|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
chai rượu trong tay Vi Vân, khẽ chau mày nói: “Nè, làm gì thế? Sáng sớm uống rượu sẽ đau dạ dày đấy, cẩn thận Sở Tịnh biết lại bị mắng một trận.” Anh cũng không muốn bị nói đến đau tai bởi vì Vi Vân chạy đến đây uống rượu.
“Nếu như có thể, tôi thật sự hy vọng cô ấy nhảy ra mắng cậu vào lúc này.” Nói đến Sở Tịnh, lòng của Vi Vân nhói đau như bị nhéo, đôi tay bất giác nắm chặt lại.
Hồi học đại học Sở Tịnh, Vi Vân và Duy Dung chơi rất thân với nhau. Sở Tịnh rất xinh đẹp lại dịu dàng, là hoa khôi của khoa quản trị kinh doanh; Vi Vân cũng không kém, là tài tử của khoa quản trị kinh doanh. Anh có vẻ ngoài điển trai, tác phong cũng không che giấu được khí chất cao quý.
Đương nhiên rồi, bàn về diện mạo, Duy Dung tuyệt đối không thua Vi Vân, nhưng Vi Vân tuấn tú nho nhã, Duy Dung lại càn rỡ ngang ngược, mang theo khí phách hơn người, ngũ quan cương nghị dung hợp nét tuấn mỹ giữa Đông và Tây.
Ở trong trường hai người cũng được liệt vào hàng ngũ trai đẹp, nhưng Duy Dung không chỉ học hành xuất sắc, còn có thành tích cao trong thi đấu thể thao, nhất là đấu kiếm và bóng rổ, trở thành đại diện của trường ra nước ngoài tranh tài, vì vậy tên của anh thường vinh dự xuất hiện trên bảng ở trường học.
Duy Dung mạnh mẽ, Sở Tịnh yếu ớt, trong mắt mọi người là đôi tài tử giai nhân hình tượng đẹp đẽ nhất, vì vậy số người muốn tác hợp hai người không phải là ít.
Nhưng Duy Dung không hứng thú gì với yêu đương. Khi đi học, ngoại trừ ráng sức với bài học trên trường, sau khi tan học anh còn có sự nghiệp khổng lồ của cha cần quản lý. Cộng thêm lúc học cấp ba, bởi vì nhất thời cao hứng cùng mấy người bạn chung chí hướng thành lập một phòng cố vấn, quản lý sửa chữa máy tính và chỉnh lý hồ sơ cho một số công ty quy mô nhỏ. Cuộc sống phong phú lại bận rộn như thế khiến anh không có thời gian dư thừa để yêu đương, vì vậy anh chỉ biết cảm ơn tấm lòng tốt của mọi người.
Đang lúc đóa hoa Sở Tịnh hoa rơi vô ý, mà Duy Dung nước chảy vô tình, không lâu đã có tin đồn Sở Tịnh đang hẹn họ với Vi Vân, ba người còn thường coi đây là đề tài để giễu cợt lẫn nhau.
“Cãi nhau?” Aizz, cô dâu mới gây gổ là chuyện thường tình, nhưng Vi Vân và Sở Tịnh đều là những người trầm ổn, nếu muốn họ tranh cãi ầm ĩ trừ phi đốt lửa sau lưng họ.
Vi Vân lắc đầu, đau đớn nói. “Không phải.”
“Chẳng lẽ vì cô ấy không ở Đài Loan?” Đây là chuyện có khả năng nhất, nếu không Sở Tịnh dính Vi Vân như vậy, lại hay làm cậu ta cười như vậy, cậu ta không thể nào lộ vẻ buồn thương trên mặt.
Vi Vân gật đầu, lòng đang rướm máu.
Quả nhiên! Duy Dung thầm than mà lắc đầu. “Cô ấy đi đâu? Mỹ hay châu Âu?”
Thiệt là, muốn anh ghen tỵ cũng không cần như vậy. Đã là vợ chồng kết hôn nhiều năm, mới tách ra không bao đã mang dáng vẻ nửa sống nửa chết làm cho người ta không nhịn được hận nghiến răng.
Vi Vân khàn giọng đáp: “Đều không phải.”
“Đều không phải, chẳng lẽ ở Nam Phi sao?” Duy Dung tỏ vẻ khoa trương trêu ghẹo: “Trời ạ, Vi Vân, không phải là tôi nhiều chuyện đâu, nhưng mà bà xã Sở Tịnh của cậu xinh đẹp như vậy, cậu phải để tâm nhiều một chút, giám sát chặt chẽ mới được, cậu biết không? Ở Nam Phi một người đàn ông có thể cưới nhiều vợ đó.” Cuối cùng anh không nhịn được xấu xa nói láo đe dọa một phen.
“Đều không phải.” Thở dài một tươn, Vi Vân lại lộ vẻ mặt đau thương và cô đơn vô tận. “Cậu đừng đoán mò nữa.”
Cảm giác thái độ nói chuyện của Vi Vân khác thường, Duy Dung sững sờ, “Này, cậu đừng nói là cậu và Sở Tịnh ly hôn chứ?”
“Không có.” Nụ cười nhạt của Vi Vân vẫn thê lương như vậy.
Duy Dung tức giận nghiêng người lườm anh ta. “Vậy thế nào chứ? Hôm nay nói tới nói lui nửa sống nửa chết, câu được câu không, chẳng lẽ thật sự cãi nhau với Sở Tịnh sao? Có muốn tôi đi làm người hòa giải cho hai người không?” Nếu thế thì nói sớm đi, dù tôi rất bận, nhưng đã là bạn tốt thì không phải ngại, tôi sẽ dành ra chút thời gian nói tốt cho cậu.
“Sở Tịnh mất tích rồi.”
“Hả? Mất tích?!” Duy Dung cho là mình nghe lầm, ngoáy ngoáy lỗ tai, “Đây không phải là chuyện đùa đâu.” Anh nhớ hôm nay hình như không phải mùng một tháng tư, ngày Cá tháng Tư đó.
“Sở Tịnh đi thật, từ tháng trước.” Vi Vân đoạt lấy chai rượu trên tay Duy Dung, trút từng hớp vào trong miệng như thể con dế mèn.
Duy Dung kinh ngạc nhìn anh, suýt nữa bị những lời này làm cho chấn động. Anh hắng giọng, cảnh cáo: “Vi Vân, tôi cảnh cáo cậu, chuyện cười này thật sự không buồn cười chút nào.” Trong khi nói chuyện, không quên đoạt lấy chai rượu trong tay Vi Vân.
“Không phải chuyện cười, là sự thật.” Anh hi vọng biết bao đây chỉ là giấc mơ, chỉ tiếc sự thật vẫn là sự thật.
“Sao lại như vậy? Tại sao không cho tôi biết?” Chẳng lẽ tên này quên mất tình nghĩa hai người sâu đến mức có thể giúp bạn không tiếc cả mạng sống, thế nhưng lại không nói chuyện lớn này cho anh biết. Đáng ghét!
Vi Vân kẻ lại tình huống lúc đó: “Cô ấy muốn đi Châu Âu chơi, lúc đó tôi lại không rảnh, cô ấy đành phải một mình đi theo đoàn, ban đêm hoạt động tự do thì cô ấy và mấy người Châu Âu thuê thuyền du ngoạn sông Rhine, nhưng thuyền bị lật. . . . . .”
Sở Tịnh thích lãng mạn đã chẳng còn là bí mật trong đám bạn nữa, chuyện lãng mạn du thuyền vào ban đêm rất giống phong cách của cô ấy.
Duy Dung nghĩ vậy, khi đang ở Mỹ anh từng thấy tin này, hình như trong danh sách tử vong và mất tích có một người phương Đông, nhưng mà lúc đó anh quá bận rộn, không chú ý lắm, không ngờ người phương Đông bị mất tích đó lại là Sở Tịnh!
Tin tức này giống như một tiếng sấm khiến đầu óc Duy Dung choáng váng, mãi lâu sau mới lấy lại tinh thần, “Xin lỗi, tôi. . . .” Anh chợt cảm thấy cực kỳ khổ sở.
Vi Vân lắc đầu ngắt lời anh, “Chuyện này không liên quan đến cậu, lúc ấy cậu ở Mỹ nên tôi không báo cho cậu.” Anh vò đầu. “Thật ra thì tôi cũng không tin đây là sự thật, bởi vì một ngày còn chưa thấy thi thể của cô ấy thì ngày đó tôi vẫn không tin.”
Duy Dung lại vội vàng hỏi: “Cần tôi giúp gì không?”
