|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Long chính là ca sĩ Long Nhật, đồng thời Hoàng cũng cho họ biết tình trạng bệnh tình của Long.
Tin tức này làm mọi người bị trấn động, ngay sáng ngày hôm sau mọi người cùng nhau kéo đến bệnh viện, họ mang băng rôn, mang áp phích, nhiều fan hâm mộ viết thư động viên Long, nhiều hoa và quà được mang vào phòng bệnh của Long.
Họ tặng nhiều quá đến nỗi căn phòng không có chỗ chứa nữa, Thanh phải nhờ người mang hết về nhà, Thanh muốn Long có không gian yên tĩnh, riêng tư để thở.
Mặc dù trong lòng đau như cắt,mặc dù trái tim tan vỡ nhưng Thanh vẫn cố mỉm cười, vẫn cố tỏ ra bình thường, Thanh muốn làm chỗ dựa tinh thần của Long, muốn là người ở bên cạnh động viên, an ủi Long.
Long hiểu cảm giác của Thanh, hiểu Thanh bây giờ đang nghĩ gì. Long run rẩy bảo Thanh.
_Em hãy đi đi…!! Đừng ở bên anh nữa…!!
Thanh khóc nấc lên, Thanh hỏi.
_Tại sao…??
Long đau khổ bảo.
_Anh không muốn em nhìn thấy anh trong tình trạng này, anh không muốn em phải đau khổ vì anh…!!
_Nếu anh không muốn em đau, không muốn em khóc, anh hãy mau chóng khỏe lại, mau chóng lấy lại tinh thần, dũng khí sống của anh. Nếu anh làm được như thế, em sẽ không khóc, không buồn, em sẽ cười, em sẽ hạnh phúc…!!
Long thở dài.
_Em biết là anh không thể làm thế…!! anh không thể…!!
Thanh lau giọt lệ trên má.
_Tại sao lại không….??Tại sao lại không thể…??
Long cười buồn.
_Căn bệnh của anh không có cách chữa, anh chỉ khỏi được khi có người có tủy phù hợp với anh nhưng đã lâu như vậy rồi mà vẫn không có ai, em bảo làm sao anh có thể sống tiếp, làm sao anh có thể nắm tay em đi hết con đường đời, làm sao anh có thể…!!
Thanh gần như ngất xỉu, nước mắt ràn rụa, Thanh gọi tên Long.
_Long…!!em không muốn xa anh…!! Em không thể xa anh…!! Nếu anh rời xa em làm sao em sống được….!!
Long ôm chặt lấy Thanh, Long nói.
_Em phải cố sống, phải cố quên anh đi, được gặp em, yêu anh là niềm hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh nhưng số anh không được may mắn, không được cùng em trải qua những ngày tháng mặn nồng bên nhau nhưng anh tin là em có thể tìm được một người đàn ông khác may mắn hơn anh, người đó sẽ là bờ vai cho em dựa…!!
Thanh hét lên.
_Anh không được phép thoái thác trách nhiệm, không phải anh đã đeo chiếc nhẫn này vào ngón tay của em sao…?? Anh từng nói em thuộc về anh và chỉ thuộc về duy nhất một mình anh thôi, sao anh lại nỡ bỏ em, sao anh lại nhẫn tâm như thế…!!
Long khóc, Long thều thào bảo Thanh.
_Đừng quá bi thương…!! Anh đi rồi nhưng em vẫn còn sống, em hãy sống nốt phần của anh, ước mơ lớn nhất của anh là có thể nhìn thấy em cười, em hạnh phúc, em được tự do làm những gì em thích…!!
_Anh thật ngu dại, lẽ ra anh phải biết trân trọng thời gian hai chúng ta được ở bên nhau nhưng anh đã không nói gì, anh đã cố lẩn tránh tình cảm của mình, anh là một thằng ngốc, là một tên nhát gan…!!
_Anh cảm ơn em…!!Cảm ơn em nhiều lắm vì em đã cho anh những phút giây hạnh phúc, những phút giây vui vẻ khi ở gần bên em, em đã dạy cho anh biết cuộc sống quý giá như thế nào, tình yêu cao cả ra sao, anh không còn cảm thấy buồn đau nữa, không còn cảm thấy nuối tiếc gì nữa…!!
_Anh được yêu em, em yêu anh, được làm những gì mà anh thích, được đi con đường mà anh chọn, anh nên cảm tạ ông trời, nên cảm tạ ông đã mang em lại gần bên anh, mang em đến bên cuộc đời anh….!!
Nước mắt làm ướt mi, Long nói tiếp.
_Vì thế em cũng đừng buồn, đừng đau, anh hạnh phúc, vì cho đến tận bây giờ em vẫn chưa buông tay anh ra, chưa nói là em không còn yêu anh nữa, hãy cười lên em nhé, hãy vui lên, đời còn dài, có thể mai sau anh không còn được cầm tay em, không được nói tiếng yêu em nữa, không được ở bên cạnh chăm sóc em nhưng ở trên thiên đường anh vẫn sẽ nhìn em, theo dõi em, vẫn cầu chúc cho em được hạnh phúc.
_Có thể kiếp này chúng ta không được ở bên nhau nhưng còn kiếp sau, còn kiếp sau nữa, lúc đó không ai có thể chia lìa được chúng ta ….!!
Thanh khóc nấc lên, Thanh ôm lấy Long thật chặt, Thu đứng ngoài cửa, nước mắt cũng đã rơi từ khi nào, Thu dựa đầu vào vai Hoàng.
Hoàng đau khổ, Hoàng đã từng trải qua cảm giác mất người yêu, mất đi người quan trọng của cuộc đời nên Hoàng hiểu cảm giác của Thanh bây giờ.Phải chứng kiến người yêu ngày càng rời xa mình, ngày càng mất dần đi sự sống không khác gì đang giết dần giết mòn chính mình.
Bố mẹ Thanh, bố mẹ Long, bố Hoàng cũng thường xuyên đến thăm Long. Bà Phi Yến ngày càng yêu mến Thanh hơn, bà không ngờ Thanh lại yêu con trai bà nhiều thế, bây giờ bà coi Thanh như con gái.
Bà ôm lấy Thanh, bà bảo Thanh.
_Con ngoan đừng khóc, bác tin là sẽ tìm được người có tủy phù hợp với Long thôi…!
Thanh ôm chặt lấy bà Phi Yên, giọng Thanh sũng nước.
_Cháu cũng mong được là thế nhưng tại sao thời gian đã trôi qua lâu như thế rồi mà vẫn không có tin tức gì…!!
Thanh khóc nấc lên.
_Cháu…cháu sợ…!!
Thanh ôm lấy mặt, người Thanh lả dần, bà Phi Yến hốt hoảng gọi tên Thanh.
_Thanh…!!Thanh…!! Cháu không sao chứ…??
Thanh thều thào.
_Cháu không sao…!!
_Cháu còn nói, nhìn cháu đi, cháu bây giờ gầy quá, mặt đã tái xanh hết cả rồi kìa…!! Cháu nên về nhà nghỉ ngơi đi, ở đây đã có bác trông Long rồi…!!
Thanh sợ hãi lắc đầu.
_Không…!! Cháu không thể về được…!!cháu cần phải ở bên anh ấy…!!Anh ấy cần cháu, cháu không thể đi, cháu sợ khi cháu về rồi anh ấy lại bỏ cháu đi…!!
Thanh ôm lấy đầu.
_Không…!! Cháu không về đâu….!!
Bà Phi Yên thấy Thanh kích động tột độ, bà vỗ về.
_Không sao đâu…!!Cháu đừng sợ như thế…!! Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn cả thôi…!!
Thanh ôm bà Phi Yến thật chặt, nước mắt Thanh và bà Phi Yến hòa lần vào nhau, lòng cả hai cùng đau, cùng sầu muộn, cùng đang hướng về một người. Họ một người là người yêu, một người là mẹ, cả hai đều coi Long là người quan trọng nhất của cuộc đời mình nên họ có thể thấu hiểu nỗi đau của người kia.
Ngày lại qua ngày, mặc dù báo đài không ngừng đưa tin, mặc dù mọi người đua nhau đi thử máu nhưng vẫn chưa tìm được người có tủy phù hợp với Long. Thanh gần như chết đi sống lại, Long bây giờ đã không còn nhìn thấy được gì nữa, Long không thể ăn, không thể đi lại được, nếu Thanh muốn nói gì với Long, cả hai chỉ dùng ánh mắt,chỉ dùng được tay mà thôi.
Câu chuyện tình cảm động của Thanh và Long đã lấy đi nước mắt của không biết bao nhiêu người, có lẽ tin tức về bệnh tật của Long còn được xem và quan tâm nhiều hơn tình hình kinh tế, và chính trị trên thế giới, ngày ngày mọi người cùng cầu nguyện, cùng nhau thả nến, cùng nhau thả thuyền trên sông, họ đang cầu chúc cho Long được bình an.
Bạn bè trong lớp đã cùng nhau gập thật nhiều con hạc giấy, Thanh treo tất cả lên trên giường bệnh của Long, Thanh muốn khi Long tỉnh giấc Long sẽ cảm nhận được tấm lòng của mọi người dành cho Long.
Thanh chờđợi, chờ đợi mãi nhưng vẫn không có tin tức gì. Thanh đã ngất không biết bao nhiêu lần, đã khóc không biết bao nhiêu đêm, Thanh bây giờ chỉ còn cái xác không hồn, bà Nhung bỏ cả công việc bên Việt nam để sang chăm sóc con gái, bà không tài nào tách Thanh ra khỏi Long, chỉ cần xa Long có mấy phút là Thanh lại đòi gặp Long, bà lắc đầu đành
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




