|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
lớn tiếng.
Crắc…crắc, Key xoay cổ tay, đông thời nghiêng nghiêng cổ.
-Sao?!! _cái dáng điệu như muốn giết người đến nơi
-Dám cản trở việc làm ăn của ta à, muốn chết phải không? _tên đơ đó hình như hơi say, đứng lên, đi loạng choạng.
-CHết rồi, nhìn kìa, tao ngửi thấy mùi của sự chết chóc
-Hix, tao cũng thế, chết rồi
-Thằng không có não, nó không biết thân phận hả? Dám nói như thế…
-tao sợ!!!!!!!
Cả bọn vừa nãy còn hứng khởi hỏi này nọ thì giờ chỉ dám ngồi 1 góc như mấy con chó, rên rỉ với nhau.
-Mày vừa nói gì? _mang sắc thái của nam cực, Key, liếc mắt nhìn hắn. Cái lạnh trên người cậu lan toả ra khắp không gian. Ai ai cũng im lặng.
-không biết à? Ha ha, mày nghĩ bang Ác Quỷ đến tay không như thế sao?
Vì say nên hắn không biết đâu là thực hư nữa, cứ nói ra tất cả. NGƯỜI ta nói khi say là lúc con người thành thật nhất, quả không sai.
-Câu trước cơ!!! Mày nói Thiên THần làm sao?
Key, đạp hắn ngã xuống đất, lần đau thứ 2.
-Hừ, không kể nữa, dám đá ta hả?
-Vào đây!
Key đứng ra đằng sau hắn, nắm tóc, kéo lết trên nền nhà.
-Aaaaaaaaa…..
Tên đó kêu lên, vừa bị túm tóc, vừa bị kéo lê trên nền bê tong. Xước ra, chảy máu…
Key lôi hắn vào trong quán, đuổi tất cả mọi người ra ngoài.
-Chúng mày ở đây!
Nghe lời cậu, không đứa nào dám ho he cũng như hỏi gì. Chỉ răm rắp nghe theo
-Dạ!
Sau khi lôi hắn vào trong quán, đuổi hết mọi người ra ngoài. Key ném hắn ra, rồi phủi phủi tay.
-Nói đi!…(đợi 1 lúc mà tên đó không mở mồm)…NÓI (Key đạp vào ngực hắn, khiến hắn ôm ngực đau đớn.)
-Là, thì, Ác Quỷ không những đến đây để gặp mặt mà còn…..
Đoàng……..
Tiếng sung vang lên, bọn ở ngoài vẫn giật mình, dù biết kết quả sẽ như thế.
Key đi từ trong quán ra, tay còn cầm khẩu súng vừa tiễn tên kia xuống suối vàng. Mặt hơi tái.
-Sít! 0
Key **** thề, rồi nhanh chóng trở lại bar.
Lúc này, không khí trong phòng Vip vẫn căng như dây đàn. Chuẩn bị đứt, chỉ cần nó bóp cò là tất cả chấm hết.
Nhưng nhìn Tuấn lúc này vẫn bình thản như không có chuyện gì.
-Làm bạn gái tôi nhớ!
-hà, cậu….nghĩ nói vậy sẽ không sao ư? _nó lắc đầu, nhìn khẩu súng thay vì nhìn cậu. Mối thù, mối thù của nó chẳng lẽ vì câu nói này mà bỏ. Không thể nào????
-Nếu sợ chết, hôm nay tôi đã không đến đây rồi.
-Cậu!!!……
Không nói gì được nữa, mặt đằng đằng sát khí, nó không khỏi phân vân.
-CHỊ LINDA!
Cánh cửa phòng bật mở, Key chạy vào, vẻ hốt hoảng. nó nhìn ra, vẻ cầu cứu Key.
-Có chuyện gì vậy?
Key hỏi trong lo lắng. Nhưng nhìn tình hình trước mắt thì chắc là không có chuyện gì. CẬu mới yên tâm, nói nhỏ lại
-Không sao chứ?
-không sao! Đến đúng lúc lắm. Ta không muốn nhìn thấy tên này nữa, ném hắn ra ngoài đi
Nó đi ra, suy nghĩ về những câu nói của Tuấn.
Chợt, đến đúng cửa thì nó ngoái đầu lại.
-Thôi được rồi! Tuỳ cậu!
Nói xong nó đi luôn, Tuấn cười, dù biết nó chẳng thật lòng gì, dù biết nó có thể ra đi bất cứ lúc nào nhưng vẫn thấy vui
-THÔI CHẾT!
Key bỗng vội vã chạy ra ngoài, vẻ mặt lo lắng y như vừa nãy.
Để lại mình Tuấn trong phòng.
-Dừng lại!
Key chạy tới, hốt hoảng. Trường thì tỏ vẻ vô can.
-Có chuyện gì vậy anh bạn ha ha…
-THế này là thế nào? _Chỉ tay vào đống hỗn độn ở trước mặt, Key nhăn mày.
Trường cười, nhún vai
-Thế nào là thế nào? Rượu ở quán này tệ quá à!
Lấy tay hất cốc rượu trên tay xuống, Trường có vẻ khinh khỉnh.
-Muốn gì?
Ánh mắt key chằm chằm vào Trường và đống hỗn độn của cậu ta vừa gây ra.
Trường cứ nghĩ là đến đây hôm
nay chắc chắn sẽ có đánh nhau lên cứ đi gây chuyện. Mà nghe nói ở Devil này có bí mật gì đó, nếu không kiểm tra thì không còn là Trường nữa rồi.
-Mày làm cái quái gì thế hả? _Trường gầm nên như 1 con thú, đơn giản chỉ vì có người bê khay đồ uống đi qua, Trường ngáng chân cho người đó ngã, rượu bắn 1 ít lên người cậu ta.
-Tôi…Tôi.._tên kia sợ
-Muốn chết hả?
Trường túm cổ tên vừa làm bẩn áo mình, đấm vào mặt tên đó. Nhưng nắm đấm chưa đến mặt thì Key ra tay ngăn lại
-Mày không biết đây là đâu hả, thằng khốn này!
Cũng không thương tiếc, Key làm cho tên đứng cạnh Trường ngã lăn lóc, cú ngã rất đẹp.
-Mày…! Chính mày đã mời bọn taođến đây! _Trường chỉ vào mặt Key.
-TAO mời chủ chứ đâu có mời lũ chó như bọn mày đến!
-Mày…
Trường tức không nói lên lời, giơ năm đấm trước mặt Key.
Lúc này ở hành lang khu A
-Mẹ kiếp, có cái gì không biết, tìm nãy giờ _ 1 tên bực xúc, đạp vào cửa
-Có cần tao tìm giúp không?
1 giọng nói vang lên sau tên đó
-Ừ, mau tìm đê
-Thế tìm được những đâu rồi?
-Mới hết khu A, chỗ này rộng thật, tao suýt lạc mấy lần, phù, như mê cung ấy
-Hì, thế có cần tao đưa ra không?
-Ừ
Quay ra…toát mồ hôi hột…lấy tay láu trán…mắt thì mở to như áo ộp…miệng lắp bắp…người thì run run
Tên đó không ai đẩy mà cũng ngã.
-Đã nhát rồi lại còn thích đụng vào tổ kiến lửa, thằng ngu!
Ki nói, khi có báo động hành lang A có kẻ đột nhập, cậu đã tìm tới. Dù hệ thống an ninh đã bị phá nhưng cậu vẫn dễ dàng tìm ra tên này, vì quá quen thuộc với nơi đây, chỉ cần có mùi gì khác lạ là cậu biết ngay. Ki – cánh tay đắc lực cho nó trong việc quản lí, giữ an ninh cho khu này.
Bộp..bộp..hự ..hự…
Lên gối, củ chỏ….tên kia bị đá vang ra cửa bar
Ở khu vực kinh doanh của bar, Key vẫn đang nói chuyện “từ tốn” với trường
-Biến khỏi đây mau!
-Mày nghĩ bọn tao là những thằng ngu hả mà mày bảo đến tì đến, đi thì đi
-Mày không ngu, mày chỉ thiếu I ốt thôi
-Thằng chó này…..
Giơ khẩu súng lên.
Trường chĩa mũi súng vào đầu Key
Còn nó, từ lúc ra khỏi bar, đầu óc cứ nghĩ linh tinh.
Phóng con BMW đi chơi khắp khu này.
Sau khi chán thì về nhà thay đồ rồi đến trường, hết việc làm, chán quá nên thế.
Vì nó giải quyết mọi chuyện rất nhanh nên khi đến trường giờ là đang tiết 5.
Bước vào lớp ung dung. Như những nhà hiền triết, thích làm gì thì làm. Nó ngòi vào chỗ, trước cái nhìn tò mò lẫn khinh khỉnh của cả lớp.
Cô giáo thì vì giảng quá nhiệt tình và hăng say trên bảng, nên không để ý lúc nó bước vào.
-Đồ ăn trộm, vẫn còn có thể vác mặt về đâ hả?
Con nhỏ bị mất tiền lúc trước nhìn thấy nó như nhìn thấy cái gai trong mắt, đứng lên, to tiếng
-Em nào dám ngắt bài giảng của tôi thế hả?
Cô dạy văn lên tiếng, nhỏ đó mới chịu ngồi xuống, cắn môi bực tức.
Lớp Vũ
Quay qua trái, quay qua phải, nói chuyện cho có việc, kẻo ai lại bảo vô công dồi nghề. Vũ ngồi trong lớp mà tâm trí bay đến tận hawail.
Đến khi không chịu được, rất lo lắng cho nó. Đứng bật dậy, đi ra ngoài.
Bọn trong lớp nhìn Vũ, nhìn rồi nhún vai quay vào luôn, với ý “chuyện quá bình thường, cậu ta không như vậy mới là bất thường”
-Bực quá đi thôi!
Đến phòng hiệu trưởng, Vũ lôi ông ta đến lớp nó làm rõ chuyện
Đạp
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




