|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
thì đang vật lộn trên giường, bên trái nằm không yên, bên phải cũng không yên, không thể chịu được. Cậu điên lên vì nó. Bỗng cậu nằm phải cái gì đó mà thấy đau đau. Lấy lên thì đó chính là bộ đàm.
-ơ, …._mất mấy giây suy nghĩ cậu nhớ lại 1 số câu mà mình từng nói
“-nhỏ khùng phải lúc nào cũng mang bên mình cái nay đấy, biết chưa, bao giờ tôi sai khiến cho dễ
-biết rồi nói nhiều quá, đầu gà..”
-A…alo.có có ai nghe không? _Vũ nói qua bộ đàm
-……
-Nhỏ khùng có ở đấy không hả? _lần này cậu hét to lên
Nó, trời đang mưa, tự dưng cảm thấy có ai đang gọi mình, rồi lại thấy trong túi rung rung, nó cố lau nước mắt lấy cái đó ra. Đó chính là bộ đàm nhà Vũ, vì nhà cậu là gia đình giàu có nên bộ đàm cũng hiện đại, nó không khac gì 1 chiêc điện thoại mini, như 1 bên tai nghe, có dùng sóng riêng.
Dù có cố lau nước mắt nhưng nó càng khóc to hơn, như là vừa nghe thấy tiếng người , nó xúc động không chịu được
-hu hu hu, tối…sợ…huhu…cứu _nó khóc nấc lên
Vũ đầu bên này bắt được tín hiệu, vui như bắt được kim cương
-cậu đang ở đâu vậy? Mau về nhà đi
-Hức, tối….đau….hức hức _nó muốn nói nhưng không hiểu tại sao không nói được, tâm trạng rối bời
-Thế cậu đang ở đâu?_vũ lo lắng hỏi
-Khu…khu…công ngiệp đổ nát…tối…tối lắm…huhu…sợ…..huhu
-Cậu đang ở khu nào?
-Không không biết…nơi này, là…là cái hộp….
-Tôi biết rồi, tôi sẽ đến ngay! _vứt bộ đàm xuống cậu chạy ngay tới khu công nghiệp đó
Nơi mà giống cái hộp…
-à…cậu chợt nghĩ ra, đó có thể là đống phế thải mà khu đó đổ
Nhanh chóng đi đến đấy, lòng như lửa đốt.
Có 1 dáng người quen thuộc, 1 giọng nói ấm áp, và 1 nụ cười toả nắng (chỉ mình tg nhìn thấy thôi, chứ bây giờ là buổi tối, cho nhân vật nhìn thấy để họ thành siêu nhân)…….(chắc khối người không hiểu cái đoạn này nhỉ, tẹo nữa sẽ biết)
Vũ vứt xe ở ngoài cổng,chạy vào, không mũ nón, gấp gáp.,mang theo đèn bin
Chạy vào khu phế thải, lục tìm hết cái này đến cái khác, nhưng không hề thấy. Đến khi mệt giã rời, cậu vào tìm cái cuối cùng..nhưng vẫn không thấy gì. Nó đã đi đâu vậy? Ngồi thụp xuống, thở hổn hển, cậu nhìn quanh.Bỗng cậu phát hiện ra cái bộ đàm của mình, trong lòng càng lo lắng, lại chạy tìm tiếp.
Nhà Tuấn
-cậu không sao chứ? Có biết làm tôi lo lắng như thế nào không (cái dáng người quen thuộc, giọng nói ấm áp kia chính là Tuấn. Cậu cũng đã đi tìm nó suốt buổi tối và đã phát hiện ra nó ở đấy)
-Sợ sợ…nó bỗng nắm chặt tay Tuấn, như 1 đứa trẻ con cần sự che chở,cần sự ấm áp. Tuấn hôn nhẹ lên trán nó rồi ngồi nhìn nó ngủ.
Vũ phờ phệch đi về nhà, nếu không có cái tin là nó đã an toàn thì cậu vẫn sẽ như thằng hâm, chạy loạn dưới mưa.
Sáng hôm sau,
-cậu…đừng có để tôi phải giận giữ như thế này 1 lần nữa….nếu không thì đừng có trách…_giọng nói lạnh hơn băng của Tuấn, ánh mắt cậu căm giận nhìn Trang, cô ta không biết nói ì.
Nó cựa người, từ từ mở mắt ra. Không gian yên tĩnh, vắng lặng, những tia nắng đáp xuống ngay khuôn mặt và cánh tay của nó. Nó hiện đang nằm ngay phía cửa sổ, Nhìn ra ngoài thấy chút ánh nắng và chút không khí trong lành. Nhưng khi nó nhìn vào trong phòng mình đang nằm thì phải ồ lên. Căn phòng rất cá tính, phong cách đặc biệt, chẳng giống ai. Haig am màu chủ đạo là trắng và đen,đan xen. Căn phòng như hiện thân của 2 thế giới, 2 thế giới cùng tồn tại song song. Gam màu đen từ phía chiếc giường đổ vào, còn lại là màu trắng. Những đồ vật trang trí trong phòng cũng rất độc đáo và ấn tượng. Kiếm đâu ra cái đồng hồ hình đầu nâu, mặt được làm bằng đá quý, kimphút và kim giờ được làm tinh sảo bằng vàng trong cái khoảng màu đen kia, hay cái bình pha lê muôn màu tạo dáng 1 ngọn núi trong khoảng trắng. đúng là 1 căn phòng rất đặc biệt. Nó nhìn vào cái khoảng màu đen kia, nơi mà mới nhìn đã sợ. Và nó khựng lại trên cái khung ảnh đó, ảnh của 1 người phụ nữ, đẹp, rất đẹp. Mái tóc dài mượt như nhung, khuôn mặt cân đối. Nhưng nó dừng lại trên đôi mắt ấy, buồn và thật đáng sợ. Trong cái ko gian yên tĩnh này, đôi mắt xanh ấy vẫn nhìn nó. NÓ bất giác run lên, như có dòng điện chạy qua người , tê tê, đáng sợ. Nó cụp mắt xuống và quay đi…nhưng đó cũng là lúc mà 1 giọng nói vang lên…
-Dậy rồi à?
Nghe thấy cái giọng nói quen quen, nó quay lại và tròn mắt nhìn cậu. Tuấn, cậu ta đang ngồi ngay dưới giường nó, đôi mắt nâu buồn hướng về phía nó
-Cậu…cậu làm gì ở đây thế? _nó không biết nói gì nữa
-còn làm gì ngoài việc nhìn cậu _Tuấn nhún vai trả lời
-Thế rốt cuộc đây là nơi khỉ ho cò gáy nào thế?
-Nhà tôi
-Hả?….nó không tin vào tai mình, nhớ mang máng là tên đầu gà gọi điện cho nó, sao tự dưng lại lòi ra cậu ta thế này.
Tuấn thấy mặt nó ngộ ngộ thì cười
-Hôm qua tôi nhặt cậu từ đống rác về!
-cái gì? _trợn tròn mắt nhìn cái tên đểu cáng này
-Tôi có người chú chuyên về khoa tai-mắt –miệng, hay là tôi giới thiệu cho cậu _cậu ta đùa cợt, còn nó thì tức ói máu
-cậu…đáng chết _nó dúi cậu ngã xuống đất vì chẳng còn sức đâu mà đấm đá
-Á…(Tuấn ngã xuống ) sao cậu ác thế hả?
-với những người như cậu thì phải dùng bạo lực mới khống chế được
-Đau lắm đấy!
-kệ! _nó quay đi, và lại nhìn vào cái bức tranh vừa nãy. Bức tranh thật cuốn hút, nó thu hút mọi sự chú ý của chúng ta.
Đôi mắt ấy…hình như giống…
-Đừng có nhìn nữa, nó không làm cậu vui lên đâu! _giọng lạnh lùng, cậu chống tay xuống đất cố gắng đứng lên, vẻ khổ sở, nhưng nó không để ý
-Nhìn thì sao, đó là quyền tự do của đôi mắt!
Tuấn im lặng nhìn nó, nỗi đau trong lòng cậu bất chợt dâng lên. Cố lết cái thân lên ghế ngồi, cậu vẫn nhìn nó
-Hôm nay cậu chưa uống thuốc hả? _nó quay qua cậu
-ừ, hết thuốc
Bó tay với ông này
-Ơ, sao sắc mặt cậu lại nhợt nhạt vậy? _nó tỏ ra lo lắng
-Không có gì! _tuấn đứng lên đi ra cửa nhưng chưa đi đến nơi thì ngã gục xuống. vết thương làm cậu đau, nó hốt hoảng chạy ra
Hôm qua đi oánh nhau không may cậu bị dao chém vào lưng, chưa lịp sơ cứu vết thương thì nghe tin nó bị bắt cóc, thế là đội mưa đi tìm nó. Cả đếm còn phải chăm sóc, ở bên nó. Cậu đã kiệt sức và giờ phải ngủ.
Tại phòng bệnh của Trang, Phong đi vào
– Ha ha ha, thế nào rồi, kế hoach của tôi rất tốt đúng không? _Trang cười, cô ta chưa biết chuyện gì xảy ra
-Tốt?…ha, tốt lắm …Ai đã hẫng tay trên của tôi rồi _Phong bức xúc
-Gì? Nói rõ ra xem nào?
-Hôm qua cậu đã làm gì Vy?
-Con nhỏ đó, số lớn gớm, cũng biết chút võ, đánh cho bọn đàn em của tôi gục hết. Nhưng không sao, làm sao có thể thoát khỏi cái bẫy tôi làm ha ha
-Sao tất cả đều biết chuyện này? Cậu làm như thế hả? Khi tôi đến theo lời cậu thì làm gì có ai. Vy đã được cứu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




