watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:43 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7403 Lượt

vốn không bình thường cho lắm! _nó nói với lái xe
Vũ cáu rồi, hất tay nó ra
-Gì chứ! Sao cậu phải xin lỗi _cậu to tiếng, bực mình
-Im lặng coi. Đây là xe bus không phải xe riêng nhà cậu đâu
-Khỉ thật, đang nắm giữ mạng sống của nhiều người thì phải lái xe cẩn thận hơn chứ! _Vũ liếc nhìn bác tài xế, vẻ khó chịu và không bằng lòng.
-Ông ta, thật là CÓ BIẾT ÔNG TA PHANH GẤP MẤY LẦN RỒI KHÔNG? Đèn đỏ cũng không thèm dừng, tăng tốc vọt qua luôn. Lúc thì lại phanh gấp. Từ lúc tôi lên xe đến giờ, tôi ngã mấy lần rồi đó. BỘ LÁI XE BUS LÀ TRÒ CHƠI HẢ? ….đến tôi khi đua xe còn không thế này…hừ hừ _cậu chỉ thẳng và người lái xe, lên giọng
Mọi người dường như cũng ủng hộ cậu
-Đúng đó, từ lúc lên xe tới giờ, tôi sợ lắm
-Đúng đó…
-Tôi cũng vậy…
-Hồinãy tôi cứ tưởng xảy ra tai nạn rồi chứ
-Tai nạn đấy…
=> này anh kia chạy xe cho cẩn thận coi,tôi không muốn chết đâu, không thì cho tôi xuống đi
Nó nhìn Vũ, cảm thấy hơi hơi có lỗi
-Xin lỗi….tôi cũng k ngờ _nó ra vẻ ăn năn, liếc nhìn cậu
-Khỉ thật! Sao lại đi cái thứ này cơ chứ! _Vũ nghiến răng,cậu đang rất bức xúc
“chậc, mình muốn thử thôi mà” nó nghĩ thầm, nhìn cậu
Cả 2 không nói gì, ngồi im, lẳng lặng với xe chuyển bánh. Lắm lúc nó liếc sang cậu, nhưng cậu không để ý, bận nhìn vào cái khoảng nào đó.
Xôn xao…liếc nhìn…xồn xào… mọi người ai cũng quay lại nhìn 2 người tụi nó. Vũ cáu lắm rồi, khuôn mặt tối om, hiện lên sự bực tức
-Thế này là thế nào_nói với nó
-Xin lỗi, độ nổi tiếng của cậu tăng lên thì phải!
-Phù…(Vũ thở dài), ĐÁNG GHÉT! NGẬM MIỆNG LẠI.NHẮM MẮT HẾT ĐI!
Soạt….mọi người lại đồng loạt quay lên
-còn như thế này lần nữ thì cậu chết với tôi đấy_quay sang nó,dở chứng đe doạ
-haizz,chỉ muốn thử thôi mà. Tôi muốn ngồi xe bus cùng bạn trai, dù là 1 lần thôi cũng được _khuôn mặt ánh lên sự tội nghiệp
-Chậc, trẻ con quá,có bạn trai rồi mà chưa thử lần nào sao?
-Chưa! (nó nói, Vũ giật mình). Uy Vũ là người bạn trai đầu tiên của tôi đấy!
– hả? (cốp…cậu đánh vào đầu nó) Chỉ là giả vờ thôi đó nha.
-Thì sao hả? Dù là giả hay thật thì cũng là lần đầu của tôi. Cậu có cần nói rõ vậy không hả? _nó hét vào mặt Vũ, cậu chỉ biết ngồi im mà hứng chịu
Xôn xao, xôn sao…
Người 1: gì đấy gây lộn sao?
Người 1: ơ, sao lại gây lộn chứ?
Người 3: cô ta là ai mà dám lớn tiếng với cậu ta thế?
-ĐIẾC TAI QUÁ! _Vũ hét lên
Vì ở nơi công cộng nên phải hét rất nhiều, khổ thân.
Nó bỗng đứng dậy, cúi mặt xuống đất
-THôi được rồi, lần sau tôi sẽ không như thế nữa!
-này (tóm tay nó lại) cậu định khóc hả?
-điên hả? KHóc đâu mà khóc, cậu thấy tôi khóc hả/?
-Đúng là cậu muốn khóc, chuẩn bị khóc rồi kìa
-Cậu…_tức
Vũ kéo nó xuống ghế ngồi
-Cậu đừng giận, Đây cũng là lần đầu (thật lòng) của tôi
Nó nhìn cậu như sinh vật bị tuyệt chủng, nhìn bên trái, nhìn bên phải, nhìn thẳng mặt…rồi cười như con hâm
-Ha ha ha ha ha ha ha ha……….tôi chắc phải đoạt giải Oscar cho diễn suất mất ha ha. Cậu nghĩ chúng ta là gì mà giả vờ với chả thật, ha ha.Thấy cậu không vui lên đùa tí cho vui í mà ha ha. Đồ óc heo
….
-Oẹ…oẹ…oẹ…_Vũ đang nôn thốc nôn tháo
-Có sao không? _nó nhìn lo lắng
-không! (để giữ thể diện con trai)
….
-oẹ…oẹ…
-Có thật là không sao không?
-Không
….
-Oẹ…oẹ…
-Cậu có biết là chúng ta đã đi bao nhiêu chuyến rồi không hả?
Mãi 1 lúc sau, cả 2 mới lết xác đến trường được. Nhưng cổng trường đã đóng.
-Chỉ tại cậu mà chúng ta bị ở ngoài đây này _nó nhìn Vũ, oán trách
-Thì sao? _cậu lại còn ung dung hỏi
-Trèo vào như lần trước vậy!
-Không thích
-Cái gì?
-Đã muộn rồi thì đi chơi luôn.
-Cậu…đồ lười học…
-Hừ, khốn kiếp _Vũ đi trước, nhớ lại chuyện vừa nãy, đang hưng phấn vì những lời của nó thì lại bị đạp cho nhát rơi xuống đất. Ức chế nổ đĩa. RỒi lại những câu nó nói, không phải, giả vờ, thế này kia nữa…
-này tên kia, đi chậm chậm thôi _nó lần đầu tiên trong đời phải lẽo đẽo theo người ta như thế này
-……cậu không nói gì
-này, đừng có cậy chân dài hơn tôi mà cậu đi nhanh như thế nhà…tên gà hôi kia
Suốt quãng đường nó hét, la, đủ kiểu, khản cả giọng, nhưng tên vô nhân tính Vũ không thèm quay lại
 Giận rồi đó
Nó cứ đi theo cậu mà chẳng biết tên này định đi đâu.
-Ê, đi đâu thế hả? Tên kia.

Chạy theo cậu, giờ chả có việc gì làm ngoài chuyện này cả. Nhưng đang đi thì nó bỗng thấy 1 dáng người rất quen đi qua. Dáng cao, cái người mà nó không thể quên, cho dù có hoá thành tro.Nó đứng lại nhìn người đó, và hắn cũng quay lại nhìn nó.
Khác…khác quá…quá khác…nhưng mà nó vẫn có thể nhận ra.
Là Tưởng, cậu ta đã làm gì từ cái bữa tiệc ở nhà tổng thống? Mất tích? 1 con người như cậu ta mà cũng có lúc biến mất không tung tích sao?
Sau bữa tiệc hôm đó, cậu đã thực sự biến khỏi tầm mắt nó mà không có bất cứ dấu vết nào? Tại sao?
GIỜ cậu ta rất khác. Khuôn mặt không còn như xưa mà dài và góc cạnh hơn nhiều. Đôi mắt không còn 2 mí mà là 1 mí….cậu đã thay đổi.
Nó đang nhìn chằm chằm vào Tưởng, nó thực sự đã quên mất sự tồn tại cũng như vết thương cậu gây cho nó trong suốt thời gian qua. Thật vui vì điều đó. Nhưng giờ nhìn cậu ta tiều tuỵ thế này, bỗng lòng nó lại dao động, dù chỉ 1 chút thôi. Tình cảm trong lòng con người không thể nói từ bỏ là có thể bỏ. Nó là 1 thứ rất mơ hồ, tuy có thể chạm đến nhưng có rất ít người đạt đến đỉnh cao của sự hy sinh. MỐi tình đầu, thường gọi là mối tình khắc cốt ghi tâm. Có thể quên, có thể bỏ thứ tình cảm đó trong 1 góc khuất nào đó nhưng 1 khi đã nhớ lại, 1 khi bỗng tìm thấy nó ở đâu đó thì chắc hẳn ai cũng có thể dao động. Nó bây giờ không còn tim đập thình thịch, tay chân luống cuống khi gặp Tưởng, nhưng hình ảnh cậu vẫn còn 1 chút trong lòng nó.
Nó nhìn Tưởng, cứ tưởng cậu ta cũng nhìn mình nhưng cậu ta không nhìn nó mà nhìn Vũ, nhìn bằng ánh mắt căm thù.
-này, cậu đã rùa rồi còn không mau chạy theo tôi, lạc giờ đấy _Vũ quay xuống, thấy nó cứ dừng lại lên gọi
-Hừ, cái đồ tự sướng, biết rồi.
Vũ dẫn nó đến 1 nơi khá vắng vẻ, hình như là khu rừng nào đó (lắm cây là nó gọi là rừng)
Hiện giờ ở địa bàn của Tuấn
-Này, thư của nhỏ Thiên Thần đấy, cậu đọc đi _Tường để 1 lá thư lên bàn Tuấn. Tấm thiệp rất đặc biệt. Nó màu trắng, không đục như màu của giấy mà nó trong hơn. Ở mặt của tấm thiệp có hiện lên 1 đôi cánh, màu đen, cánh gắn liền với thiệp nhưng khi nhìn lại thấy đôi cánh nằm ngoài. Có 1 chữ : Angel màu đỏ, nằm phía dưới đôi cánh. Đằng sau tấm thiệp có hình đầu lâu cũng màu đen. NHìn bề ngoài, tấm thiệp được làm rất công phu. Tuấn bất giác mỉm cười, chả biết có nọi dung gì nhưng tự dưng cậu lại thấy vui khi nó làm vậy.
Mở tấm thiệp ra, những dòng

Trang: [<] 1, 55, 56, [57] ,58,59 ,63 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT