|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
để cho nó tự giải quyết.
……….
“ Đã có chuyện gì mà khiến em ra nông nỗi này? Tại sao em lại tức giận như vậy? Nhìn e tức giận không hiểu sao tôi lại thấy lo sợ, lo cho em sẽ làm chuyện ngốc nghếch, dù biết dù biết em đã rất chín chắn.
Nhìn em giận, tôi cũng giận, tôi luôn muốn nói rằng : Hãy cầm tay anh và bước đi!
Hãy dựa vào vai anh mà khóc nhé!
Xin em, xin em đừng làm tổn thương anh nữa”
Tuấn bất lực, cậu chỉ biết suy nghĩ mà không thể nói ra thành lời, cậu không thể mà cũng là không biết diễn tả như thế nào .
Cậu muốn nói nhưng không đủ can đảm, cậu muốn vực nó dậy nhưng lại không đủ tự tin.
Đứng và im lặng nhìn nó là cách tốt nhất cậu có thể làm.
Thành cũng vậy, Phong cũng chẳng khác rì.
Các cậu đều không muốn xen vào truyện của người khác, đặc biệt là nó.
………
Dòng người đông đúc đi qua nhưng họ không để ý tới những hành động của tụi nó.
Cuộc sống mà, tấp nập lắm, làm xong chuyện của mình rồi thì về nghỉ ngơi chứ hơi đâu mà lo chuyện bao đồng.
Hình như con người bây giờ dửng dưng quá.
Hay là họ không thể nhìn vào cái sự thật phũ phàng đang xảy ra.
Sau 1 ngõ rộng, vòng qua trái, 1 hàng cây kéo dài cả 50m, là trường nó. Ngôi trường mang tiếng là đẹp nhất Vn, khang trangvà trong lành nhất đất nước này.
Họ không để ý có thể vì “ Trường này là trường giỏi vì vậy chắc chắn mọi thứ trong này đều ổn”
…….
-Dừng lại!
1 tiếng nói khá quen vang lên.
Đúng 1 phút 30’ sau khi Trang bị nó bóp cổ, đến suýt ngạt thở thì Vũ mới lên tiếng
-Dừng cái trò ngu xuẩn của cậu lại và mau vào trường đi…vì đó là điều cậu muốn!
Lôi cái cánh tay đang muốn giết chết 1 con người của nó ra, Vũ cáu gắt.
Đây là lần đầu tiên mà cậu cáu gắt cái kiểu này.
Nó đơ trong 5s, chỉ đúng 5s thôi.
“ hành động ngu xuẩn” sao??
Cậu ta đang nói cái gì vậy?
Không thể được, không thể được.
Tại sao? Tại sao nó tự dưng lại cảm thấy đau.
1 sự bực dọc xuất phát từ trái tim hay sao?? NÓ đang cáu, đang ức chế, đang muốn giết người mà nhưng chính VŨ đã kìm *** nó lại.
-Tùng…tùng…tùng…
Tiếng trống trường rõ to vang lên, làm đầu óc nó tự dưng xáo trộn.
-Đời còn dài…
Nó vươn người lên, nói thầm vào tai Trang rồi đứng dậy, bước đi.
Là do nể Vũ hay là do tiếng trống mà nó tha cho Trang lần này vậy?? Chẳng biết nữa.
-không sao chứ?
Vũ ân cần đỡ Trang lên và hỏi nhẹ.
Dù gì, dù gì thì đây cũng là người bạn từ nhỏ của cậu mà, làm sao mà cậu đứng trơ như vậy được chứ.
-TÔi đưa cậu về.
Bùng hôm học đó, Vũ đưa Trang về tận nhà.
Cậu chầm chậm lái xe và phát hiện ra, hình như “ cậu ta đang khóc?”
……
“ Anh xin lỗi, anh xin lỗi vì đã làm cho em buồn. Anh cũng không biết tại sao tự dưng mình lại làm như thế nữa.
Hay là do anh ghen, là do anh ích kỉ, tức giận, không thể chấp nhận được khi em ở bên cạnh người ta. Anh xin lỗi nhưng không hiểu tại sao anh lại cho cái việc mình làm là đúng.
Tại sao? Tại sao em lại không nói cho anh có chuyện rì xảy ra, sao lại coi anh như người ngoài….
Mà dù gì thì Trang cũng là bạn anh.!”
Nằm trằn trọc trên giường, Vũ không sao ngủ được.
Cậu nhớ nó.!
………
ở trường ngày hôm đó cũng chẳng có ai học hành gì được.
Lũ học sinh thì xì xào to nhỏ về hotboy, vipgirl, về nhan sắc về cơ bắp.
Còn nó, Tuấn, Thành và Phong thì mãi suy nghĩ về nhiều chuyện đặc biệt là chuyện hôm nay.
Nó còn nhớ, còn nhớ rõ ràng rằng lúc nhìn thấy Vũ đỡ Trang dậy, nó đã nhìn cậu, nhìn bằng ánh mắt tức giận.
