thể ở lại quá lâu, cô không muốn đến bệnh viện, anh chỉ còn cách nhờ chị giúp việc chăm sóc. Cũng may là đến hôm sau, khi Tôn Văn Tấn gọi điện về thì Đường Du đã hạ sốt, nhưng gã vẫn bay về thành phố B.

Thấy cô nằm trên giường, khuôn mặt tiều tụy, ánh mắt rụt rè nhìn gã, những lời định trách móc cô bỗng biến thành lòng thương xót, không kìm được, gã ôm chặt cô vào lòng, may là cô không sao cả. Kìm nén mãi, cuối cùng gã cũng trách nhẹ: “Em thế này, anh làm sao có thể yên tâm được? Khó khăn lắm mới có được em, em có biết lúc em nằm trên bàn mổ anh đã lo lắng thế nào không, em có biết là sức khỏe của em suy nhược thế nào không, em không biết là quá trình hồi phục quan trọng thế nào đối với sức khỏe sau này sao, em vốn không được khỏe…”

Đường Du lặng thinh trong lòng gã.

Gã đột nhiên thấy lo lắng, kéo nhẹ cô ra nhìn: “Em đừng để mọi công sức của anh trở thành công cốc nhé.”

Đường Du sụt sịt, gật gật đầu, lặng lẽ ôm chặt gã. Tôn Văn Tấn vốn bất cần mà sao những lời nói này lại khiến trái tim cô mềm yếu đến thế.
Chương 16: Nỗi đau bất tận

Trong thứ ánh sáng mờ ảo, ánh mắt gã mơ màng, hình ảnh này lập tức ám lấy cô. Lòng cô chua chát, cảm giác buồn đến k

Kết quả là tuần đó gã không dám đi thành phố SZ nữa, suốt ngày ở bên cô. Đợi sau khi cô đỡ còn dẫn cô đến bệnh viện kiểm tra. Báo cáo kết quả có ngay trong ngày, trên đường trở về, Tôn Văn Tấn tập trung lái xe, không biết đang suy nghĩ gì, cứ lặng thinh. Do sự việc nằm ngoài dự kiến, trong lòng Đường Du bỗng chốc nghĩ đến vô số điều, nhưng ý nghĩ nào cũng mơ hồ, lòng dạ cô rối bời.

Bác sĩ đã kiểm tra xong, nói, vết mổ của cô lành tương đối nhanh, nhưng khi kiểm tra toàn thể, phát hiện là cô đã có thai được ba mươi lăm ngày.

Do mới làm phẫu thuật được hai tháng, bác sĩ còn siêu âm màu cho cô. Kết quả kiểm tra cho thấy tất cả chức năng trong cơ thể đều đã hồi phục, chỉ cần chú ý sức khỏe và vấn đề dinh dưỡng, cần đến kiểm tra định kỳ, tránh bị cảm, sốt thì việc mang thai hoàn toàn không vấn đề gì. Mặc dù bác sĩ nói là có thể mang thai bình thường, song cơ thể Đường Du vẫn còn rất yếu. rất nhiều phụ nữ sau khi mổ trong mấy năm đều không dám mang bầu, vì sức khỏe yếu, cộng thêm việc dùng quá nhiều thuốc, sợ ảnh hưởng không tốt đến đứa bé khi sinh ra, hơn nữa điều này cũng không có lợi cho sức khỏe của người mẹ. Hiện nay cô mới là sinh viên năm thứ ba, nếu có bầu, sinh con thì nhất thiết phải nghỉ học, e rằng đây là điều cô không muốn, giờ không phải thời điểm tốt để sinh con.

Lúc hai người ở bên nhau, việc tránh thai thường là do Tôn Văn Tấn chủ động, Đường Du không hề có kinh nghiệm. Chỉ có lần đầu tiên là cô dùng thuốc tránh thai sau khi quan hệ, các lần khác Tôn Văn Tấn đều vô cùng cẩn thận, lần nào cũng kiên quyết dùng bao cao su, như thể dù có hưng phấn, kích thích thế nào đi nữa, gã cũng không bao giờ quên. Chỉ có một lần, lần ở trong nhà bếp, cả hai đều quên, làm tình xong cũng không nhớ phải uống thuốc tránh, cái thai này chắc chắn là kết quả của lần bất cẩn ấy. Nghĩ đến lần ấy mặt Đường Du lại nóng ran, cô đưa mắt nhìn Tôn Văn Tấn.

Phụ nữ có lẽ đều giống nhau, khi đã mang thai rồi đều không quan tâm đến suy nghĩ và cách giải quyết của chính mình, chỉ chăm chú nhìn xem phản ứng của người đàn ông. Trong sách vở đều nói việc mang thai có thể nhận biết rõ tình cảm của hai người. Có lẽ, trong tiềm thức của Đường Du, cô muốn thông qua việc này

Trang: [<] 1, 54, 55, [56] ,57 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT