|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
chịu thua.
Hai người mẹ đều thương hai đứa con của mình, họ từ chán ghét nhau hóa thành bạn tốt, bây giờ họ chỉ còn biết đứng bên cạnh động viên đôi trẻ.
Kim, Thoa, Hường, Liên,Dung,Thu, Hoàng đến thăm Thanh và Long hàng ngày, ngày nào họ cũng đến, họ giúp Thanh chăm sóc Long, giúp Thanh đọc thư của người hâm mộ cho Long nghe, giúp Thanh chuyển bớt hoa, quà, gấu bông do người hâm mộ tặng về nhà.
Tất cả đều được Thanh cho người chuyển đến trại trẻ mồ côi. Thanh gọi tên Long, gọi tên Long tha thiết nhưng bây giờ Long không còn nghe được gì nữa, không còn biết gì nữa, Long nằm đấy, nằm im như chết, trên khóe mắt chỉ có hai dòng nước mắt chảy ra.
Thanh kêu khóc, Thanh cố lay gọi Long nhưng Long vẫn mãi im lặng, vẫn mãi không trả lời, Long dù có muốn trả lời Thanh, có muốn mở mắt ra nhìn Thanh có muốn nắm lấy tay Thanh, Long cũng không thể, sự sống đang dần rời ra Long, Long sống được đến bây giờ cũng là nhờ những sợi dây đang cắm chằng chịt trên người.
Mọi người đọc báo, xem ti vi hàng ngày, họ đều chờ đợi một điều thần kì nhưng họ đều thất vọng vì điều đó vẫn mãi không xảy ra, họ thấy vẫn mãi không có gì.
Thanh bây giờ đã yếu quá rồi, bà Nhung đau xót nhìn con gái, bà khóc, bà bảo Thanh.
_Con về nghỉ đi…!! Long cũng không muốn con phải chịu đau khổ, ốm yếu như thế này đâu…!!
_Con không thể rời xa anh ấy…!! Con sợ khi con rời xa anh ấy, lúc anh ấy ra đi, anh ấy không được nắm lấy tay con lần cuối…!!
Thanh run rẩy, mặt Thanh trắng bệch như xác chết.
_Con không thể làm thế…!!Con không thể…!!
Thanh nằm lăn ra đất, Thanh không còn chịu đựng hơn được nữa rồi. Bà Nhung hét to.
_Thanh…!!Thanh …!!Con sao thế…!! Mau tỉnh lại đi…!!
Thanh nhanh chóng được bác sĩ đưa đi khám bệnh, họ tiêm thuốc và truyền nước vào cơ thể Thanh. Bác sĩ bảo bà Nhung.
_Con gái của cô đã bị suy nhược cơ thể trầm trọng, cô ấy cần phải được nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng nếu không có thể dẫn đến đột quỵ…!!
Bà Nhung khóc ngất, bà đau khổ nói.
_Làm sao nó có thể nghỉ ngơi, có thể sống vui vẻ khi người yêu của nó đang nằm chờ chết ở trên giường…!!
Bác sĩ thở dài.
_Tôi hiểu hoàn cảnh của cô ấy, tôi biết cảm giác sắp mất đi người yêu là như thế nào…!!
Bà Nhung lắp bắp hỏi.
_Không có cách nào chữa khỏi được bệnh của Long hay sao…??
Bác sĩ lắc đầu nói.
_Không có cách nào cả, trừ phi có người có tủy phù hợp với cậu ấy, còn nếu không chúng tôi cũng đành chịu…!!
Bà Nhung đau khổ tột cùng, nếu Long chết làm sao con gái bà sống được, nhìn nó sống dở chết dở vì Long, bà đau đớn nhưng bà không có cách nào giúp được nó. Bà là một bà mẹ bất lực.
Trang biết tin tức của Thanh,biết chuyện tình của Thanh và Long nhưng Trang không thể bay sang thăm Thanh, Trang và các bạn ở trong lớp chỉ còn cách hàng ngày gửi tin nhắn, gọi điện và gửi mail cho Thanh.
Thanh bây giờ sống mà như đã chết nên không còn quan tâm đến một thứ gì nữa, Thanh chỉ quan tâm duy nhất đến sự sống chết của Long mà thôi.
Mọi thư từ, tin nhắn, tin tức đều do một mình Thu trả lời thay cho Thanh. Album mới của Long được Hoàng công bố và quảng bá thay. Đây là album bán chạy nhất trong sự nghiệp làm nghệ thuật của Long.
Họ vì hâm mộ Long,vì lo cho Long, vì tò mò về mối quan hệ giữa Long và Thanh nên họ tranh nhau mua. Album của Long vừa công bố, vừa phát hành đã bán hết, công ty quản lý của Long đã nhanh chóng tái sản xuất tiếp, họ muốn mọi người ai cũng có thể sở hữu được đĩa nhạc có một không hai này của Long.
Thanh và gia đình Long vui mừng vì công sức lao động mệt nhọc của Long đã được đền đáp xứng đáng, bài hát song ca giữa Long và Thanh được mọi người mến mộ, bài hát đó trở thành bài hát được yêu thích nhất, họ muốn mời Thanh và Long hát chung với nhau nhưng bây giờ Long bị như thế này làm sao Thanh và Long có cơ hội được cùng nhau đứng trên sân khấu.
Niềm tin,hy vọng, ý nghĩ muốn sống tiếp ngày càng rời xa Thanh, Long không thể nói với Thanh một lời, Thanh đau đớn gục khóc,cầm bàn tay Long, Thanh gọi.
_Long…!! Hãy mở mắt ra nhìn em đi…!! Hãy mở mắt ra đi…!!
_Anh có biết là mọi người yêu quý anh lắm không…??
_Mọi người ai cũng lo cho anh, cũng mong anh mau chóng tỉnh lại, mong anh mau bình phục….!!
_Em xin anh …!!Cầu xin anh…!!Làm ơn đừng bỏ em…!!Đừng rời xa em…!!
Thanh khóc nấc lên, Thanh đau khổ quá, con tim Thanh như bị xé ra từng mảnh, nước mắt đầm đìa,Thanh bây giờ chỉ còn da bọc xương, chỉ còn nhìn thấy được mỗi đôi mắt, làn da Thanh xanh tái, bàn tay Thanh run rẩy. Thanh đã hành hạ bản thân Thanh, đã tự dằn vặt, đã tự xỉ vảThanh quá nhiều.
Lòng hâm mộ, tình thương, lời cầu khấn của mọi người đều không có tác dụng,đều không mang lại một kết quả gì.
Thanh đau đớn, hàng ngày phải chứng kiến thân thể Long ngày càng gầy đi, phải chứng kiến nhịp tim của Long ngày càng yếu, Thanh muốn Thanh được thay Long chịu đựng bệnh tật, muốn cùng Long nắm tay nhau đi vào cõi chết, muốn cùng Long đi đến chân trời góc bể, Thanh không thể sống một mình, không thể rời xa Long. Long là sự sống, là hơi thở, là tất cả mọi thứ mà Thanh có, nếu Long ra đi thì có lẽ Thanh cũng ra đi theo Long.
Thanh nằm đấy, bàn tay nắm chặt lấy tay Long, khi đôi mắt Thanh nhắm lại, hai dòng lệ chảy dài trên má.
Bà Nhung bưng một bát cháo, bà mở cửa bước vào. Bà thấy Thanh nằm ngủ say bên cạnh Long, bà tưởng Thanh không sao, bà nhẹ nhàng để bát cháo trên bàn, bà lắc đầu thở dài.
_Thương tâm quá…!! Mình mong nó và Long có thể đến được với nhau nếu không mình sợ nó sẽ làm chuyện dại dột…!!
Bà nhìn đôi môi tái nhợt của Thanh, bà run sợ, Bà hốt hoảng lay Thanh.
_Thanh…!!Thanh…!!con không sao chứ…??
Thanh không trả lời bà, bà sợ hãi, bà vội chạy đi gọi bác sĩ. Lần này Thanh không thể tỉnh lại được ngay, Thanh đã bị suy nhược cơ thể quá trầm trọng, sức khỏe của Thanh vốn không được tốt, dấu ấn của vụ tai nạn hai năm về trước vẫn còn hành hạ Thanh, lại cộng thêm cúsốc lần nãy nữa, Thanh đã bất tỉnh nhân sự.
Mất ngủ liên miên, không ăn, không uống, Thanh đang giết dần giết mòn cơ thể của chính mình. Thanh chìm vào giấc ngủ, Thanh ngủ rất lâu.
Mọi người đều đau buồn, họ không ngờ kết cục lại thành ra thế này, Thu, Kim,Thoa, Liên, Hường, Dung, Bà Nhung, bà Phi Yến đều rơi lệ, họ ôm lấy nhau. Nước mắt của họ làm không khí xung quanh thêm đau thương, thêm buồn thảm.
Ông Hoàng, ông Vỹ, ông Hoàng Sơn, Hoàng Quân đôi mắt đều đỏ hoe,họ đau lòng, đau khổ nhưng họ không thể khóc, họ là đàn ông nên không thể rơi lệ như đàn bà.
Công ty quản lý của Long và Hoàng gửi hoa đến phòng bệnh của Long hàng ngày, họ muốn gửi lời cầu chúc cho Long mau lành bệnh, quản lí Justin Trần của Long là người coi Long như em trai, nay thấy Long bị như thế này, không kìm nén được nước mắt, Justin Trần đã khóc như mưa.
Khi Thanh tỉnh lại, câu đầu tiên Thanh hỏi.
_Anh Long đâu rồi….??
Tất cả mọi người đều im lặng, với Thanh lúc này sự im lặng của họ chẳng khác gì giết chết Thanh, Thanh gào lên.
_Sao không ai trả lời con…??Anh Long đâu rồi…??
Bà Phi Yến khóc nấc lên, bà Nhung sụt sịt, Thu, Kim, Thoa, Hường, Liên, Dung ôm lấy mặt, họ đều đang khóc.
Mặt Thanh trắng bệch, môi Thanh run run.
_Anh…anh Long…Long đâu…??
Thanh cố ngồi dậy, bà Nhung vội đỡ lấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




