watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7601 Lượt

đó là những câu đá xoáy …
-Đừng để tao lôi con nhỏ Hiền đến nhà mày.
Vũ nói bằng giọng nguy hiểm….Hiền là mối tình đầu của Thành..là thảm hoạ trong lòng cậu ta.
-Ờ, biết rồi, đến ngay đây, thằng cờ hó.
Hai người đến Devil “ ăn chơi”
-Sao hôm nay Devil vắng thế?
-Ờ, bọn thằng Key và nhóm của nó cũng chẳng thấy đâu nữa.
-Giở giời à?
Vũ nâng cốc rượu lên và châm điếu thuốc…
****
Bà, mẹ của nó, ngất lên ngất xuống vì con…
Ông, bố của nó, hết lo lắng cho con thì lại phải chăm sóc người vợ.
-Bố, để con đi mua cho bố ít đồ ăn nhé!
Anh Bảo vỗ vào vai ông.
-Thôi, con đến xem tình hình ở công ty đi, 2 ngày nay chưa xem xét gì đâu…đi đi
-Nhưng mà bố!
-ĐI đi…bố xin lỗi vì đã cướp mất thời gian cho con bên em và mẹ.
-Thôi, con đi đây, bố ăn đi nhé!
-Ừ.
Ông nhìn hộp cơm trước mặtmình.
Cười và nhớ cái quá khứ trước đây ….nó khổ đến mức cơm còn chẳng có mà ăn…đó chính là động lực làm ông muốn tiến xa…muốn giàu có…giàu nữa.
“Mình đã sai sao? Mình đã đẩy chúng nó, chính những đứa con mình yêu quý nhất vào con đường này hay sao? Là do mình quá tham lam hay sao? Chính mình….! Xin lỗi các con…! Ddady thực sự xin lỗi!…”
Nhìn lên đèn phẫu thật vẫn sáng, trong lòng ông như có đống lửa, dạo rựa, nóng và vô cùng khó chụi.
Hình như đã cả ngày rồi mà ông chưa ăn ngủ gì cả.
Hi sinh vì gia đình….nhưng ông đã không làm đúng cách…đã không biết chọn con đường tốt.
***
Tại nhà Tuấn.
-Cậu đang làm gì vậy? Uống rượu hả? Đừng có uống!
Ngọc giật chai rượu trong tay Tuấn.
-BIến đi…không phải việc của cậu.
-Hả?
-Muốn chết hả? Đây là việc của cậu à? Biến đi!
-………..
-Chết tiệt!
………….
Cách cư sử đó là của Tuấn, là phong cách của cậu….là suy nghĩ của cậu.
Nhưng đó chỉ là suy nghĩ thôi.
Cậu đã nghĩ cậu sẽ làm như thế với nó, cậu sẽ nói những lời như thế với nó.
Nhưng cuối cùng cậu không làm được…cậu vẫn không làm được…
Khẳng định….đến cuối cùng cậu vẫn là kẻ yếu đuối trong tình cảm.
Tuy có body khoẻ mạnh, có gia thế vững chắc nhưng trái tim cậu rất dễ bị tổn thương…
Khi Ngọc giật chai rượu…cậu chỉ biết đứng yên nhìn, cậu không làm gì ngoài điều ấy được.
-Rượu là không tốt! Cậu đừng lạm dụng nó như thế!
Ngọc nói, ánh mắt dường như hơi hờn dỗi…
Tuấn không kìm được lòng mình….nhìn thấy Ngọc ( là nó trong tâm trí cậu…cậu đã yêu đến mức không còn phân biệt được nữa rồi), cậu cảm động quá.
Tiến lại, ôm Ngọc vào lòng.
Ôm, cái ôm thật chặt, thật ấm áp và …
****
Tại Devil
-Hình như lâu lắm rồi chúng ta chưa đi quét mạng nhện nhỉ?
Vũ nói và nốc rượu tiếp.
-Ừ, chỉ tại mày làm tao mất hứng thôi….tao không muốn đi 1 mình!
-Vậy giờ đi nhé!
-Ờ, khởi động chân tay nào.
2 người xoay cổ tay, khởi động và chuẩn bị đi “dọn mạng nhện”, dọn cho quang địa bàn.
****
“Ca phẫu thuật rất thành công, tụ máu trên đầu dường như đã được lấy ra hết…nhưng thần kinh của cô bé thì hơi đáng lo ngại …hết thuốc ngủ thì cô bé sẽ tỉnh…gia đình có thể vào rồi.”
Cả nhà nó đứng bên giường bệnh, mỗi người 1 suy nghĩ nhưng đều mong nó mau chóng mở mắt và trở về làm nó ngày xưa.
Mọi người cùng cầu nguyện, dù mọi khi có cho việc này là vớ vẩn.
Chút ánh nắng còn lại của buổi chiều mùa đông rọi vào trong phòng, chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp nhưng trắng bệch của nó.
-Ư…
1 tiếng rên khe khẽ được cất lên, cả nhà mở to mắt như thấy mặt trời thứ hai.
-Vy….Con.
Khẽ cựa đầu ra bên trái 1 chút, nó từ từ, từ từ mở mắt.
Từ từ, từ từ, cảm nhận ánh sáng mà 3 ngày nay nó đã không được nhìn thấy.
Nheo mắt, nó nhìn mọi người.
-Vy…cuối cùng con cũng tỉnh rồi….lạy chúa…mẹ mẹ lo quá.
Mẹ nó nhào vào ôm nó, còn bố và anh Bảo thì đứng bên cạnh, cười, nụ cười đầy mãn nguyện.
Nhưng mọi chuyện chưa êm đẹp được bao nhiêu phút thì mọi người như đứng hình trước câu nói của nó.
Câu nói mà khiến cho trái tim, cho tấm lòng và cho tâm trạng mọi người chết lặng.
Giọng nói nhỏ của người mới ốm dậy, nhưng nghe rõ và không thiếu từ nào cả
-Các người là ai?
****
-Ha ha, thế hả, chuyện gì thế này, vậy là Thiên Thần như rắn mất đầu rồi còn gì.
-Ha ha, đúng đó, toàn lũ ngu dốt.
-Nhưng chúng nó vẫn còn nhiều nhân tài lắm…như nhóm của bọn thằng Key đấy..
-Thôi kệ, nó chết là tao vui rồi, ha ha
-Đại ca may mắn thật đấy, vừa vào khu này thì có người chết.
1 đám đầu xanh đỏ đi nghênh ngang như nhà của mình trên đường….
Và điều quan trọng hơn là bọn chúng vừa chạm vai vào vai Thành….
-Lũ chó…bẩn vai tao rồi.
Thành dừng lại, đây không phải địa bàn của cậu nhưng ai bảo bọn chúng ngu dám động vào cậu.
-Sao? Chuyện gì?
Tên đầu đàn vừa nãy lên tiếng sủa.
-Chuyện gì à? Hà hà…Mày có biết chuyện rì không hả THành?
Vũ ung dung, đút tay vào túi quần, ánh mắt thách thức nhìn lũ kia và hỏi Thành.
-tao cũng chẳng biết….nhưng đoán là hôm nay có thằng chết! ha ha, thật là…..ngứa tay quá!
Thành và Vũ xông vào đánh cho bọn này 1 trận, lên bờ xuống ruộng…
Thật là ngu xuẩn khi động vào con hổ đang đói.
-Đen thật, vừa loại được THiên Thần vì con nhỏ kia bệnh thì lại gặp phải JJ…đen v~ !
-Đại ca đứng dậy được không ạ… thôi thua keo này ta bày keo khác…đằng nào con nhỏ ở Thiên Thần cũng bị thương mà.
Bọn chúng đỡ nhau dậy khi Thành và Vũ nương tay.
-Chúng mày vừa nói cái gì cơ? Ai bị thương?
Vũ tai nọ tai kia lại nghe được THiên THần bị thương.
-Dạ..dạ là con nhỏ đứng đầu Thiên Thần bị…bị tai nạn ạ..
-Cái gì??
Đoàng….tiếng sét!
Trời không mưa, rất đẹp nhưng lại có sấm.
Mà hình như đây là sấm trong lòng cậu….
Nó…có chuyện gì?

Cậu chạy, chạy thật nhanh, chạy như thằng điên đến bệnh viện gần dó.
Trái tim cậu đau đớn, đau đến mức thắt lại.
Trong lúc này, tầm ảnh hưởng, tầm quan trọng của nó trong lòng cậu càng được khẳng định rõ hơn. Giờ cậu đã có thể nói, có thể nói rằng cậu sống không thể thiếu nó rồi, nó đã là không khí của cậu rồi.
Tim cậu đau, tim cậu trùng xuống, sâu đến mức tưởng như rơi xuống vực thẳm.
-Trịnh Tuyết Vy ở phòng nào?
Cậu thở hồng hộc và đập tay thật mạnh vào bàn, khiến mấy cô y tá thực sự sợ.
-Ở danh sách có mấy bệnh nhân tên Trịnh Tuyết Vy ạ? Xin hỏi người đó mắc bệnh gì ạ?
-Biết thì tôi cần hỏi các người à? Khốn kiếp!
Lấy chân đạp vào bàn làm việc của mấy bác sĩ, vũ bức xúc.
Mấy cô y tá nói nhỏ gì đó với nhau rồi trả lời cậu.
-À, có phải là tiểu thư họ Trịnh nổi tiếng không ạ? Vậy tiểu thư nằm ở khu A, tầng 1 phòng 05 ạ!
-Hừ
Cậu lại chạy đi.
Đang chạy, đang lo lắng thì tự dưng cậu nhìn thấy nó đang đi về phía mình. Dừng lại, dụi mắt xem mình có nhìn nhầm hay không.
Cậu vô cùng ngạc nhiên và vui sướng.
Đúng là nó

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT