watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7574 Lượt

sao?
-Hừ, cậu nghĩ tôi nên làm như vậy sao?
-Tất nhiên,cậu phải làm như vậy.
-Tại sao?
Tút tút…tút tút. Tiếng điện thoại reo, tôi nghe máy và chẳng bất ngờ mấy khi đó là Trường, người suốt ngày kè kè với Tuấn
-Alo
-Cậu đến sân bay XX luôn đi. Nhanh.
-Tại sao? _Tôi bình thản đến mức chính bản thân mình cũng phải ngạc nhiên. Nhưng cái sự bình thản lạnh lùng bao nhiêu thì trong lòng tôi lại nóng và lo lắng bấy nhiêu. Yếu đuối nhưng tôi sẽ k cho ai thấy đâu
-Tuấn sắp đi rồi Có lẽ chỉ có mình cậu mới ngăn được thôi.
-Thì sao?
-Hả?
…………………
Key đến. Tôi nhìn cậu. Key trong lòng tôi dù bằng tuổi và hơn tháng tôi, thậm chí còn cao hơn tôi cả cái đầu nhưng cậu luôn là đứa trẻ trong lòng tôi. Mãi như thế.
-Linda muốn đi đâu thế? Cái chân đỡ đau chưa?_Chính cậu, chính cậu luôn là người gọi cái tên Linda này, chính cậu luôn là người tôn thờ sức mạnh của THiên thần. Mãi như vậy.
-Không sao đâu!
-Nhưng mà…
Đừng bao giờ nghĩ tôi yếu đuối, xin mọi người đấy. Dù có chết tôi cũng không bao giờ muốn người khác nghĩ tôi yếu đuối đặc biệt là bọn họ.
Đang đi thì tôi bỗng dưng hỏi.
-Key có sợ chết không?
Câu hỏi ngu xuẩn của tôi. Biết chắc chắn câu trả lời nhưng tôi vẫn cứ hỏi. Key nhìn qua gương thái độ của tôi. Tăng tốc độ xe và dứt khoát.
-Không sợ.
-Ừ, vậy thì……đâm vào chiếc xe phía trước đi.
-Hả? Nhưng mà..
-Đừng sợ, Linda không có sao đâu.
Tôi biết cái nhưng mà của cậu, nhưng mà Linda có sao không. Chắc chắn.
Cả 2 người con trai đó, tôi không muốn mất bất cứ ai cả. Không mất được đâu. Cười nhếch môi, hình như lâu lắm rồi tôi không có cười kiểu này.
-Key hiểu rồi, kia là xe của Vũ mà.
-ừ.
-Giữ chắc dây an toàn nhé!
Làm phá hoại cái cuộc đính hôn này bằng vụ tai nạ. Không ác quá chứ. Hừ, mặc kệ, như vậy mới là tôi, là LINDA, là TRỊNH TUYẾT V. Dám nghĩ, dám làm.
Cái ý nghĩ muốn chết sẽ không còn nữa đâu, Giờ tôi phải sống, sống vì tôi và gia đình như lời Việt Anh nói. ĐÚng vậy. Giành lại hạnh phúc đó. Cái chân đang đau có lẽ sẽ là bài học của tôi…Không nên chơi chội nhảy từ tầng 3 xuống =))
………
“Trên tuyến đường 32. Một vụ tai nạn đã xảy ra. Người bị thương là Uy Vũ, thiếu gia của tập đoàn JK. Nhưng lạ thay. Sauk hi 2 chiếc xe thể thao va chạm vào nhau thì không thấy Uy Vũ đâu. Cơ quan cảnh sát đang điều tra làm rõ sự việc. Rất có thể đây là 1 vụ bắt cóc tống tiền…”
-Báo đài đang nói cái qoái gì vậy Key?
-Dạ, cũng không rõ ạ. Mấy tờ báo lá cải này không đáng tin. Người mất làm sao được chứ. Hay là có chuyện gì xảy ra?
Key nhún vai. Tôi cũng cười, lại sắp có chuyện hay xảy ra nữa rồi :v
Chưa nghỉ được bao lâu thì tôi nhìn ra bên ngoài cửa oto thấy 1 chiếc xe thể thao đỏ rực đang chạy song song với xe của mình. Và nghe rõ từng câu từ chiếc xe đỏ kia.
-Hi, honey! ♥
Khẽ cười nhưng không mở cửa xe. Còn ai ngoài Vũ nữa…
Đến được sân bay cũng đã mất 15’. Có lẽ việc phải cắt đuôi Vũ cũng là gánh nặng cho Key, khổ thân nó.
Ngại quá, thực sự ngại. chưa bao giờ ngại như vậy. Đứng trước chỗ đông người mà mình lại phải chống lạng thế này @@. Cái xương bị rạn. Tao ghét mày >””
Nó ngồi vắt chân lên bàn để xem hoạt hình 2 con sâu và gặm thanh socola yêu quý . Cuối cùng sau giấc mơ dài dằng dặc nó cùng được cho về nhà. Thoải mái biết bao khi ở đây. Nó thở gấp nhìn ra Ngọc, hình như con bé đang cắm cúi với đồng đồ ăn.
.
-Chị ra ăn cơm đi!
.
Sauk hi đã chuẩn bị xong mọi thứ, Ngọc gọi nó ra ăn cơm nhưng cả nhà có mỗi hai chị em, bố mẹ và anh Bảo đều đi dự tiệc hết rồi nên nó không muốn ăn.
.
-Chị không ăn em cứ ăn đi.
.
Lại đút thanh socola vào miệng, nó chuẩn bị cái heaphone rồi vào facebook.
.
-Tiểu thư làm đồ ăn thật đẹp mắt, đên tôi nhìn mà cũng không nỡ ăn.
.
-Hi hi, bác cứ quá khen chứ con làm đồ ăn bình thường lắm.
.
Nó nghe loáng thoáng được cuộc trò chuyện. Đứng bật dậy đi ra chỗ Ngọc và nó.
.
-Ăn cơm thôi, right now.
.
-E cứ tưởng chị k muốn ăn?
.
-Đổi ý. Đói rồi.
.
-Ừm.
.
Vừa ăn nó vừa suy nghĩ về nhiều chuyện, nhiều chuyện quá, từ gia đình đến bạn bè rồi đến tình yêu của nó nữa. Có lẽ mọi chuyện cần được giải quyết vào ngày hôm nay, tất cả. Đang trong dòng suy nghĩ thì câu hỏi của Ngọc làm nó giật mình.
.
-CHị ghét em lắm đúng không?
.
-Ừ!.
.
Buột miệng nói ra từ đó nhưng nó cũng không định sửa lại nữa.
.
-Em xin lỗi, nhiều lắm.
.
-Ai cũng có lòng ích kỉ vì vậy ai cũng có lỗi trong chuyện này. Cuộc nói chuyện chấm dứt ở đây nhé..
.
Nó đứng đặt đũa đứng dậy nhưng Ngọc gọi theo.
.
-Chị không thích Tuấn đúng không?
.
-Ừ.
.
-Cảm ơn chị.
.
Nó quay lưng đi, khẽ lau giọt nước mắt vừa rơi xống. Biết rằng lòng ích kỉ không cho phép ai cướp những người yêu thương xung quanh nhưng nó xác định được rồi, càng giữ lâu, càng ôm chặt thì càng làm cho 4 người thêm đau.
.
Đi lên phòng nó mệt mỏi ngả lưng xuống giường. Mùa hè đến rồi, cửa sổ phòng được mở 24/24, những cơn gió thổi vào thường xuyên, không khí thoáng mát như những khu sinh thái. Không gian khu vườn được thu gọn vào tầm mắt của nó. Chiếc đệm bông ấm áp cũng đã được thay bằng chiếc đệm nước màu xanh nhạt lâu rồi, cho người ta cái cảm giác mát tới từng mớ thịt. Nó chậm rãi nhớ lại cái buổi tối hôm qua.
.
-Bố, việc chúng ta định không làm nữa gây tổn thất ấy tập đoàn bên Mĩ nên họ nhất định làm khó dễ.
.
Anh Bảo để đống tài liệu lên bàn của ông và vẻ mặt hơi khó chịu.
.
-Khốn kiếp. Biết ngay mà. Bọn họ không dễ từ bỏ đâu. Hừ hừ.
.
-Bảo rằng chỉ cần nhận chuyến hàng cuối cùng thì sẽ không níu kéo lại hội nữa. Mà sao bố làm hội trưởng mà chúng ta lại phải làm thế?
.
-Ừ, chức càng cao khi quay đầu và hốihận thì càng khó và càng nặng nề hơn. Chuyến này chắc chắn nguy hiểm lắm.
.
-Vậy thì bố…
.
-Khụ khụ khụ…
.
-Bố. Máu!
.
-Bố, bố ơi!
.
Nó tự dưng chạy vào làm anh Bảo ngạc nhiên, thì ra nó đã đứng ngoài cửa từ nãy đến giờ rồi, nghe hết rồi.
Nó nói vs bố mình khi ông vừa ngồi xuống ghế.
.
-Bố, để con làm cho.
.
-Không được.
.
-Vậy con làm! _anh Bảo.
.
-Cũng không được! Lần này ta phải đích thân làm mới được.
.
-Nhưng lần này thực sự nguy hiểm mà bố lại đang không khoẻ không thể đi được.
.
-Khụ khụ, khụ khụ..
.
-Bố…..
.
Hành động, sự việc hôm qua như những thước phim quay chậm mà nó đang tua lại. Nó lắc đầu không thể để bố đi và nhớ cái cuộc nói chuyện với anh bảo.
.
-Anh Bảo, để em đi cho, lần này bố bệnh thật rồi.
.
-Nguy hiểm!
.
-Nhưng em có kinh nghiệm hơn anh.
.
-Em còn nhỏ
.
-Chính vậy mới là lợi thế.
.
-Nhưng mà…..
.
-Quyết định vậy đi!
.
Nó đặt tay lên vai anh rồi nói thầm “ Gửi bản kế hoạch và số lượng hàng vào máy tính của e nhé”
Chiều Hà Nội. Mưa.
.
Nó ngồi, tự nhiên cười và tự nhủ “ hà, bọn chúng biết chọn thời điểm thật đúng lúc hiệp ước đầu tiên về buôn bán vũ khí

Trang: [<] 1, 46, 47, [48] ,49,50 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT