|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
cái gì?
Trang dường như hỗn loạn, cô thực sự bất ngờ khi thấy sự xuất hiện của nó ở đây. Nó mát trí mà? Nó quên rồi mà? Hiện giờ cô thực sự sợ khi gặp nó. Bị Tuấn trừng phạt, trừng phạt như vậy là đủ rồi mà. Cô khẽ xờ lên má trái của mình…vết sước đó…vết sước mà khiến cô đau đớn…
-Sao cậu lại run? Tôi đã làm gì cậu chưa? *nhếch môi*
Nó vẫn dùng cái ánh mắt nguy hiểm đó. Cô phục vụ đi ra.
-What do you want?
-One cup of Cappuccino. Ths !
Nó thản nhiên gọi đồ uống rồi trả lời cho câu hỏi vừa nãy của Trang
-Tôi thích ở đây vì ở đây café ngon! Sao?
-Cậu….hứ…
Trang quay mặt đứng dậy, và đi ra khỏi quán, nhưng nó gọi lại
-Đây là lần cuối tôi tử tế với cậu. Liệu mà về VIệt Nam đi. Không tôi sẽ cho cậu lết về đấy!
Nó cũng đứng lên, thanh toán rồi cầm cốc café bước ra khỏi quán. Nó đi lòng vòng, đi ngắm thủ đô Washington, D.C.
Đường đông hơn ở VN, mọi người thích đi bộ hơn thì phải. Nó cũng hoà vào dòng người tấp nập, dòng đời bận rộn và tận hưởng…tận hưởng cái cảm giác mới lạ đầy thích thú này.
Đi 1 lúc nó bắt đầu thấy lạc long, nó bắt đầu thấy xa lạ và nhàm chán. Đảo mắt quanh, ai cũng đi, ai cũng bận rộn. DÒng người chẳng ai để ý đến nó và nó cũng chẳng để ý đến ai…Đảo mắt xung quanh như kiếm cái gì đó nhưng cuối cùng nó cũng không kiếm được cái thứ mà nó cần.
Thời gian dài sống ở nơi này, nơi mà nó nghĩ sẽ đem lại niềm vui…nhưng nơi đây chỉ là nơi nó trốn tránh sự thật, nơi mà nó chán nản. Nhắm mắt lại, hít 1 hơi thật sâu rồi nó nói nhẹ
-Việt Nam là nơi đẹp nhất! Việt Nam là nhà t! VN nơi có những người thân của t! Việt Nam cuộc sống của t. Chào mày_Washington, D.C thân yêu. Lần cuối t đến đây!
…………………
Tại lớp học của nó.
Hôm này trời nắng, nắng khá to mặc dù hè còn chưa đến. Lớp học hiện rõ sự mệt mỏi. Cô giáo giảng bài mà hầu hết chẳng học sinh nào có hứng thú để nghe. Lớp im lặng. Im lặng đến mức ai nhìn vào thì không thể tưởng tượng đây là cái tập thể đứng đầu trong mức độ “ nguy hiểm”.
Có thể lớp im lặng là do các thành phần trung tâm im lặng. Vũ ngủ, 1 tay làm gối duỗi thẳng, chạm cả vào bàn trên, 1 tay che mắt. Quỳnh và Việt Anh dở chứng viết thư cho nhau chứ không nói bằng mồm, chốc chốc lại có mẩu giấy ném qua hai bên. No
im lặng, có thể nó tôn trọng cô, có thể do bầu không khí bên ngoài khá thu hút. Trời nắng nhưng dưới những tán phượng không khí thật dễ chịu. Màu hoa phượng đỏ, màu xanh của lá cây, màu của nắng, hoà vào nhau tạo nên ngày thật đẹp, 1 ngày thật rực rỡ. Tuấn im lặng, đó là phong cách của cậu rồi. “Im lặng là vàng”. Kiệm lời và hay cáu gắt chính là cậu. Cậu nhìn nó, ngồi nhìn từng biểu hiện trên nét mặt của nó, đôi khi quay sang Ngọc như để so sánh, rồi cười 1 mình ( You crazy!). Còn Thành, thấy lớp im lặng, ai cũng im lặng thì im lặng cho nó có phong trào.
Tiếng bước chân, đúng, là tiếng bước chân.
-Ơ Trang?
Cô giáo đứng trên bục giảng ngạc nhiên vô cùng trước sự xuất hiện của Trang.
-Sao em lại trở về?
-…………
Dưới lớp bắt đầu dộ lên bàn tán
-Ồ, sao khuôn mặt công chúa lại băng thế kia? Có chuyện gì à?
-Ừ, sao nghe nói là đi Mỹ mà?
-Á, lần này công chúa chết trong tay Thiên Thần rồi, đi đâu cho hết nắng. Nghe nói trường cấp 3 nổi tiếng nhất bên đấy Thiên THần cũng có tiếng lắm đó.
-Ừ, đúng….
Hết người này đến người kia nói, rồi còn quay qua nó nhìn phản ứng của nó. Nó đôi lúc nhếch môi lên cười, đôi lúc như chìm vào dòng suy nghĩ, đôi lúc ánh mắt lại ánh lên sự hiền từ.
-Vào lớp đi em, chắc em nhớ các bạn quá phải không?
Cô giáo dẫn Trang đi vào, ngồi vào các bàn mà trước kia cô ta đã ngồi.
Tuấn nhìn Trang, cái nhìn lạnh, không thể xác định cảm xúc. Vũ nhìn Trang, cái nhìn chứa đầy sự thương hại,cậu đã làm bạn cô ta suốt bao năm qua mà. V.Anh và Thành nhìn Trang cười 2 nụ cười rất giống nhau, có lẽ 2 cậu đều có 2 dòng suy nghĩ giống nhau “ Lại có chuyện hay để xem rồi”. Quỳnh thì căm hận nhòm cô ta!
Không khí lớp lại im lặng sau giây phút “ thăng hoa”.
Tùng…tùng….tùng…tiếng trống mà bao nhiêu học sinh chờ đợi đã đến. Học sinh của các lớp ùa ra như đàn ong vỡ tổ.
-Mày đã làm gì gia đình tao hả?
Trang đập tay thật mạnh vào mặt bàn của nó. Nó quay ra, cau mày nhìn Trang, nhìn như thể động vật mắc bệnh truyền nhiễm. Dưới lớp vang lên những tiếng ồ đầy ngạc nhiên và thích thú.
-Tao ày 3 giây để bỏ tay khỏi mặt bàn của tao!
-Nói đi, mày dùng thủ đoạn gì hả?
Trang không còn kiềm chế được nữa, cô ta nói như tát nước vào mặt nó.
-Mới có chút như vậy mà đã sợ rồi à? Trò chơi mắt bắt đầu mà! Cậu làm thế này thì mất vui lắm!
-Mày…._Trang dơ tay lên, định tát nó thì bị nó cản lại, rồi vả ngược lại, cái tát trời giáng, cái sức mạnh mà nó chỉ dùng cho thế giới của nó.
-Cẩn thận lời ăn tiếng nói và hành động đó. Tao không thích con người trước kia nữa đâu!
Túm cổ áo Trang dậy, nó nói nhỏ vào tai cô.
“ Có nhớ mày đã làm những gì với tao trước kia không? Nếu nhớ thì hãy liệt kê thật chi tiết rồi suy nghĩ xem tao sẽ làm gì? Hừ”
Đẩy mạnh Trang xuống nền, nó lạnh lùng đứng dậy đi ra ngoài. Trang bám vào bàn đứng dậy. Nhưng cú tát mạnh làm bong cái băng trên mặt cô, 1 vết rạch dài…thật dài mà Tuấn đã tặng riêng cô.
Quỳnh tiến lại gần chỗ Trang, nhăn mặt
-Có đau không? ( nhẹ nhàng)….Tao NHỚ LÀ TAO CHƯA LẦN NÀO ĐÁNH MÀY ĐÂU!
Cô tát cho Trang 1 cái nữa bên má kia, 2 má xưng lên, đỏ dựng, nước mắt không biết từ đâu tuân ra mà nhiều thế. Nhiều đến mức nước mắt cuốn hết máu ở khoé miệng đi. Trang chưa bao giờ nhục nhã như thế này. Cô ta chưa bao giờ nghi mình có ngày này. Ánh mắt săm soi và những lời nói sỉa sói vang lên bên tai Trang. Nhưng cô không đủ sức để nghe nữa. Cô ta ngất đi….và chẳng ai đưa cô đến phòng y tế cho đến khi giáo viên vào.
Ngày hôm đó chấm dứt.
Sáng hôm sau. Giờ thể dục, cả lớp tập chạy, nó dấn đầu đội con gái. Chạy sắp đến đích thì nó giảm tốc độ, như chờ ai đó.
-Á….
Trang ngã đập cằm xuống đường chạy ngay mũi chân nó.
-Sao? Hối hận đến mức muốn quỳ lạy tôi để xin lỗi à? Hừ
Trang ngẩng mặt lên, thấy ngay cái bản mặt đanh lại của nó, nhưng không làm gì được, Cô ta cắn môi đứng lên. Nó hừ rồi quay đi.
-LinDa chậm hơn Key rồi nhé ^.<
Key chạy đến chỗ nó bên đường chạy dành cho nam.
-ĐỪng hòng!
Nó nhìn Key cười rồi chạy tiếp.
-Cậu không sao chứ?
Ngọc đỡ Trang dậy, khuôn mặt tỏ vẻ xót xa…nhưng Trang nhìn lên, khuôn mặt Ngọc chính là khuôn mặt nó. Cô hất tay Ngọc ra.
-Biến đi, đừng có giả vờ thương hại tôi.
-Tỗi xin lỗi, tôi không biết sao chị tôi ghét bạn như thế, nhưng mà chị ấy…là người tốt mà.
-Câm mồm đi!
-Cô dám to tiếng với NGọc hả? _ Rây từ đâu chạy đến, quát vào mặt Trang khi cô ta to tiếng với Ngọc
Nó cho phép mấy thằng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