Lúc Vũ đưa Trang về thì nó lại ngoảnh ra nhìn, nhìn bằng ánh mắt có chút buồn.
Kiến thức chẳng ai vào được chút nào nhưng thầy cô thì vẫn cứ chém nhiệt tình, cười và nhận quà của học sinh nhiệt tình.
****
-Tôi không muốn thi thố cái rì nữa, ông công bố phần thắng luôn đi.
-Ồ, sao vậy, Thiên Thần đã thắng rồi nhưng vẫn buộc phải thi phần cuối chứ.
-Tôi nói là tôi không muốn rồi mà!
Nó nói lớn và nhìn chằm chằm vào người đó.
-Lại có chuyện gì bức xúc và đến đây xả vào ta à? Không hiểu tại sao 3 người đứa lại thế, cứ có chuyện là tức là lại đến xả vào ta, trút giận vào ta. Ta đâu phải cái máy xả stress!
Nó
quay mặt đi, không nói gì, hình như thấy hành động của mình cũng là hơi lố.
-Không biết nhưng không thích thi nữa. Mệt!
-2 thằng nhóc đó hình như à quên chắc chắn là “say” cháu như cá say sóng rồi đấy.
Ông ta cười, hình như là hối hận vì đã lợi dụng tụi nó.
Hình như ông đang muốn giúp tụi nó, đang muốn “ làm người thương thiện rồi”
-Thì sao?
Đôi mắt lơ đễnh nhìn xung quanh và đặt câu hỏi sau khĩ đã uống 1 ngụm café nhập từ Pháp.
-Hay ta có cách như thế này, cháu hãy chọn 1 trong 2 thằng đó bằng trái tim nha.
-Tôi không muốn chọn 1 trong 2 mà muốn chọn 1 trong 5, 1 trong 10 thì làm sao?
-Ha ha, con bé này vẫn thích bắt bẻ ta như ngày nào nhỉ, theo ta thì cháu hợp với thằng bé đó hơn đấy.
4 mắt nhìn nhau, chớp chớp, hiểu ý nhau,cả 2 người đều hiều “ Thằng bé đó” ở đây là ai.
……….
“Tôi muốn cậu có mặt ở đây sau 15’ nữa”
Tin nhắn được gửi đi cho khoảng 5 người.
Nó cười, đút điện thoại vào túi rồi ung dung bước đi.
Nhận được tin nhắn này, Tuấn, Thành, Phong vui như điên, vội vàng lấy xe phóng đến đó.
Còn Vũ, cậu chẳng biết nên vui hay buồn nữa, giờ đối mặt với nó, liệu cậu có sao không?
“ không sao, giờ chưa tối, chưa có sao, đi thôi. Let Go!”
Tự hỏi rồi cũng tự trả lời, cậu cười rồi nhảy lên con “ iêm iêu” của mình và rồ ga phóng đi.
Đúng 13 phút 10’ sau Tuấn có mặt trước nó.
Nó cười và ung dung đi lên xe cậu trong tiếng gào thét, kêu tha thảm thiết của mấy người đến sau.
Hôm nay nó đẹp, thật đẹp, 1 bộ váy màu hồng nhẹ nhàng, 1 chiếc mũ xinh xinh và 1 chiếc túi sách thật là ciu.
-Vy ơi, đi nhanh quá.
-Đợi mình với, vy ơi..
-Đừng bỏ tớ mà.
-Thằng khốn kia,,,chạy gì mà nhanh thế….mày chết…công an tóm cái tội xe không chính chủ này! (nghe cách nói là biết ai rồi, hi)
Tuấn cười, nó cười.
1 cuộc rượt đuổi diễn ra trong thành phố.
Ôm eo Tuấn, nó….ngủ.
-Cậu thích tôi lắm hả?
-Gì…gì…ai…ai thèm thích cái đồ slave như cậu chứ.
Nó hỏi vũ 1 cách cực kì nghiêm túc, nhưng đáp lại là sự hời hợt của cậu.
Thích nhưng cứ giấu, tại sao zậy? chẳng nhẽ cậu muốn nó nói thích mình trước hay sao?
-Cậu chắc chắn là không có chút tình cảm nào với tôi chứ?
-Tôi….tôi ai bảo là…tôi tôi thích chứ!
Vũ quay đi, cậu không muốn nó thấy mặt mình đang đỏ ửng lên.
Không muốn, không muốn
-Cậu…!
Ai bảo, ai dám bảo chứ.
Ai là người làm cho cậu hồi hộp, là người làm cho cậu tim đập chân run thế này chứ.
Nó đừng có nhìn cậu như thế, nó nhìn mà cũng khiến cậu run, nó hỏi mà cũng làm cậu phải suy nghĩ thật kĩ mới dám trả lời.
-Quay qua đây!
Nó nắm lấy cằm cậu, kéo về phía mình.
-Sao mặt cậu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