Vi Vân hít sâu một hơi, ngẩng cao đầu.”Giúp tôi quản lý Cạnh Thiên.”
Quản lý Cạnh Thiên! Duy Dung nghe mà cằm thiếu chút nữa rớt xuống, vẻ mặt càng thêm kinh ngạc, mãi không nói nên lời.
Trời ạ! Bình thường Vi Vân còn coi Cạnh Thiên quan trọng hơn tính mạng, không ngờ vì tìm Sở Tịnh mà cậu ấy thậm chí không cần Cạnh Thiên nữa.
Còn nữa, Cạnh Thiên cũng không phải là một công ty nhỏ, nhân viên ít cũng phải hai ba trăm người, cậu ta không ngại anh chạy giữa Mỹ và Đài Loan chưa đủ mệt mỏi sao? Không thấy anh mệt chết không vui à!?
Không nghĩ ngợi thêm nữa, anh nhảy dựng lên hỏi ngược lại: “Cậu đang đùa gì thế?” Cậu ta không phải đau lòng đến mức dở hơi rồi chứ?
“Cậu thấy tôi giống nói đùa sao?” Vi Vân chỉ vào cặp tài liệu để bên.
Hít một hơi thật sâu, Duy Dung khó lắm mới đè nén được cú sốc này. Được rồi, nếu Vi Vân là bạn tốt của anh thì anh nhận. Nhưng mà anh cũng chỉ quản lý Cạnh Thiên trong vòng một thời gian được thôi.
Duy Dung nhìn anh ta, thở dài, vẻ mặt nặng nề hỏi: “Bao lâu?”
“Cho đến khi tôi tìm được Sở Tịnh.” Vi Vân nghiêm túc nói.
“Hả?” “Duy Dung thét lên, “Vậy không có kỳ hạn sao?” Cậu. . . . cậu. . . .Không cảm thấy câu trả lời này quá đáng lắm sao?
Không để ý tới tiếng thét của anh, Vi Vân gật đầu kiên định.
Anh lớn tiếng kháng nghị: “Vậy, nếu như cậu không tìm được Sở Tịnh, vậy không phải tôi trông coi Cạnh Thiên giúp cậu mãi sao?”
Mặc dù anh rất sẵn lòng giúp đỡ nhưng đừng lạm dụng tình bạn như vậy chứ?
“Vậy tặng cho cậu luôn.” Anh tin tưởng khả năng của Duy Dung, nhất định sẽ quản lý Cạnh Thiên đâu ra đấy.
Nghe vậy, Duy Dung suýt nữa trượt ngã xuống sàn nhà.
Vi Vân rốt cuộc coi Cạnh Thiên là cái gì? Một món quà? Một con rối? Có thể tùy tiện chuyển tới chuyển lui sao? Nhưng công ty lớn một khi kinh doanh không tốt, sẽ có vài trăm người không có cơm ăn.
Anh kêu to: “Vi Vân, cậu đang hãm hại tôi đó hả?” Có bạn bè kiểu này thì đúng là khóc không ra nước mắt!
“Không, tôi đang cầu xin cậu giúp một tay.” Vi Vân nói buồn bã.
“Nếu tôi không đồng ý thì sao?”
“Như vậy. . . . . .” Vi Vân thở dài, nhún vai, khổ sở nhắm mắt lại.
Cạnh Thiên sụp đổ không phải là mong muốn của anh, nhưng không có Sở Tịnh, anh còn cần Cạnh Thiên làm gì nữa? Không còn ai trong cuộc sống cùng anh chia sẻ hạnh phúc của cuộc đời và công việc, không có Cạnh Thiên cũng chẳng sao.
Cậu ta lại có thể để mặc cho Cạnh Thiên đóng cửa?!
Vi Vân đáng chết, đúng là bất đắc dĩ, bắt anh phải chấp nhận không thể thương lượng.
Duy Dung cực kỳ tức giận, nhưng nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Vi Vân thì anh lại không đành lòng trách bạn, đành phải nuốt sự bực tức vào trong lòng.
“Cậu đúng là lợi dụng tình nghĩa bạn bè của chúng ta.” Không thể gầm thét quát mắng, kháng nghị rồi đi.
Ngoại trừ buồn bã, Duy Dung vẫn chỉ buồn bã. Haizz, chơi nhầm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




