|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
biện pháp mạnh.
Cậu không dùng tay được thì dùng chính đôi môi của mình.
Vâng, là kiss.
-Rõ ràng là tôi nghe thấy tiếng bọn trẻ ở đây mà, sao mà lại thấy thế này.
-Hay là nghe nhầm, ở đây người ta cũng hay nghe thấy vậy lắm, là tiếng la hét chứ gì.
-Ừ, đặc biệt là buổi tối và đêm. Cứ có tiếng là tôi đi kiểm tra nhưng không thể thấy gì.
-Nghe nói ở đây ma hoành hành vào buổi tối đó.
-Ừ, sợ lắm
Mấy ông cảnh sát và bảo vệ đứng nói chuyện với nhau.
Nó ngồi trong nghe mà nổi hết da gà, may mà có người ngồi bên cạnh, không thì nó đã nhảy ra rồi.
Cảnh sát đi,…
Nhưng nó vẫn đang trong tình trạng rất khó chịu.
-Cái đồ dê xồm này!
Đạp cho Tuấn 1 nhát văng từ trong hòm ra ngoài.
Nó đứng dậy, phủi phủi tay, vẻ mặt đáng sợ.
-thì tại cậu thôi mà!
Tuấn hơi bực.
Đến tối.
Chả biết mọi người thế nào chứ nó cứ gọi là run cầm cập.
Ngồi trong phòng (mỗi người đã được chia 1 phòng, tiện cho việc tìm), mà cứ như đang ngồi ở ngĩa địa, nó chợt nhớ đến những lời ông bảo vệ ban sáng nói.
Làm sao khi nó lại phải đi tắm???
Ngồi trong phòng tự kỉ cả buổi chiều vì không có Key, nó chán lắm rồi.
ở trong 1 căn nhà như thế này, mọi người không được mang điện thoại vào.
Hic, thế là nó lạc mất Key rồi.
Đăng báo tìm trẻ lạc.
Giờ nó ở cùng Tuấn, không khí đã lạnh rồi lại còn phải ở chung với người như cậu, nó thở dài, sao mà số mình nó đen thế.
Ngáp 1 hơi thật dài, nó quyết định đi tắm.
Cái phòng tắm rộng thênh thang, đúng chất quý tộc, bồn tắm, nước có đầy đủ (mới lắp).
Nhưng cái không khí lạnh lẽo thì không thể xua tan.
0
Nó thả mình và bồn tắm.
Nước nóng làm cho cơ thể nó giãn ra, thật thoải mái.
Trước khi họ thi 2 ngày, người ta đã lắp hệ thống điện và nước rồi.
Nhưng dù vậy, dù ở trong 1 bồn tắm nước nóng, điện sáng, nhưng nó vẫn sợ.
Làn khói do hơi nước bốc lên bám ở gương, tạo sự mờ ảo và những hình thù kì lạ.
Nó giật mình nhìn lên.
Không khí trong phòng u ám, không có tiếng động nào ngoài tiếng nước chả.
Cái không khí lạnh lẽo, nó muốn đi ra ngoài ngay.
Vừa đứng lên, 1 làn gió lạnh từ ngoài thổi vào, nó rùng mình, lạnh sống lưng.
Tắt nước, nó lấy cái khăn choàng vào người.
Bỗng, có tiếng động.
Bước chân nó khựng lại.
Tim đập thình thịch, nó nhìn ra phía cửa.
Lúc này, Key đang ngồi ở góc 1 cái cầu thang.
Trong khá là cũ nhưng nhìn kĩ ta mới phát hiện ra cái độc đáo và tinh sảo cảo nó.
1 màu gỗ đẹp, không phai theo thời gian nhưng bụi bám đầy khiến nó trở nên cũ và đáng sợ.
Trong lúc này, tối, chỉ nhìn thấy 1 bóng người ngồi trên cầu thang đó.
2 bàn tay nắm chặt, chống lấy cằm. KHuôn mặt đăm chiêu và lolắng.
Nhớ lại hôm qua:
“ –Cảnh sát!…
Nghe thấy vậy, ngay lập tức cậu phản ứng, nắm lấy tay nó, đồng thời cầm cái va li chuẩn bị chạy.
-Đi thôi Linda!
Giọng nói gấp gáp, cậu nắm tay nó định đi.
Nhưng
-Theo tôi!
1 giọng nói khác vang lên.
Bàn tay nó bị kéo ra khỏi Key mà cậu không thể làm thế nào được.
Đã nắm rất chặt vậy mà lại bị kéo ra như thế.
Là Tuấn, chính cậu đã kéo tay nó ra khỏi tay Key.
Lòng tự trọng bỗng dưng sụp đổ.
Cậu đã không giữ được nó.
Đôi mắt hụt hẫng.
-Đi mau, thằng ngu!
1 cánh tay đập vào vai cậu, giật mình, nhìn kẻ đó, là Trường.
-Mày muỗn bị bọn nó tóm hả thằng ngu này!
….”
Trở lại với thực tại Key bực bội vo cùng
Đã lạc mất nó rồi lại còn bị nói là ngu.
-Khốn kiếp!
Đập mạnh bàn tay vào sàn gỗ.
Cậu nghĩ,
Không có cậu, ai sẽ bảo vệ nó
Ai sẽ đem đến cho nó sự yên tâm.
Ngoài cậu, còn ai biết thói quen của nó.
Lo lắng nhưng không có cách nào tìm ra nó trong cái ngôi nhà rộng lớn mà tối tăm này.
………….
Nó vẫn run, cả người đang run bắn lên khi nghe thấy tiếng động đó.
Làm sao bây giờ, ma có ma.
Gió từ ngoài vẫn thổi vào.
Cấu tạo của phòng là hình hộp chữ nhật, chỉ có 1 cửa ra duy nhất và 1 cửa sổ kính trên cao.
Lớp kính đen theo thời gian cũng đã vỡ đi rất nhiều, nên gió ngoài cửa cứ thi nhau ùa vào, đem đến cái lạnh cho căn phòng.
Tiếng động cứ phát ra đều đêu, nó nghĩ ma đang trên mình.
Lắc đầu trấn an. “ không được sợ, không được sợ”
Nó chợt sáng mắt lên khi nghĩ ra điều gì đó , nhưng đôi mắt to đẹp ấy nhanh chóng cụp xuống và lo hơn ban nãy.
Nó đang nghĩ, mình đã đóng cửa chưa?
1 câu hỏi được đặt ra và ngay lập tức được trả lời “chưa!”
Nó vì không muốn tạo bất cứ tiếng động nào nên không muốn đóng trốt, chỉ khép hờ hờ.
-Á…nó kêu lên
Nó khẽ kên và lùi lại do giẫm phải thứ gì đó.
Thì ra là bánh sà phòng nó vừa đánh rơi.
Bánh sà phòng trơn khiến nó suýt ngã, nó sợ sệt, còn tưởng tượng có ai đang đẩy mình rồi nắm chân mình. -> trí tưởng tượng phong phú.
RỤP….đèn trong phòng chợt tắt, nó hoảng.
-Aaaaaaaaaaaaaa
Nó kêu lên và đi loạng choạng trong bóng tối, tay cầm cái chậu.
Tiếng bước chân, lại là tiếng bước chân.
Tiếng động ghê rợn ban này kết thúc thì lại có cái tiếng bước chân.
Nó sợ.
Dơ cái chậu trên tay
Bộp…
Đập thật mạnh vào cái thứ đen đen mà mình nhìn thấy
0
Ngoảnh mặt lên, cái bóng đen đó quá
-Này!
-A….
Bộp
Nó hét và đập cái chậu vào đầu cậu.
0
….
-Cậu có biết…
Bốp
Tỉnh và lại bị đập cho phát nữa
0
-Cái đó đâu?
Khuôn mặt không hề biến sắc, Vũ hỏi nó.
-Cái gì mới được?
Nó thì không hiểu, mặt cứ đờ ra.
Vũ thì vẫn cứ lục hết phòng.
Vừa mới mất cả chiều hôm qua dọn dẹp vậy mà cái tên này dám phá như thế.
Nó nhìn mà không kiềm chế được tức giận, đang định nói thì.
-Cậu đang làm cái gì vậy?
Tuấn lững thững đi vào, nhìn Vũ như sinh vật lạ.
Vũ quay ra, nhìn khuôn mặt đẹp trai đó 3s rồi quay đi.
-Dừng lại!
Tuấn tiến lại gần Vũ, quát.
-Cậu định làm zề?
Vũ cười khẩy, hỏi lại.
-Tóc quá ngắn! Đuổi học!
Ông bảo vệ đứng chống tay vào hông, quát đám học sinh.
-Tóc quá dài! Đuổi học!
-Tóc vừa! Đuổi học!
Đám học sinh há hốc miệng.
-Hề hề, trường ta xây nên các cháu được nghỉ đó mà.
(trích: troll)
Đó là khung cảnh trường nó, vì vậy ,mọi người mới có thể tham gia cái trò chơi lâu dài này.
*****
-Dừng lại!
Nó hét, 2 cậu nhìn lên.
Hiện giờ 2 người đang trong tình trạng vật lộn nhau.
Với 2 cái tính cách trái ngược nhau như thế thì chuyện này là dễ hiểu.
2 người cùng nhìn nó, nhìn sâu vào đôi mắt đen, đôi mắt chứa đựng sự tức giận.
-Ra ngoài!
1 giọng nói lạnh lùng, vô cảm được cất lên, nó đi ra đằng cửa và mở cánh cửa đã sờn ra.
Vũ và Tuấn nhìn nhau, nói đúng hơn là liếc cháy con ngươi.
Rồi chả ai nói rì, tự động mà đứng dậy đi ra ngoài.
Nó thả mình tự do xuống giường.
Nhưng ôi đau, đây đâu phải là cái giường mềm mại thân quen của nó đâu.
Nghĩ ngợi 1 lúc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




