watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7612 Lượt

ra bấy lâu nay.
Đôi lúc nó nhìn vào trong gương…nó nhớ rằng có 1 cô nhóc rất giống mình…nó tự hỏi đó là ai?
Nhưng giờ nó biết rồi….biết rồi….đó là em gái nó, là đứa em xinh đôi…giống nó như 2 giọt nước.
Bíp…Bíp…Bíp.
Chiếc xe còi nhưng nó chẳng có phản ứng gì..
Mọi người không thể làm gì nữa rồi…họ nhắm mắt không muốn nhìn thảm cảnh này.
Kít…Kít…Kít.
Chiếc xe phanh gấp rồi vừa chạm đến người nó thì kịp dừng lại.
Mọi người không dám tin vào mắt mình.
Máu…nhưng mà có máu…máu từ mũi nó chảy xuống…
Nó ngã ra đằng sau.
-VY!!!!
Vũ và Tuấn hét to lên rồi chạy ra đỡ nó dậy.
VŨ nhanh hơn, cậu và mọi người đưa nó vào viện.
Còn Tuấn, cậu đứng lặng chỗ đó.
“Mình đã sai sao? Hay là….”
Hôm đó người ta thấy 1 cậu bé đứng suốt đêm bên cái đường mà vừa xảy ra tai nạn.
***
Nó tỉnh.
Người đầu tiên nó nhìn thấy là Vũ.
-Ư…
Nó ôm đầu ngồi dậy.
-CẬU ĐỪNG CÓ NGU NGỐC NHƯ THẾ CHỨ!
Vũ quát lớn, điều này làm cơn đau đầu của nó càng nặng thêm.
Bực mình, nó cũng quát.
-IM ĐI!
-Hả?….xin…xin lỗi.
Cậu ấp úng gãi đầu, khuôn mặt đỏ ửng lên.
Nó nhìn cậu, nhìn cái vết thương còn trên mặt cậu do cuộc xô xát hôm qua và nhìn cái vầng thâm quầng trên mắt cậu.
Đau long…tự dưng đau lòng quá.
Nó dằn lòng mình không được khóc, dằn lòng không được làm cho người khác buồn.
-Có sao không?
Giọng nó nhỏ nhẹ nhất, như dòng suốt chảy êm êm trong khu rừng nhiệt đới.
Nó đưa tay mình lên cái vầng thâm trên mắt cậu, khuôn mặt đầy lo lắng.
-không,
Cậu quay đi.
Cu cậu ngại í mà.
-Xin lỗi!
Nó tiếp tục nói, tiếp tục không thương tiếc làm cho cậu thấy mình có lỗi, tiếp tục làm tim cậu đập nhanh, làm máu lên não nhanh hơn, làm phản ứng nhanh hơn….cậu quay đi, không cho nó nhìn thấy cái khuôn mặt đỏ như mào gà của mình.
-Tất cả là do mình, xin lỗi mọi người nhiều…
-Ai bảo là cậu có lỗi…là thằng khốn nào….tôi sử cả nhà nó.
-Hì, cậu nóng tính quá, bớt đi..
-À, à ,ừ ừ…
Cậu luống cuống tìm cái chai nước để thay cho nó, miệng không ngừng rủa cái thằng khốn n.ạ.n nào dám bảo lỗi là do nó.
“khốn khiếp, sao thay nước rì mà lắm thủ tục thế này (con bó tay với bố, có mỗi việc thay nước mà nói nhiều)…mai chẳng lẽ cho cái viện này xập luôn…hừ, viện trưởng, ông cứ đợi đấy..”
Khuôn mặt lầm lầm, cậu cầm chai nước mới định thay cho nó.
Nhưng đi đứng không để ý…chân giẫm phải mấy cái ống dây ở dưới.
-Aaaaaaaaa
Cậu hét lên rồi ngã nhào vào….người nó.
Môi chạm môi…mắt nhìn nhau.
Căng như mắt lợn luộc.
Mặt 2 người cùng đỏ như trái gấc.
Không khí trong phòng im lặng, 2 người có thể nghe thấy rõ tiếng thở của nhau…
Đến cả tiếng ruồi muỗi bay qua còn có thể nhận dạng chứ lị
“ đến ruồi bay qua, t cũng biết con nào đực con nào cái…”
15s mà Vũ và nó chẳng có phản ứng rì, cậu chìm đắm trong suy nghĩ.
“Cái bệnh viện này làm ăn tốt phết, mai về đầu tư mới được , ha ha ha…”
Còn nó thì
“ tên khốn này ăn gì mà nặng thế không biết >..<
-Phải nó bắt nạn con không cô bé xinh đẹp?
Cô quay xang nó, thay đổi giọng ngay lập tức, thân mật và “dễ thương”
p
-Dạ…..(nó ấp úng)…phải ạ!
-hả?
Có thể tưởng tượng khuôn mặt của Vũ lúc này ….tức mà không nói được….nhịn, cái việc mà cậu ko hay làm…khó_chịu_chết_đi_được.
Tím lên vì tức giận, cậu bị đuổi ra ngoài.
Anh đứng ngoài nãy giờ, anh đã chứng kiễn tất cả mọi chuyện.
Anh có vẻ hứng thú.
Cậu đi ra, anh cũng quay đi.Vũ đi ra ngoài, không khí trong phòng còn lại tiếng cười nói của 2 người.
Nhưng ngay sau đó, khuôn mặt nó bỗng đanh lại, rồi tím dần, nó như sực nhớ ra cái điều gì.
Quay người, tìm khắp giường bệnh thứ gì đó.
-Điện thoại của cháu đâu rồi?
-À, vừa nãy hình như để trong tủ đồ.
-Mang cho cháu!
-Ờ, để cô thay nước xong đã.
-MANG RA CHO TÔI !
Nó hét lên. Cái khuôn mặt tinh nghịch, có chút ngại ngùng vừa nãy đã biến mất thay vào đó là sự cáu gắt, bực bội, lo lắng và cái nhìn không mấy thiện cảm dành cho cô y tá.
-Ừ, ừ đây.
Cô mang ra cho nó, không khỏi làu bàu “ hừ, tưởng mình là VIP thì sao chứ, nằm ở phòng VIP có gì đặc biệt, hừ, đồ chảnh choẹ”
-Cô đi ra ngoài đi.
-Ừ, ừ
Cô cố nở nụ cười giả tạo, điều này làm nó vô cùng bực mình.
Nó cầm điện thoại, nhấn số 1.
Tút….Tút….Tút…
Tiếng tút kéo dài trong sự lo lắng của nó.
“ Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được….vui lòng để lại lời nhắn sau tiếng Bíp”
-Mẹ mẹ đi đâu thế???
Nó đập lưng vào phía đầu giường và duỗi thẳng chân, đạp xuống giường, thể hiện sự bức xúc.
Cách nó giải toả là như vậy, phải đập phá cái gì đó không thì không thể chịu được.
Ngoài mặt bực tức nhưng trong lòng nó thì vô cùng lo lắng.
Nó từng bị gọi là kẻ không có trái tim…nhưng mọi người đâu có biết…nói thẳng ra là chả biết cái đ é o rì….tim là trong cơ thể, nhìn thế nào được mà cứ phát biểu liều….ghét cái loại đấy.
Đúng chất “ ngu còn tỏ ra nguy hiểm”
Trong lòng nó hiện giờ hoang mang vô cùng. Từ trước tới giờ, mẹ đâu có tiếp xúc với cái thế giới không_ thể_ đoán_ được này đâu.
Mẹ là người phụ nữ kiểu xưa, là quý bà có tấm lòng bao dung và độ lượng vô cùng.
Làm sao bà có thể bình an trong cái thế giới này được??
“ mẹ, con xin mẹ đấy, mẹ đừng đi đâu cả…..con xin mẹ…mẹ đừng làm con thêm mệt mỏi và lo lắng nữa…”
Nó suy nghĩ trong tiếng tút tút khô khan.
Kết thúc cuộc gọi ẹ, nó điện thẳng về nhà.
Đầu giây bên kia vang lên tiếng 1 người phụ nữ, trầm ấm….nhưng…không phải mẹ nó.
-Trịnh gia xin nghe!
-Bố tôi có nhà không?
-Tiểu thư? Ông chủ vừa ra ngoài rồi ạ.
-Ừm!
Nó cúp máy rồi lại gọi cho bố mình.
-Bố, mẹ thế nào rồi?
-Bố đang đi tìm.
-Anh Bảo có đó không ạ? Bố bảo anh ấy dùng định vị thử xem.
-Rồi nhưng bà ấy cố tình tắt điện thoại.
Nó có thể nghe rõ giognj bố, giọng ông ấy lạc hẳn đi.
Chắc hẳn ông đang sốt ruột, lo lắng và thất vọng nữa.
Nó có ther tưởng tượng cái biểu hiện trên khuôn mặt của bố hiện giờ.
Đau lòng quá.
Đau lòng quá.
Gia đình thân yêu của nó….nó không muốn bất cứ ai bị tổn thương…..nhưng điều đó dường như không thể.
Nó dứt vội ống truyền nước ra, vì dứt mạnh và có có tí kĩ thật gì nên máu ở chỗ mũi tiêm bắn ra.
Nó nhói 1 cái thật đau nhưng mặc kệ, vẫn thay đồ và đi ra ngoài.
Nó không thể chịu được cái cảm giác ngồi chờ đợi tin tức, nó phải trực tiếp tìm mẹ, trực tiếp hỏi mẹ có chuyện gì xảy ra.
Có chuyện gì mà làm cho gia đình nó tự dưng nổi sóng gió.
Nó phải đi tìm, nó lo lắng quá rồi.
-Key, tập hợp mọi người …tìm 1

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT