watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7598 Lượt

là ai…mau bỏ tôi xuống….tôi…sợ
Vũ giật mình, cậu nhìn chăm chăm vào cô gái trước lòng mình.
Cô đang cố giãy giụa như để thoát khỏi cậu.
Cô nhìn cậu bằng ánh mắt từ trước đến nay cậu chưa bao giờ thấy…
Lòng cậu chợt nhói lên. Đau thật! Đau lắm! Đau đến không thở được!
-Ở yên đó đi.
Cậu khẽ hắng giọng, nhưng là hắng lại giọng để dễ nghe hơn, để nó cảm thấy ngọt ngào hơn.
Nhưng cậu đã sai, Ngọc càng tỏ ra khó chịu.
-Thả tôi xuống….tôi muốn gặp cậu ấy….
Vũ khựng lại, người cậu b ỗng cứng đờ…
Cậu vừa nghe thấy cái gì vậy???
Cô nói muốn gặp người đó??
Đôi mắt cậu trở lên đáng sợ, cậu dừng lại và nhìn vô định vào cái không gian tối tăm kia…
Bao hi vọng, bao lo lắng từ trước tới giờ tự dưng cậu cảm thấy hụt hẫng vô cùng…
Người cậu như mất hết sức sống….như chỉ còn lại cái xác thôi…cái xác khô…không hồn.
Nhẹ nhàng đặt cô xuống, cậu nhìn cô_ người mà cậu vẫn đang nghĩ là Nó.
*****
-Tôi tôi…
-Đây sẽ là lần cuối….lần sau…tôi sẽ giết cậu đấy….biết chưa…
Buông tay ra, TUấn chạy đi tìm Ngọc_ hình ảnh của nó.
Khi chạy được một lúc thì nhìn thấy Vũ và Ngọc đang đứng cạnh nhau, cậu chạy lại.
………….
-A…cậu đã cứu tôi….
Nhìn thấyTuấn, Ngọc tỏ ra vui sướng vô cùng.
Bùm….
Tiếng sét đánh ngang qua đầu Vũ.
Cậu như rơi xuống vực thẳm.
Đau quá…
Quay lưng bước đi.
Cậu không muốn bị tổn thương nữa….
Khi…mọi chuyện đã rất rõ trước mặt rồi
Đau quá..đau lắm….đau đến không thở được.
****
Hộp đèn trước phòng cấp cứu vụt tắt, 1 người bác sĩ cao, gầy đi ra.
Anh Bảo và bố chạy tới…lo lắng, dồn dập hỏi.
-Con tôi thế nào rồi?
-Gia đình hãy chuẩn bị tinh thần.
Lời bác sĩ ngắn gọn nhưng như là mũi dao đâm vào tim 2 người.
Lại rơi xuống vực.
Bi kịch.
Đúng lúc bác sĩ thông báo tình hình nó thì mẹ nó ra khỏi phòng.
Mẹ nghe thấy lời bác sĩ nói.
Mẹ tiếp tục ngất đi
-Mẹ, mẹ à….

-Chân kia!
Tuấn giục nó.
Nâng cái bàn chân ngọc ngà ấy lên, cậu nhẹ nhàng xoa bóp và lau cẩn thận.
Cậu đang ngồi dưới chân Ngọc y như người dưới kẻ trên vậy, nhưng cậu không hề cảm thấy khó khăn, khó chịu hay nhục nhã.
Vì phục vụ nó là điều mà cậu muốn làm, điều cậu cho là hạnh phúc.
Ngọc cười, cô chẳng bao giờ nghĩ sẽ có được cái cảm giác thoải mái này.
Từ trước đến nay, đúng là cô được chăm sóc như là một công chúa…nhưng cô không thể cảm nhận được điều đó.
Cô đã sống cuộc sống chẳng khác nào con búp bê thuỷ tinh cả.
Được người khác chăm sóc, nâng niu, đùm bọc….nhưng lại không nhận được cái gọi là tình thương.
Bố mẹ nuôi của cô chẳng phải là cái hạng tốt đẹp đến mức thấy cô đáng thương mà đem về nuôi.
Họ chỉ thấy cô quá xinh đẹp, có thể giúp cho việc kinh doanh của mình nên mới nhận nuôi cô.
Suốt ngần ấy năm, Ngọc chỉ nhận được chút tình cảm từ người anh trai…không phải ruột thôi.
-Còn đau không?
Tuấn lạnh lùng nói, mắt vẫn không ngừng dán vào cái vết trầy sước ở trên đầu gối cô.
-Hì, không đau nữa đâu.
Cô cười, ấm áp thật đấy, ở bên cậu thật là ấm áp.
Ngọc nhìn Tuấn, nhìn không chớp mắt, bấy lâu nay ở trong cái vỏ bọc cô búp bê thuỷ tinh thật là lạnh lẽo.
Nhìn thấy cậu, trong cô như bừng lên 1 ngọn lửa…ngọn lửa sưởi ấm trái tim đã đóng băng kia.
Cô nhìn cậu, nhìn như chưa bao giờ được nhìn.
Hạnh phúc thật!
-Cậu …..ngắm đủ chưa?…y như lúc trên xe bus ấy!
Tuấn ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt nhìn đầy tình cảm của NGọc dành ình thì không kìm được cảm xúc nhưng cậu quen thói ăn nói vậy rồi…
Với lại cậu cũng muốn che giấu….cảm xúc của mình.
Ngọc đỏ mặt, cô quay đi, lắp bắp trả lời.
-Tôi…tôi nhìn…nhìn lúc nào chứ??
Ngọc quay đi, che khuôn mặt đang đỏ như cà chua của mình.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ kia, suy nghĩ linh tinh…nhìn căn phòng rộng thênh thang này.
Và điều mà cô nhìn thấy, cô để ý đầu tiên là ảnh…khung ảnh mẹ Tuấn, đặt giữa phòng….Cảm xúc của cô y như của nó khi vào phòng cậu lần đầu tiên…
Chị em..hình như là chị em thì vậy…
-Cái khung ảnh to kia là ai vậy? Bà ấy đẹp thật đấy?
-Mẹ!
-Mẹ cậu à…hì, thảo nào cậu cũng đẹp lung linh như bà ấy nhỉ, hì
-Không, tôi không giống bà!
-Sao vậy?
-Cậu đã từng hỏi rồi mà.
Đôi mắt Tuấn khẽ nhíu lại, cậu nhìn lên bức ảnh kia…
Trong gian phòng này…căn phòng chỉ sáng khi có nó.
Tuấn buồn, cậu đang suy nghĩ, suy nghĩ đến cái điều mà không có thật.
“Mình chẳng là gì của cô ấy….tại sao cô ấy phải nhớ chứ….Ha, Tuấn, mày chẳng là cái gì của người ta cả…..Mày chỉ là cơn gió thoáng qua trong cuộc đời người ta thôi….mày đừng có hi vọng nữa….Mày đang quá kích đó”
Ánh mắt lại buồn….
-Cảm ơn cậu nha!
Ngọc lên tiếng phá vỡ cái sự im lặng đáng sợ này đi.
Nhưng ánh mắt Tuấn đã buồn rồi giờ còn trông đáng sợ hơn.
Cậu dừng lại việc băng bó cho nó cái vết thương kia, bàn tay khựng lại trong không gian.
Đôi mắt nâu buồn, hang mi khẽ rung, hình như cậu nhăn mặt…
Nhìn vào cái khoảng không của căn phòng này, Tuấn, thở dài.
Trái tim này như không thở được…nghẹn lại…
-Tôi đã nói…cậu đừng bao giờ nói…cảm ơn mà!
Tuấn đứng dậy, đi ra ngoài, mặc kệ cái người đang ngạc nhiên tột độ kia.
“Có lẽ cô ấy không thuộc về nơi này…có lẽ cô ấy không phải là của mình…có lẽ mình đã sai..nhưng tại sao lại dung ánh mắt đó nhìn mình? Tại sao lại nói những lời đó với mình? Tại sao còn làm mình hi vọng?”
****
Đạp chân vào góc tường, Vũ nhăn mặt, bực tức.
Trong cậu lúc này như có 2 dòng suy nghĩ, nó thay đổi hay cậu thay đổi???
Mà hình như là cả hai..cả hai đúng không?
Tại sao Tuấn trông chẳng già hơn cậu là bao mà cậu ta lại nghĩ được những cái sâu sắc như thế?
Tại sao lại nói cậu không biết cảm nhận?
Lôi điện thoại trong túi ra gọi cho Thành…..hình như lâu lắm rồi hai cậu không tụ tập để “ gây chuyện”
-Đến Bar đi!
Vũ nói kiểu cáu gắt trong điện thoại.
-Thằng chết tiệt….mày quên cả bạn bè rồi đúng không? Vì tình mà quên bạn rồi đúng không?
-Không!
-Ha ha, đúng là đầu bò có khác, tao biết mày quên làm sao được tao…cái người đẹp trai…pro như tao thì kiếm đâu ra nữa.
Thành bắt đầu tự sướng, nghề rồi nên đừng hỏi trình đến đâu.
-Ừ, tao nhớ tất cả mọi người…….trừ mày!
-Hả? Thằng khốn kia….mày…mày..
-Đến Devil đi!
-Mày nghĩ mày là tướng à?
-Ừ!
-Xì, không đi, mày đi mà đi 1 mình, hừ hừ.
-ĐỪng để tao đến tận nhà mày…tao đang cáu đấy.
-Hô hô, bị bạn gái bỏ hả? ha ha, cho chết, thằng ngu.
Khuôn mặt Vũ tím đi, bị điểm trúng huyệt tử, không biết trả lời như thế nào.
Nhưng chính lúc này…chính lúc này cậu cần Thành nhất….cần duy nhất người bạn này thôi….những câu nói của Thành là động lực cho cậu…dù

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT