|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
mồm ra em đút cho một miếng này.
– Aaaaaaaaaaaa ” Ngoạp ” . Cho anh thêm miếng nữa đi.
– Ứ cho.
– Thế thì để anh đáp lễ nhé.
– Aaaaaa
Nó xúc hẳn một thìa to đùng đút cho Nhi.
– Anh cho em miếng to thế >”
– Ăn nhiều cho mau lớn.
– Nhưng mà em bị buốt răng, lạnh mà .
– Ấy chết, anh quên @@!
– Ứ chơi với anh nữa, em ăn hết ly kem đã >”
– Ăn luôn cả ly của anh nữa nhé.
– Làm sao em ăn hết được. Anh ăn đi
Thanh lý hết số kem vừa mua, nó nằm ra giường rồi kêu :
– AAAA. Anh lại đói rồi, ước gì bây giờ được ăn cháo nhỉ.
– Vừa ăn kem xong lại đòi ăn cháo, tham ăn quá.
– Anh muốn ăn cháo thật mà.
– Thôi được rồi ,ngồi đây chờ em đi mua.
– Không, em không biết mua cháo nào đâu. Ghé tai vào đây anh bảo cho
– Nói nhanh em còn đi mua
Nó mấp máy môi giả vờ như đang nói, bất chợt nó đẩy Nhi ngã xuống giường.
– Anh. Dưới nhà có người đấy.
– Không sao, lúc nãy anh khóa cửa phòng rồi.
Từ từ , không việc gì phải vội vàng, nó đưa môi chạm môi Nhi, chỉ vài giây thôi, gọi là màn dạo đầu, hết môi nó lại tiếp đến tai, đến má, đến cổ…
Có vẻ như Nhi đang bị kích thích thì phải, hơi thở dần nhanh hơn và mạnh hơn.
Vờn thế có lẽ đủ rồi, nó nghiêng đầu sang một bên để có được tư thế thoải mái nhất:
– Nhắm mắt lại đi em.
Nhi từ từ nhắm nghiền mắt lại, đón chờ nụ hôn nồng nhiệt từ nó.
Cái lưỡi nó từ từ tiến vào, chạm nhẹ vào lưỡi của Nhi. Mạnh và sâu, dịu dàng và uyển chuyển, đó là những gì mà học được từ nụ hôn kiểu Pháp. Nó cắn nhẹ vào môi Nhi để tăng sự kích thích…
Môi chạm môi, lưỡi chạm lưỡi, cảm giấc như kiểu trên chín tầng mây vậy. Nó không kiềm được bản thân nữa, nó hôn lên cổ , lên trán, lên ngực Nhi…
Cuối cùng, để kết thúc, nó chuyển sang hôn môi mạnh và nhanh…
Hơn 10′ trôi qua, nó và Nhi vẫn trong tư thế như vậy, đắm chìm trong sự ngọt ngào mà nụ hôn và tình yêu mang lại. Đột nhiên có tiếng gõ cửa phía ngoài :
– Nhi ơi, học xong bài chưa con.
– Chết, mẹ em lên.
Vội vàng đứng dậy, nó chạy lại phía bàn học và giả vờ như đang viết bài văn.
– Dạ, con đang giúp T làm bài văn mẹ ơi. Sắp xong rồi.
– Làm nhanh nhanh rồi ngủ sớm con nhé.
– Vâng ạ.
Phù, hú hồn, tý thì bị phát hiện.
– Sao nhìn anh ghê thế?
– Tại anh chứ tại ai nữa, tự tiện đè người ta ra hôn. May mà không bị phát hiện.
– Anh thích hôn kiểu đấy, cảm giác hôi hộp nó thích lắm.
– Lần sau không được tự tiện như thế nghe chưa.
– Thích bỏ xừ đi còn giả vờ. Có cần anh hôn lại không.
– AAAAAAaa. Anh về đi >”
– Về ngay đây, ăn cháo xong no quá.
– Hóa ra cháo anh bảo là cái này á?
– Tất nhiên rồi. Chứ em nghĩ là cháo gì nữa.
– Trời ạ. Anh sao mà nghĩ xấu xa thế .
– Thôi anh về đây, ngủ ngon nhé vợ yêu. Moahhhhhhhhhhh
– Anh cũng phải ngủ ngon đấy, sáng mai mà đi học muộn là chết với em, rõ chưa.
– Rõ.
Nó hôn lên trán Nhi lần cuối rồi trở về nhà. Mọi thứ có lẽ sẽ diễn ra rất yên bình nếu như không có sự xuất hiện, hay nói chính xác hơn là không có cuộc gặp đó… Tớ sẽ khiến cậu yêu tớ – Chương 27
– Rengggggggggg
– AAAAAA.
Nó ngáp một cái rồi bò ra khỏi giường. Cái đồng hồ chết tiệt này, mới 5h đã kêu inh ỏi.
Mẹ vẫn còn ngủ, thôi thì đánh răng, rửa mặt xong thì chạy bộ tý cho khỏe người, dạo này lười chạy quá =.=!
Xỏ giầy, mặc quần áo thể thao vào , nào, giờ thì bắt đầu chạy thôi. Nó định rủ Nhi chạy cùng nhưng mà nghĩ lại giờ này chắc Nhi vẫn đang ngủ nên thôi.
Trời tháng 12 , sáng 5h vẫn còn khá âm u. Nó vừa chạy vừa thở đều , xung quanh đâu đó có vài người chạy bộ buổi sáng giống nó. 1 vòng, rồi 2 vòng… Nó cứ chạy, chạy và chạy…
Chợt nó thấy đầu óc choáng váng không biết tại sao, nó vội vàng chạy lại chỗ vỉa hè và ngồi sụp xuống đó , thở hồng hộc…
– Cậu làm sao thế?
Một giọng nói nhẹ nhàng và quen thuộc vang lên cạnh tai nó.
Nó ngẩng đầu lên nhìn, à, Thùy và anh Hùng.
– Sao thế thằng em?
– Đâu, tại em chạy mệt quá nên đầu em bị choáng ấy mà.
– Lần sau chạy thì đừng cố quá đấy.
– Có uống nước không, tớ mang theo nước này.
Thùy đưa lọ nước lọc cho nó, nó cầm uống vài ngụm cho đỡ khát rồi nói :
– Hì. Giờ thì đỡ mệt hơn rồi, cảm ơn 2 người.
– Xời, có gì đâu mà phải cảm ơn.
– Cũng gần đến giờ đi học rồi, em đi trước nhé.
– Ừ. À mà Thùy, em cũng phải về đi chứ.
– Em chạy nốt cùng anh đã. Hihi.
– Cái con này đúng là , lớn rồi mà vẫn cứ thích lẽo đẽo theo anh. Đấy, thấy chưa T.
– Đúng là hơi trẻ con thật
Nó nói rồi cười mỉm. Thùy bị 2 người trêu nên ngại quá, quay mặt đi chỗ khác :
– Ứ nói với 2 người nữa, em chạy trước đây.
– Con bé tính nó như thế từ bé rồi, giờ chiều được nó khổ lắm.
– Suốt 18 năm nay anh vẫn làm tốt đấy mà.
– Biết thế, nhưng mà lúc nó chia tay thằng Hòa ấy, về nhà nó khóc nhiều lắm, anh không biết phải làm sao để dỗ nó nữa. Mấy hôm nay tinh thần nó mới phấn chấn trở lại, chứ lúc trước suốt ngày giam mình ở phòng không à.
– Giờ ổn rồi mà anh.
– Ừ, nhưng mà nó vẫn cần sự quan tâm nhiều lắm, nếu em có thể…
– À. Nếu được thì em sẽ giúp anh quan tâm đến Thùy, dù sao thì cũng vì em mà Thùy bị như vậy. Em cũng có một phần trách nhiệm.
– Được, em nói thế thì anh yên tâm rồi.
– Em về nhà đã, tý muộn giờ học thì chết =.=!
Vội vàng chạy về nhà, vừa lên phòng cầm cái điện thoại thì thấy có 2 tin nhắn, đều là của Nhi :
– Dậy đi nàooooooooooooo ( 5:55)
– Chạy đâu rồi mà không trả lời tin nhắn của em >”
Thôi xong, nhanh chóng rep lại :
– Anh đây, vừa chạy bộ về.
– Hứ. Thật không.
– Thật, không tin sang nhà anh đi, vẫn đang mặc nguyên đồ thể thao này.
– Hí. Không cần phải sang nữa, em tin anh. Thay đồ nhanh lên còn sang đưa em đi học đấy.
Vi vu đưa Nhi lên trường, nó chợt nhận ra hôm nay là tròn 1 tháng nó đi làm thêm. A ha, thế là có tiền xài rồi.
Suốt cả tiết ngồi trong lớp, thỉnh thoảng nó lại quay sang hỏi thằng Tuấn :
– Ê mày, tao sắp có tiền lương, mua quà gì kỉ niệm được nhỉ?
– Mày lắm chuyện quá, mua cái gì chẳngđược, mà đây là việc của mày mà, sao hỏi tao.
– Tao đang bí quà mà.
– Hay mày thử mua áo đôi xem, tao thấy mấy đôi trong lớp cũng có đấy.
– A. Được ,hay đấy, để về tao thử tìm xem
– 2 cậu kia, làm gì mà xì xầm trong lớp mãi thế. ( Cô giáo nhắc, bỏ mẹ, cô dậy Sinh này nghiêm lắm )
– Ơ dạ…
– Đem vở đây tôi xem nào.
Bỏ mẹ rồi, nãy giờ mải buôn có chép chữ nào đâu, thành ra cuối giờ 2 đứa được ghi vào sổ đầu bài : ” T và Tuấn không ghi bài. ” T_T.!
Về nhà, nó lên mạng search mấy trang bán quần áo trên mạng, tìm xem chỗ nào bán áo rẻ, đẹp, cơ mà toàn là áo đắt quá, hoặc do xa quá … nên không có cái nào vừa ý.
” Chả nhẽ lại không thể mua
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




