watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7607 Lượt

rồi mà.
Lười như gì ý, còn ai vào đây nữa, ngoài cái lão Vũ này ra.
Từ sáng sớm đến giờ nó làm được bao nhiêu việc vậy mà cậu vẫn chưa đi xuống được nhà.
-Con nhỏ nào đây.?
Cậu chỉ vào cái con bé sáng nay dám làm đứt đoạn giấc mơ đẹp của mình, khinh khỉnh hỏi.
-Hu hu Hu, anh Vũ quên em rồi, huh u…
-Muốn chết thì nói ra, khóc cái con khỉ rì?
-Hu huh u hu….
Cô bé cứ khóc, khóc sướt mượt.
-Aaaaaaaaa, điếc tai quá, câm mồm lại đi!
Cậu tức giận, ném chiếcgội ra phía cô bé _phía cửa.
-Á, cái thằng mất nết kia….dám ám sát cả bố mày à?
Không may đúng lúc Vũ ném thì bố cậu đi vào.
-Á, ông già, mắc mớ gì mà hôm nay ai cũng vào phòng mình thế, làm ơn đi đi, đi hết đi.
-Thằng trẻ con này, với 1 đứa bé 8 tuổi mà mày cũng không tha cho nó à, sao lại bắt lạt đến mức thế này cơ chứ?
-Con bé là ai, con biết làm sao được?
-Thằng mất nết, em họ mình mà mày không nhớ à?
-Không!
-XUỐNG NHÀ MAU LÊN, TA CÓ VIỆC RẤT QUAN TRỌNG MUỐN NÓI VỚI MÀY.
-Hừ.
…………
Nó tìm Tuấn, đến tìm Tuấn lúc này là cách tốt nhất chăng?
-Sao cậu không mời tôi ngồi?
Nó hỏi khi thấy Tuấn đang chú tâm vào cái việc gì đó dưới nhà.
-Tôi không mời cậu cũng ngồi nên nói làm rì cho tốn hơi.
-Cái gì? Ý cậu là tôi là con người cực kì tự tiện hả?
-Chứ không phải vậy à?
-Cậu!!
Nó chỉ tay, nhưng mà đâu có làm rì được cậu.
-Ra siêu thị mua mì gói về đây đi.!
Tuấn chỉ tay sai nó.
-Cậu đùa à? Dám sai cả tôi.
-Thế cậu vào đun bếp nhá.
-Sao tôi phải đun?
-Thế cậu không định ăn trưa?
-Sao tôi phải ăn?
-Thế cậu buổi trưa đến đây làm rì? Hay là….
Đôi mắt mờ mờ ám ám, Tuấn nhìn nó cười.
-Cậu…cậu thì biết cái gì…gì chứ………thôi….thôi được rồi.
“ tự dưng sao mình đến đây không biết, tên khốn, tôi đá cậu chết cho coi…”
-NGứa tai quá, tôi biết là cậu đang chử.i tôi đấy, đi mua mau lên.
“ hừ, tên này lắp cả camera ngoài đường à”
Đi qua dãy phố dài, bao nhiêu quán ăn.
Nó đói, nó nhớ là từ sáng đến giờ mình chưa có ném cái gì vào bụng.
ọc ọc…ọc ọc
bụng nó sôi rồi, mà sao mãi chưa đến siêu thị thế.
Nó chợt ngớ ra, “hình như gặp Tuấn khiến đầu óc mình ngu đi, tên khỉ *** đỏ khốn kiếp”
Nó đạp chân vào tường với cái tính nóng nẩy mọi khi.
Sao mà không đi xe lại đi bộ cơ chứ?
“Ngu vừa thôi. ức chế vật!”
ọc ọc…ọc ọc.
cái bụng lại sôi lên ùng ục, chịu làm sao được nữa.
nó đi lại gần quán bánh gato, ôi sao mà nhiều mẫu mới ngon thế kia.
Đang định bước vào thì nó lại chợt nhớ ra….mình quên mang tiền, vứt túi sách ở nhà Tuấn rồi.
“chúa ơi, cho con viên gạch ném chết cái tên đó đi”
Nó đứng ngoài quán, nhìn vào, “ ôi, thèm chết đi được”
-Trông ngon nhỉ?
-Đương nhiên! _nó gật đầu như bổ củi.
-Cứ nhìn thế này, không cần ăn cũng được nhỉ?
-Ừ ừ..
ợ, mà quên, cái gì đấy?
cơn đói làm nó mê man thế sao?
Quay lưng lại, nó nhìn thấy Tuấn đang đứng sau lưng mình.
-Sao lúc nào cậu cũng muốn doạ chết tôi là thế nào?
-Cái tính nhanh ẩu đoảng của cậu có chết cũng không chừa nổi. Chìa khoá xe, ví để hết ở nhà…lại còn đi cả tiếng đồng hồ….cậu muốn tôi thành hươu cao cổ à?
-Hừ, ai bảo cậu không nhắc, tất cả là tại ai?
Ôi trời, Tuấn ôm đầu rồi cũng phải nhân.
-Ừ, rồi, là lỗi của tôi hết, là do tôi không nên bảo cậu ra ngoài….được chưa?
-cậu còn dám ý kiến à?
-không.
2 người ngồi vào quán bánh.
Dù đói thế nào thì nó vẫn giữ được phong thái thanh tao của 1 tiểu thư thực thụ.
Đói nhưng vẫn ăn bánh chậm giãi và vừa ăn vừa bắt đôi câu chuyện.
-Sao cậu không nói gì mà cứ để vậy?
-Nói gì là nói gì?
Tuấn không hiểu.
-Không hiểu thì thôi cứ cho nó qua đi!
Nó xua tay, chẳng muốn nhắc lại làm rì, ai cũng tổn thương rồi mà.
Tuấn hiểu nó đang nói gì nhưng lại cố giả nai, cậu cũng không muốn tạo thêm cho nó áp lực vào lúc này.
“- Hãy cho chúng, mỗi người 1 cơ hội, rồi xem xét tình cảm của con như thế nào .
-Đừng nhìn bằng mắt, đừng so đo, hãy cảm nhận, bằng niềm vui và sự chân thành.
-Hôm nay sẽ là ngày con quyết định. Nói luôn đi, càng để lâu thì chính con càng làm chúng lún sâu vào vũng bùn thôi….
-….”
Nó nhớ lại những lời mà người đó nói.
Đúng, nó sẽ giải quyết trong ngày hôm nay.
Hôm nay, nó sẽ cho 2 cậu, mỗi người 1 cơ hội.
-Cậu ăn nhiều vào!
Nó cười ấp cả cái bánh kem vào mặt Tuấn, vẫn chiêu cũ, xài hoài, xài không biết chán.
-Cậu…đừng làm tôi nóng!
Tuấn làm mặt nghiêm trọng.
-Nóng thì cởi áo ra, ai bắt cậu mặc đâu.
Nó tru môi, vẻ thách thức.
-Ừ, nóng lắm, vậy tôi….cởi nhé!
-Tự nhiên.
Áo khoác ren mỏng phía ngoài được cởi ra.
.
.
.
Chiếc áo cộc thể thao được cởi ra.
.
.
Cậu nhìn nó trong dáng vẻ nu 1 nửa.
-Aaaaa, tên khốn kiếp, dám làm thế nơi công cộng à, mọi người xem cái tên biến thái này này.
Khách trong quán đều là nữ, đến chị chủ quán các nhân viên đều là nữ.
Họ há hốc mồm trước việc làm ung dung của cậu.
Nhưng chẳng ai nói tiếng nào.
Đơn giản “ ngu đâu, bo đỳ đẹp thế kia, không ngắm để phí à”
Nó nhắm tịt mắt, kêu ư ử.
-Tên khốn, tôi giết cậu, dám phá hoại thanh danh của tôi, tôi liều ,mạng với cậu.
-Mặc rồi!
-Tên khốn, thật không?
Nó từ từ mở mắt ra
-Lừa đấy! ha ha ha ha ha
Bộp….
Tuấn xơi nguyên 1 cú đấm vào mặt,
1 mắt xưng rồi =,-
-Cậu là đồ bạo lực.
-Bạo lực à? Hừ…
Bộp bộp…binh binh…. Hự hự
Tách tách.
Máy ảnh tự dưng chụp cánh oánh nhau của 2 người.
-hai bạn thật là đẹp đôi, chúng tôi đang trong ngày lễ, có thể để ảnh của 2 bạn với khuôn mặt dính đầy kem như này làm hình nền của quán không ạ?
Chị nhân viên đi ra với vẻ mặt hứng khởi vô cùng.
-Không …
Đang định nói “ không thể được” thì nó bị TUấn đằng sau bịt miệng lại.
-Dạ được ,chị cứ thoải mái, nhớ làm to lên và gửi cho e nhá.
-Ừ, cảm ơn các em rất nhiều.
Trả tiền xong, Tuấn lôi nó ra khỏi quán.
2 người đi dạo bên bờ sông đến tận chiều.
-À chết quên mất, thôi tôi có việc bận rồi.
Nó chợt rút tay mình ra khỏi tay cậu, rồi sở “lượn”.
“hazx, mình hứa là cho 2 cậu ta 1 ngày, vì vậy giờ đến chỗ tên bò đó xem thế nào cái đã”
……..
-ha ha ha, tao đã trốn ông già như thế đấy ha ha ha.
Vũ đang oanh liệt kể cho Thành nghe chiến tích “ vượt tường” để trốn ra ngoài của mình.
-MÀY đúng là thằng mất nết.
Thành phán cho câu rồi đứng dậy,
-Thôi tao bận rồi, đi đây.
Không thèm liếc bạn 1 cái Thành phóng xe đi luôn.
-Tao nguyền rủa mày, thằng bạn chết tiệt!!! >_<
Vũ lôi điện thoại ra, là số của nó.
Tim đập, chân run.
ối ối, là cái cảm giác trong mơ sáng nay.
Chẳng nhẽ mọi chuyện

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT