|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
mặt cậu tối dần, tối dần, cho đến lúc.
-Cút ra khỏi nhà tôingay!
……………………..
-Mất…mất trí nhớ ạ?
-Ừ, nó còn không nhớ gia đình mình, không nhớ chính bản thân mình cơ…
-Sao sao chuyện đó có thể được….không thể nào…
-Cháu là gì của nó?
Bố nó hỏi khi nó đã được anh Bảo đưa ra ngoài, phòng bệnh chỉ còn lại ba mẹ nó và Vũ.
-Cháu…cháu…là là người, người yêu ạ!
-Thế à? Sao không thấy nó nhắc gì nhỉ? Nó cũng lớn rồi nhỉ, hà hà.
-Cậu là Uy Vũ hay Bá Tuấn.
-Cháu là Vũ ạ…mà sao bác biết?
-Cậu nghĩ tôi là người cha vô trách nhiệm đến vậy hả?
-Không, không chỉ là cháu…
-Thôi, ta cũng không muốn nói nhiều…..ta chỉ muốn nói, nếu cháu thích nó thì hãy làm cho nó nhớ lại…và chỉ nhớ những kỉ niệm đáng nhớ thôi nghe chưa.
-Dạ, cháu sẽ cố ạ!
………………….
-Tôi nói cút ra khỏi nhà tôi mà….cậu….điếc à?
Tuấn_ cậu đang đứng sừng sững như con quỷ dữ trước mặt NGọc.
Cô bé không thể ngờ rằng ngoài cái bộ mặt ấm áp kia là sự lạnh lùng đến vô cảm này….cô bé sợ hãi, run, và khóc.
Còn Tuấn, cậu thực sự cảm thấy bị xúc phạm….à là cậu cảm thấy nó bị xúc phạm…..bị xúc phạm khi có người giả danh…
Tuấn ghét những người như vậy…
-Tôi hỏi cô có cút không?
-Wow ai mà xinh thế kia?
-Ồ, chất dã man, chất tàn bạo, chất vô nhân đạo.
-THiên thần kìa!!!
Đám học sinh nam toàn trường reo hò, và đứng nham nhảm trước hành lang từ tầng 1 đến tầng 10.
Nhưng sự thật phũ phàng rằng nó lại đang đi cùng Vũ
-Sao con nhỏ đó lại đi cùng Vũ cơ chứ.
-Hứ, cậy mình có chút xinh mà dám dụ dỗ Vũ của tôi à, còn lâu mới bằng tôi, hứ.
-Ờ, sao nó lại đi cùng Vũ như thế cơ chứ, tức quá cơ, .
Đám học sinh nữ thì bữu môi, mỉa mai và nhìn cái nhìn đầy ghen tị với nó.
………….
-Có ấn tượng gì chứ?
Vũ quay qua hỏi nó, ánh mắt chờ đợi…nhưng đáp lại cậu vẫn là thái độ hờ hững. Nó nhìn quanh rồi quay qua cậu.
-Không!
-Không có gì ^^ rồi tôi sẽ làm cho cậu nhớ ….nhớ cả việc cậu đã sống như thế nào và bằng mấy khuôn mặt!
Vũ ghé vào tai nó, cười và nói.
-…….ừ….
Nó và Vũ bước đi, bước đi dưới hang nghìn con mắt đang đổ dồn vào nhì, vào soi mói.
Nó bỗng dừng lại, lắc lắc đầu, tỏ ra khó chịu, ôm đầu…hình như nó đang đau.
-Có chuyện gì à? _Vũ lo lắng hỏi.
-Không sao, chắc là do chưa hồi sức thôi.
Nó ngã khuỵ xuống, mệt mỏi.
-Để tôi đỡ cậu!!
Vũ đỡ nó dậy.
Và trong tất cả những ánh mắt đang dõi theo từn cử chỉ của 2 người. Ánh mắt đẹp nhất, sáng nhất và có lẽ là buồn nhấ của cậu _chàng hội trưởng hộ học sinh đáng kính_ Bá Tuấn.
…………….
-Em rốt cuộc có chuyện gì vậy? Mở cửa ra đi.
-Em không muốn nói chuyện, anh đi đi.
-Em cứ mở cửa ra đi đã.
-Em đã nói là đi đi mà, em không đáng sống trên đời, hức hức
“Cậu không đáng sống trên đời!!”
Ngọc nhớ lại những lời nói phũ phàng của Tuấn, đau đau đến ngạt thở.
“-Cút ra khỏi nhà tôi!
-hả?
-Giả mạo! Đồ giả mạo như cậu mà cũng đòi nhận được sự thương hại hay sao?
Ánh mắt cậu lạnh, lạnh lắm, lạnh đến mức có thể giết chết cả tâm hồn 1 con người.
-Giả mạo? Cậu đang nói gì vậy?
-Biến đi!
-Tại sao cậu lại như vậy chứ? Vừa nãy….tại sao….tại sao cậu?
-Vừa nãy…hờ (cậu nhếch môi) cậu chỉ là…đồ thay thế thôi. Cậu không đáng để tồn tại, không đáng sống trên đời này!
-hức, tại sao cậu….
-Dám lừa tôi thì xem ra gan cậu cũng lớn đó…Nhưng lần sau mà dám xuất hiện trong cái hình dạng ấy thì đừng có trách tôi! Biến! “
Ngã vào chiếc giường công chúa ấm áp và đẹp đẽ, Ngọc mặc kệ những lời gọi của anh trai ngoài kia.
Nước mặt trào ra, thấm ướt hết gối. Đôi mắt to đẹp kia cung xưng lên, đỏ ngầu. Chưa bao giờ nGọc bị tổn thương đến như vậy.
Nhưng cô bé này cũng như nó vậy, mạnh mẽ lắm, khiến người khác phải ngạc nhiên nhiều.
Cô mở cánh cửa phòng ra, nhìn anh trai mình.
-Em muốn gặp daddy!
………
-Có chuyện gì?
Daddy cô bé từ tốn hỏi, khuôn mặt ông chẳng có chút sắc thái nào là vui vẻ.
-Con muốn học ở trường XXX.
-Trường quý tộc kia không ổn hả? Vào trường đó con có theo kịp được không? Hay lại mang theo phiền phức cho gia đình?
-Con hứa rằng sẽ không gây chuyện!
-Thôi được rồi, tự bảo anh trai mình thu xếp cho!
Ông đứng dậy, chẳng hỏi han gì thêm vì đó là sở thích của ông.
-Anh, sắp xếp cho e nhé!
-Sao tự dưng e muốn vào đó…chẳng lẽ, chẳng lẽ vì cái tên chồng chưa cưới kia!
-Không (giọng hơi buồn nhưng cũng đủ sức mạnh để khiến người khác bị thuyết phục, đó chính là tài của hai chị em nhà họ Trịnh)… không phải vì cậu ấy, e thậm chí còn chưa gặp mà.
-Nhưng nếu lần này e ra mặt thì mọi người sẽ biết thân thế của em, biết gia thế và mối quan hệ lằng nhằng với nhà họ Trịnh! EM có thực sự muốn không? Anh không ngăn cấm việc em tự tìm gia đình của mình đâu.
-Cũng không phải! Lần này, em sẽ chỉ sống vì bản thân mình thôi, anh à.
-Thôi được, để anh sắp xếp, tuần sau em sẽ đi học trường đó.
-Cảm ơn!
…………………….
Vũ đưa nó dạo vài vòng quanh trường rồi xếp nó vào lớp cũ, cái lớp mà hồi trước nó đã học, nhưng với thân phận khác.
-Có ấn tượng gì với cái lớp này không?
-KHông!
-Ừ, cậu sẽ ngồi chỗ này, tiện ngắm cửa sổ nhé, còn tôi sẽ ngồi đây, song song với cậu đó, bao giờ cần gì cứ gọi tôi nhé.
-Ừ.
Nó bình thản nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những bông hoa lan đang thi nhau khoe sắc., tận hưởng chút không khí cuối mùa đông…khá là thoải mái.
Trong giờ học, cứ vài phút VŨ lại nhìn qua nó, cậu nhìn nhiều đến mức như không nhìn nó là sẽ thiếu không khí vậy.
Còn nó thi thoảng nhìn ra ngoài, thi thoảng cười khi có tiếng chim hót, thi thoãng cụp mắt xuống khi có làn gió thoảng qua và thi thoảng buồn khi có chiếc lá vàng rụng xuống.
Nhìn nó giống thiên thần quá, thiên thần làm trái tim cậu phải thổn thức.
Nó quay qua hướng Vũ, đúng lúc cậu đang nhìn đắm đuối như con cá chuối, Vũ giật mình quay đi, và lúc sau thì thấy mảnh giấy nhỏ ném trên bàn.
“Đừng nhìn tôi nữa! Vì mọi người đều đang nhìn cậu kia kìa!”
Vũ quay lên, đúng là mọi người đang nhìn cậu thật, nhìn bằng ánh mắt tò mò thái quá.
-QUAY LÊN!
Cậu quát to làm cả lớp sợ tím mặt, đồng loạt quay lên, ngay đến cô giáo xuống kiểm tra bài cũng sợ sệt đi lên, viết viết cái gì đó trên bảng.
-Không có chuyện gì nữa rồi, hì hì _cậuquay qua nó.
Nhưng nó nhìn quanh lớp, lúc cậu mở mồm ra cũng chính là lúc cả lớp được phóng sinh, ồn ào, bàn tán
-CÂM HẾT MỒM LẠI! Muốn không nói được hả?
Lại im lặng, cô giáo đang giản bài cũng ngưng luôn, cả lớp chỉ nghe thấy 1 tiếng duy nhất là tiếng cười của nó.
……………..
-Cậu đừng đi theo tôi như thế nữa! Tôi muốn ở 1 mình. Tôi đâu còn là trẻ con.
-Nhưng mà…_Vũ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




