|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
như hủi vậy >”
– Đi mà. Aaaa
– Đang ốm nên em chấp nhận đấy, lần sau không được làm nũng nữa nghe chưa.
– Rõ rồi ạ.
Từng thìa cháo được Nhi bón cho nó ăn, không phải là nó không tự ăn được mà nó thích làm nũng Nhi như vậy, che chở, bảo vệ Nhi nhiều rồi, bây giờ giả ốm yếu tý cũng không sao đâu nhỉ ^^!
– Ha. No quá. Giờ ăn thêm bát nữa thì tuyệt phải biết.
– Ốm mà ăn thế thì vẫn còn khỏe lắm. Hihi
– Ơ. Tự nhiên sao người anh lại mệt thế nhỉ? Ơ ơ..
Nó giả vờ nằm lăn ra giường.
– Thôi đi ạ. Em biết thừa rồi. Dậy uống thuốc luôn đi.
2 viên hạ sốt, 2 viên chống viêm được uống ngay lúc đó.
– Phù. Xong rồi.
– Bây giờ nằm ngủ đi, có gì thì gọi em ngay nhé. Giờ em phải về nấu cơm đây. Chăm sóc anh làm em muộn giờ nấu cơm mất rồi >”
Nhi xách cặp và quay ra cửa :
– Từ từ.
– Sao thế?
– Cảm ơn em nhé. Không có em thì chắc anh chết đói ở đây luôn @@!
– Ngốc. Em chăm sóc anh là phải mà . Thôi, đừng luyên thuyên nữa, ngủ đi nhé.
Híc, Nhi đi giờ căn nhà lại vắng tanh vắng ngắt. Buồn quá, lại mệt nữa nên nó lại nằm ngủ tiếp, mỗi tội là sáng ngủ nhiều quá nên trưa giờ khó ngủ. Trằn trọc mãi mà không ngủ được tiếp, thôi thì bật máy lên nghe tý nhạc cũng được.
Tối đó, 7h Nhi lại sang nhà nó :
– Thế nào, thấy người đỡ hơn tý nào chưa
– Đỡ hơn nhiều rồi.
– Xuống nhà ngồi đi, để em đi nấu cơm cho.
– Để anh nấu cùng em nhé.
– Thôi, anh đang mệt mà. Cứ ngồi đó chờ em cũng được.
Hơ. Cảm giác lúc này giống một gia đình thật, một cảm giác ấm cúng lạ thường bùng lên trong lòng nó.
Một lát sau, cơm canh đã đầy đủ :
– Nào, ăn cơm thôiiiiiiiiiii. Anh đói lắm rồi.
– Chỉ thế là nhanh thôi .
– A. Có cả khoai tây nữa này, cả cá nữa. Toàn món ngon, mỗi tội anh đang ốm ăn mấy cái này chắc không được =.=!
– Không sao, em có nấu cháo sẵn rồi này, anh ăn cháo cũng được.
– Hí hí. Vợ anh chu đáo nhất.
Nó ngồi vào bàn, múc ra một bát cháo và bắt đầu ăn.
Đang ăn ngon thì chợt phía ngoài cửa vang lên tiếng oang oang của thằng Tuấn :
– T ơi. Mày ở nhà không thế?
Nó chưa kịp trả lời thì thằng Tuấn xộc vào nhà :
– Ơ. 2 vợ chồng đang ăn cơm à.
Mẹ sư nó, trời đánh còn tránh miếng ăn cơ mà @@!
– Chào Nhi nhé. Hì.
Nó gọi thằng Tuấn ra một góc hỏi :
– Đậu má sao giờ này lại sang nhà tao?
– Hờ. Tại tao cãi nhau với obz , tức quá bỏ nhà đi chơi .
– Thế mày không về nhà à?
– Có. Nhưng mà tối nay tao ngủ ở đây nhé.
– Cái gì? Đùa tao chắc. Nhỡ mẹ
mày gọi sang nhà tao thì sao?
– Thì mày cứ bảo là tao không ở đây, nhé.
– Tao thấy có lỗi vãi.
– Thôi nào, mày ở nhà tao rồi, giờ giúp tao tý có sao.
– Được rồi. Ngủ đây cũng được nhưng cấm nghịch phòng tao đấy, phòng tao mà làm sao tao đấm chết mày luôn.
– Xời, khỏi phải nói. Thôi 2 vợ chồng ăn ngon miệng nhé, mình lên tầng trước đây.
Thằng Tuấn bò lên tầng, vừa đi vừa huýt sáo.
– Khỉ . Nó cãi nhau với bố mẹ rồi mò sang đây ở nhờ =.=!
– Cũng giống anh lắm. Không phải lúc trước anh cũng sang nhà Tuấn à.
– Ờ thì…
– Thôi đi, con trai các anh gian lắm ý.
– Này này, anh là hơi bị ngoan luôn nhé.
– Xí. Ngoan theo kiểu của anh thì có mà phát sợ luôn =.=!
– Vợ yêu lại chê anh à.
– Không. Em góp ý thôi mà.
– Ứ ăn nữa, giận luôn.
– Thôi mà, cố ăn cho hết đi, rồi tý nữa em gọt quả cho ăn.
– Thật nhé.
– Thật. Em hứa.
Nó như một đứa trẻ con vậy, được dụ dỗ cho ăn là nghe theo liền à @@!
– Ngoàm.
Nó đưa một miếng táo lên mồm và cắn một miếng , chưa kịp nhai và nuốt thì thằng Tuấn lại gọi nó :
– T ơi , lên đây tao bảo cái.
Đậu xanh rau má, cái thằng này rách việc thật :
– Làm sao?
– Hề hề.
– Đm nói ra đi chứ cười cười như con khỉ vậy.
– Tao định đi tắm nhưng lại quên không mang quần áo, mặc tạm vài cái của mày nhé.
– Cái gì?
– À. Cả sịp nữa nhé.
Nó thò tay lấy bộ quần áo với cái sịp treo trên móc xuống :
– Sịp mày hôi bỏ mẹ đi, giờ thấy sịp tao sạch lại thích mặc à.
– Bố mày mặc một hôm thôi, gớm.
– Lúc về nhớ tha mấy cái của nợ của mày về đấy, đừng có mà vứt ở nhà tao.
– Rồi rồi, nói nhiều quá. Thôi tao đi tắm đây.
– Tiên sư mày.
Nó mò xuống nhà ăn nốt chỗ quả lúc nãy rồi phụ Nhi dọn dẹp đống bát đĩa :
– Để anh rửa bát cùng cho.
– Em làm cũng được mà.
– Không cãi. Anh đỡ mệt hơn rồi. Mà này, em thấy mình giống một gia đình không?
– Là như nào?
– Nhìn em giống một người vợ đảm đang lắm. Anh lấy được em về thì sướng cả đời ^^!
– Thôi đi, anh sướng còn em thì khổ cả đời ý.
– Moahh. Anh đùa thôi chứ ai lại để vợ mình khổ bao giờ.
– Dẻo mồm ghê. Anh cứ nói thế làm sao mà em bỏ anh đi được chứ.
– Bỏ mà được hả, em mà bỏ anh đi thì anh bắt em lại luôn, theo anh cả đời ý .
– Aaa. Anh T hấp này.
Rửa bát xong thì Nhi phải về nhà vì mẹ gọi.
– Em phải về nhà đây. Nhớ phải uống thuốc đúng giờ nghe chưa.
– Biết rồi =.=! Hay em ngủ lại đây với anh nhé.
– Ơ. Làm sao mà được, kì chết >”
Nhi về rồi, nó khóa cửa nhà rồi mò lên phòng xem thằng Tuấn đang làm gì.
Tiên sư nó, hóa ra nó đang đi du học mọi người ạ:
– Đm, tưởng làm gì hóa ra lại đi du học rồi.
– Ơ. Mày lên lúc nào thế?
– Bố lên được một lúc rồi, đứng ngoài cửa xem mày làm gì thôi.
– Tao vừa kiếm được mấy tài liệu ngon lắm.
– Thôi đi, tao không ham.
– Thằng này lạ nhỉ, hôm nay lại chê tài liệu anh kiếm à.
– Mệt. Chả có hứng nữa.
– Thôi,không tính tiền với mày nữa, mệt thì ngủ đi, tao du học tiếp đây.
Bố khỉ thằng bạn, thôi thì mặc kệ nó. Giờ buồn ngủ quá, chợp mắt cái rồi tính sau….. Tớ sẽ khiến cậu yêu tớ – Chương 29
– Ê. Dậy mày
– Đm, để yên bố mày ngủ. Chủ nhật gọi cc gì sớm thế?
– Dậy nhanh, đm, có điện thoại kìa.
– Kệ nó.
– Nhi nó gọi đấy.
– Hả?
Vội vàng bật dậy cầm cái điện thoại lên nghe :
– Ơi. Anh đây
– Sao mãi mới chịu nghe thế?
– Anh vừa ngủ dậy =.=!
– Xuống mở cửa cho em đi. Em đang đứng ở dưới nè.
– Chờ anh tý. Xuống ngay
* Cạch * . Tiếng cửa mở khẽ vang lên. Nhi bước vào kèm theo đó là một cái cặp lồng.
– Cái gì trong đó thế?
– Cháo trứng đấy.
– Ô. Lại được ăn cháo cơ à. Anh định tý nữa cùng thằng Tuấn đi ăn phở , có lẽ thôi. Haha
– Vừa ốm dậy nên ăn cháo, không nên ăn linh tinh.
– Em bón cho anh ăn tiếp nhé.
– Thôi đi ạ. Lớn rồi mà cứ nũng nịu em mãi.
– Hay để tao bón cho T ơi ( Giọng thằng Tuấn chen vào )
– Mày cút ngay cho tao.
– Haha. Thôi chào 2 vợ chồng nhé, mình đi ăn sáng đây.
– Biến nhanh đi cho nước nó trong. Bố khỉ.
– Anh ăn nhanh đi rồi còn chép bài. Nghỉ mất một hôm, em mượn vở về cho anh chép rồi này.
– Hả. Cái gì? Chép bài á?
– Tất nhiên chứ.
– Ôi trời =.=. Hay là tha cho anh đi,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




