watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7605 Lượt

người .
-Dạ!
……..
-Bố, chuyến hàng sắp về đến nơi rồi.
Anh Bảo lo lắng.
-Ừ
-Bố định thế nào?
Sao mẹ nó lại đi đúng cái lúc này, đúng cái giai đoạn quan trọng này không biết.
Hôm nay phải nhận hàng, phải kiểm tra và thử lô hàng, lô súng mới này.
Có bao nhiêu việc….vậy mà bà ấy lại bỏ đi.
Bố nó ngẩng đầu lên nhìn trời, trong cái buổi trưa mùa thu này.
Trời mát, bầu trời trong sanh không chút nào là có dấu hiệu của mưa.
Nhưng cơn mưa đã đổ ập đến nhà nó rồi.
Mưa chẳng phải do ông trời mà là do số phận.
“Chẳng lẽ tôi đã sai sao? Chẳng lẽ tôi đã quá ích kỉ sao? Tôi lên làm thế nào bây giờ đây…?
-Gọi cho Vy đi!
-Vâng.
……………
-Sao vừa nãy cậu có thể nói như thế hả?
Vũ vẫn ấm ức chuyện vừa nãy, xồng xộc chạy thẳng vào phòng bệnh của nó.
-Đâu rồi??
Cậu ngó xung quanh, cơn giận giảm xuống 1 phần
-Hừ, sợ tôi nên cậu định trốn à….ra đây mau, dù cậu đi đến đâu thì tôi cũng sẽ tìm được.
Câu này cậu nói ra mà chẳng biết mình có thể nói ra….nó càng khẳng định tình cảm cậu dành cho nó….càng ngày càng sâu đậm rồi.
Dù nó đi đâu….dù nó có đi đâu thì cậu sẽ tìm nó…sẽ tìm nó về…và ….bảo vệ nó.
Đi khắp phòng VIP mà chẳng thấy nó đâu.
-Tôi sẽ không giận nữa, cậu ra đây mau!
Không ai trả lời, căn phòng tự dưng im ắng lạ thường.
Cậu lo lắng
……
-Khốn kiếp! Bệnh nhân phòng 202 đi đâu mất rồi???
Cậu đập mạnh tay vào bàn làm việc của mấy y tá.
Họ há hốc mồm nhìn, đẹp trai ngời ngời thế này mà ăn nói thì không sao mà chịu được.
-Phòng 202 là phòng VIP, bệnh nhân tên….
-NÓI NHIỀU …..TÔI HỎI CẬU ẤY ĐANG Ở ĐÂU???
-Vừa nãy còn có trong phòng mà có y tá vào thay nước ….
– TÔI HỎI HIỆN GIỜ???…. hừ bệnh viện các người làm ăn chẳng ra cái thể thống gì cả….nếu cậu ấy mà có chuyện gì thì ngày mai cái bệnh viện này thành đống đổ nát đấy…HIỂU KHÔNG?
Cậu hằm hằm đi ra ngoài.
ừ, cậu đã nói rồi, dù nó có đi đâu thì cậu cũng phải tìm cho ra.
………………..
“Tuấn, mày là cái gì nào, mày là cái gì trong lòng người ta nào….ha ha, mày chẳng là gì cả….mày là kẻ thất bại rồi…17 năm thắng quen rồi, lần này thất bại sao mà khó chịu thế…t lại thua sao?….mẹ ơi, con nên làm gì đây….con đau khổ quá….con muốn tìm mẹ quá”
Tuấn ngồi trong quán ven đường uống bia.
Cậu say rồi thì phải, cái cách suy nghĩ của cậu cũng khác thường ngày.
Nỗi đau đã khiến cậu lạc đi, khiến cậu không còn tin vào cái điều gì nữa.
Loạng choạng bước ra khỏi quán, cậu lờ đờ nhìn đường, nhìn bằng nửa con mắt.
Cái cuộc đời này…thà không có cậu còn hơn….thà không có cậu còn hơn….hơn là để cậu chịu cái nỗi khổ này.
-Thằng khốn nào mà dám đụng vào bọn tao thế này? Mày muốn chết rồi phải không?
Tuấn loạng choạng đi và không may đã uýnh phải 1 đám du côn.
Cậu ngước đôi mắt nâu tuyệt đẹp của mình lên nhìn bọn chúng, cười mà không nói gì.
-Mày nhìn để tao đấy à?
1 tên nghe vẻ anh cả đứng ra chỉ trích cậu.
-hắn còn cười để đại ca nữa ạ
Tên đàn em hóng hớt theo.
-Nhìn đểu thì sao?
cậu nhìn hắn lại cười
p
-Thằng chó này, hôm nay tới số của mày rồi.
Bọn chúng như lũ chóđiên, xông vào đánh cậu.
Mọi khi, mọi khi thì cậu chắc chắn sẽ dạy dỗ cái bọn ngu si này 1 trận nhưng hôm nay thì không như thế.
Hôm nay cậu muốn thử cảm giác bị đánh.
Muốn thử cảm giác thất bại…cảm giác đau đớn ấy.
Máu mồm, máu mũi chảy ra….cậu chìm vào nỗi đau.
Chẳng phải của thể xác mà là tinh thần cậu đang bấn loạn….cậu không biết nên đối mặt với nó, đối mặt với thực tại tàn khốc này ra sao nữa.
Đau quá.
Trời tối rồi, cậu nhắm mắt lại…
-Dừng lại ngay.
Giọng 1 người phụ nữ, tuy nhỏ nhưng vô cùng uy nghiêm.
Bọn kia không thèm nhìn ra, cứ đánh cậu…
-Tôi đã gọi cảnh sát rồi, các cậu cứ đứng đây mà hành hung người khác đi!
-Con mụ chết tiệt này!
Thằng vừa xong kề dao vào cổ bà, đe doạ..
Nhưng khi vừa nghe thấy tiếng xe cảnh sát thì im thin thít mà cút.
-cậu không sao chứ?
Giọng bà thật ấm áp, giống mẹ cậu quá, “ mẹ ơi, con nhớ mẹ…có phải mẹ đến với con đấy không”
Cậu chìm trong hoang tưởng…
-Tôi đưa cậu đến bệnh viện.
Bà gọi xe cho cậu…
Ngồi trong xe, bà cho cậu nằm gác đầu vào đùi mình.
Cảm giác thật là thân quen.
Bà nhớ gia đình mình quá, bà_ mẹ nó, nhớ cả đứa con gái đã chết_ theo bà, của mình nữa.
Cậu đem đến hơi ấm cho bà, thật may mắn.
………….
Tuấn tỉnh dậy, điện thoại liền reo.
Nhìn vào màn hình cậu không muốn nghe nhưng miễn cưỡng nhấn nút nghe.
-Cậu có đồng ý hợp tác hay không?
Giọng của Trang, cô ta lại định làm gì nữa đây.
-không muốn!
-Cậu có chắc không?
-………
-Tôi có cách rồi.
-……….
-Mẹ Vy đang nằm trong tay cậu đó
-Cái gì?
Cậu giật mình vì câu nói ấy.
Bỗng cánh cửa bật mở.
1 người phụ nữ đi vào.
Cậu nhìn bà
Cậu suy nghĩ.
Cậu đắn đo.

Cậu nhìn bà, người mà làm cho cậu có cái cảm giác ấm áp đấy.
Người duy nhất làm cậu đỡ tủi thân, người duy nhất làm trái tim đã đóng băng của cậu phải biết cảm động và mang ơn.
“ –Cậu không nhìn thấy họ nắm tay hạnh phúc hay sao?.
-……
-Cậu không ghen tị với 2 người đó hay sao?
-…..
-Cậu thật là nhu nhược!
-….”
Những lời nói của Trang cứ lởn vởn, vo ve bên tai cậu như những con muỗi bẩn thỉu.
Cậu muốn xua nó đi nhưng lại không đủ sức.
Cái con quỷ trong người cậu tự dưng bộc phát lúc này, bộc phát đúng lúc mà cậu đang đấu tranh tư tưởng quyết liệt nhất.
***
-Hazz, thật là!
Nó bực mình, ném điện thoại ra đằng sau, và không khỏi lừ mắt nhìn xung quanh.
-Đổi hướng. Chạy về Đà Lạt.
Nó ra lệnh, Key thấy vậy, lo lắng hỏi.
-Lại có chuyện gì sao LinDa?
-Kiểm hang!
Nó trả lời gỏn gọn, với thái độ đang tức_ cóc_ chịu_ được.
Xe tiến thẳng vào Đà Lạt, thành phố thật nhiều hoa.
Nó nhớ nơi đây đẹp lắm, nhớ cái lễ hội hoa Đà Lạt lắm, đẹp thật.
Nó đã từng sống ở đây.
Ngồi trong xe, nó không ngừng nhớ về cái quá khứ ấy, cái quá khứ toàn hoa, toàn mùi hương hoa…và toàn người thân yêu của nó.
Lâu lắm rồi nó mới quay lại đây…nơi đây đẹp thật và thay đổi nhiều quá….y như sự thay đổi của nó vậy.
Thời gian làm thay đổi tất cả…thời gian trôi thật nhanh …lắm lúc nó phải chạy đuổi theo nhưng vẫn không kịp.
Nó luôn ước gì thời gian có thể quay trở lại….cho nó như ngày xưa.!!
Nơi đây hồi nó 5t….nó vẫn còn người em gái dễ thương.
Xe chầm chậm tiến vào thành phố, Key như hiểu được tâm trạng nó, hiểu lên cho nó bình tâm lại, hiểu lên cho nó không gian riêng tư.
Cậu luôn ủng hộ nó, luôn tôn thờ nó và coi nó là thiên thần nhưng thứ mà cậu nhận lại được từ nó chỉ là “ hạnh phúc

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT