|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
chê cháu không xứng đáng làm con dâu của bác hay sao…??
_Không phải mà là bác không muốn cháu khổ, không muốn cháu sống trong đau buồn…!!
_Nhưng cháu tự nguyện, cháu muốn làm thế…!!
_Con gái hãy hiểu cho bác, bác là mẹ, người mẹ nào mà chả mong con cái được hạnh phúc. Nếu cháu đồng ý bác cháu ta sẽ nhận nhau làm mẹ con, thế nào cháu có muốn không…??
Thanh ấp úng.
_Cháu…cháu…!!
Bà Phi Yến ôm Thanh thật chặt, bà nói.
_Con ngoan hãy ở lại bên cạnh ta nhé, ngôi nhà mà Long mua để tiện cho việc đi lại, cháu hãy dọn đến đó ở, hãy thay bác chăm sóc ngôi nhà, cây cảnh và con chó của nó….!!
_Bác hy vọng khi sống ở đó cháu sẽ thấy tâm hồn cháu được dịu bớt, cháu sẽ không phải đau khổ vì Long nữa…!!
_Hãy cố gắng sống cho tốt, hãy luôn mỉm cười vì ở trên thiên đường Long luôn cầu nguyện cho cháu…!!
Nước mắt Thanh tuôn trào, Thanh nói.
_Bác…bác làm ơn dẫn cháu ra thăm mộ của anh ấy…!!
_Cháu không nên ra đó làm gì vì nó không muốn cháu biết, nó bảo bác là hãy chờ đến năm năm sau, lúc đó cháu hãy ra thăm mộ của nó,còn bây giờ cháu không nên đi…!!
Thanh nhíu mày không hiểu.
_Tại sao không phải là bây giờ…!!
_Vì nó muốn năm năm sau khi đó nỗi đau mất mát, nỗi đau chia li đã dần xóa tan đi trong lòng cháu, lúc đó cháu đã là một cô gái trưởng thành, một người phụ nữ chín chắn, một người thành công trong sự nghiệp, nó muốn nhìn thấy hình ảnh đó của cháu…!!
Bà Phi Yến dịu dàng hỏi.
_Cháu làm được như ước nguyện của nó không…??
Thanh gật đầu.
_Cháu sẽ cố gắng…!!
_Bác cảm ơn cháu…!!
Thanh lắc đầu.
_Không người nên cảm ơn bác là cháu mới đúng….!!
Bà Phi Yến đưa cho Thanh một lá thư, một cuốn sổ nhật kí và mấy bài nhạc của Long, bà nói.
_Đây là kỉ vật mà nó muốn tặng cho cháu…!!Cháu hãy cầm lấy…!!
Thanh run run cầm lấy, Thanh lí nhí nói.
_Cảm ơn bác…!!
Bà mỉm cười, xoa đầu Thanh, bà bảo .
_Con gái nhớ là đừng khóc đấy nhé…!!
_Vâng…!!
Hôm sau Thanh dọn đồ đến nhà riêng của Long, ở đây Thanh có thể tha hồ làm những gì mà Thanh thích, tủ quần áo của Long, Thanh vẫn giữ nguyên, Thanh chăm sóc cây cảnh, Thanh tưới nước cho nó hàng ngày.
Căn nhà làm Thanh nhớ đến Long, làm trái tim Thanh tan nát, làm nỗi nhớ Long không có lúc nào vơi bớt, từng đồ vật, từng con đường xung quanh căn nhà đều làm Thanh nhớ đến những kỉ niệm đã có giữa hai người, Thanh không thể nào quên được.
Thanh gọi con chó của Long là Milu, Thanh yêu nó, nó cũng yêu Thanh, cô chủ nhỏ và con chó suốt ngày quấn quýt lấy nhau.
Bức thư Long viết cho Thanh, Thanh vẫn chưa dám mở ra đọc, hôm nay vô tình con Milu gặm bức thư khi nó bị rơi xuống đất, Thanh sợ hãi hét.
_Milu nhả nó ra ngay…!!Em đang xé mất bức thư anh Long viết cho chị đấy…!! Nhả ra nào…!!
Thanh phải khó khăn lắm mới gỡ được bức thư ra khỏi mồm con Milu, Thanh cáu.
_Em đúng là hư quá…!!!
_Em mà không ngoan chị sẽ không cho em ăn cơm nữa đâu… !!
Con chó biết lỗi, nó gãi đầu nó vào chân Thanh, Thanh xoa đầu nó, Thanh bảo.
_Nhớ lần sau không được nghịch đồ linh tinh của chị nghe chưa… ??
Không biết con chó có hiểu Thanh nói gì không mà nó cắn vào gấu quần của Thanh, Thanh thở dài.
_Đúng là nước đổ lá khoai… !!
Bức thư bị rách mất một góc, Thanh nhìn dòng chữ nghiêng nghiêng do Long viết, không kìm nén được cảm xúc, nước mắt trên mi rơi xuống, Thanh run run mở ra đọc.
"
Chào em yêu… !!
Không biết anh có nên gọi em là em yêu của anh không nữa, anh chỉ muốn nói với em một điều trong trái tim anh, em chính là người con gái anh yêu duy nhất, người con gái anh yêu nhiều nhất.
Em có biết không, anh đã giả vờ ngu ngơ khi anh gặp em, ngay từ lần đầu tiên gặp em trái tim anh đã đập thật nhanh, mặt anh đã đỏ bừng, cảm xúc anh dành cho em không hề giống với bất cứ một cô gái nào mà anh đã từng gặp.
Từ trước đến nay không có cô gái nào dám cầm tay anh, không có ai dám mỉm cười với anh khi anh cáu, khi anh không thích thế mà em, em dám làm điều đó, em có thể vô tư cười, vô tư cầm lấy tay anh mà không hề biết rằng em đang làm con tim anh rung động, làm anh không ngừng nghĩ về em.
Anh không hề muốn sống vô tình, không muốn lạnh nhạt với ai. Anh muốn luôn được mỉm cười, luôn muốnsống chan hòa với mọi người nhưng anh sợ khi anh ra đi, họ sẽ làm anh đau, sẽ làm cho anh nhớ họ, anh sợ tất cả những điều đó.
Để bảo vệ mình, anh đã cố nén tình cảm của anh lại, cố nén đi tình cảm ấm áp trong trái tim mình, cố sống lạnh lùng, cố sống vô cảm nhưng chính em, chính em đã làm thay đổi tất cả những điều đó, em đã làm anh biến đổi, anh rất sợ tình cảm của con người, đối với tình yêu anh lại càng sợ hơn.
Anh yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh tìm cách tiếp cận em, tìm cách giữ em ở bên cạnh anh, tìm cách bắt ép em làm những việc mà em không thích.
Mong em tha thứ cho anh vì nếu không làm thế, anh sẽ không tìm được lí do nào khác để nhìn em, để gần gũi em, anh phải đóng vai một kẻ ác, một kẻ không ra gì, anh sợ mất em, sợ em sẽ yêu một người khác, sợ em không yêu anh, không thích anh, không để ý đến anh nhưng anh không dám nói, không dám giữ em là của riêng anh, vì căn bệnh của anh, anh không muốn làm em khổ, anh chỉ dám ích kỉ giữ em ở lại bên anh trong một chừng mực nào đó thôi, có thể được nhìn thấy em, có thể nhìn thấy em cười, có thể được cãi nhau với em, đó cũng là một niềm hạnh phúc, một ân huệ đối với anh.
Có lẽ cả đời này anh sẽ không nói cho em biết anh yêu em nhiều như thế nào nếu như không có chuyện em trở thành bạn gái của Hoàng. Anh đã ghen, đã hận em, đã căm ghét em, anh tưởng em là một cô gái thích chạy theo những hào nhoáng bên ngoài, thích chạy theo danh lợi, phù hoa nên anh mới đóng vai ca sĩ Long Nhật, đóng vai một thần tượng để được ở bên cạnh em,.
Anh đã bắt cóc em, anh đã ép em phải yêu anh. Ở bên em trọn vẹn một ngày, anh đã nhận ra anh đã sai, nhận ra anh đã yêu em nhiều như thế nào, anh không thể chịu đựng được nước mắt của em, không thể chịu đựng được nếu như em không vui, nếu như em không mỉm cười, anh tưởng em yêu Hoàng, tưởng em ghét anh, hận anh, anh hiểu nếu anh yêu em, thích em, anh nên để cho em đi, nên để cho em đến với tình yêu của em.
Khi anh trả em về với cuộc sống của em, anh tưởng là anh sẽ mất em mãi mãi, trái tim anh như tan ra từng mảnh vụn, anh đã cười chế giễu bản thân, cười chế giễu sự ngu ngốc, đần độn của anh.
Anh đã tự an ủi rằng anh làm thế vì anh yêu em, vì anh không muốn em khổ, nhưng khi đêm về, khi anh nằm cuộn trong chăn, hơi ấm của em, nụ cười, ánh mắt của em, nụ hôn của em đã làm anh tan chảy, anh đã yêu em đến phát điên, anh yêu em đến không còn biết một cái gì nữa.
Em có biết, có hiểu không, có hiểu anh yêu em nhiều như thế nào không… ?? em là mối tình duy nhất, là người con gái anh yêu trong suốt cuộc đời này, có thể anh hơi tham lam, hơi ích kỉ nhưng anh không bao giờ muốn buông tay em ra, không bao giờ muốn em thuộc về một người con
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




