watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4778 Lượt

nhắc nhở cô mọi người đang nhìn mình

Phạm Y cúi đầu, len lén theo ánh mắt anh mà nhìn xung quanh, quả nhiên phát hiện người quét dọn nhìn cô bằng ánh mắt tò mò. Trong nháy mắt, khóe miệng cô co quắp, trán nổi đầy hắc tuyến.

Rồi một tiếng gầm nhẹ chợt vang lên, cô xấu hổ vọt vào thang máy. Đây là lần đầu tiên Phạm Y giao chiến với Mộ Duy Dung, kết quả thật thê thảm, nhếch nhác mà chạy.

“Đồ đáng ghét, tên đàn ông xấu xa, đồ côn đồ đáng ghê tởm!” Vừa nghĩ tới bị mất chìa khóa xe, Phạm Y đã cảm thấy tức giận, cô nặng nề bước chân đi vào phòng thư ký, vừa đi vừa không quên nhỏ giọng mắng nhiếc.

Nhưng khi cô mới bước vào phòng thư ký, Hạ Tiêu Mai thuộc phòng thư ký lập tức vọt ra, nắm lấy cô mà căng thẳng lên tướng: “Phạm Y, tại sao bây giờ mới đến?”

“Tôi xin lỗi, trên đường xảy ra chút chuyện.” Phạm Y đặt ví da trên tay xuống, “Sao thế, có chuyện gì sao?”

“Trời ạ! Phạm Y, sao cô không đến trễ ngày nào mà lại cố tình chọn ngày này để đến trễ?” Tiêu Mai mệt mỏi nói.

Phạm Y ngượng ngùng nói xin lỗi liên tiếp : “Xin lỗi, trên đường có chuyện phải nán lại.” Cô đưa tay nhìn đồng hồ. Hix! Cô đúng là tới trễ, hơn nữa trễ gần một tiếng.

Chết tiệt, đều là do tên xấu xa ghê tởm đó làm hại, lần sau gặp lại anh ta nhất định phải chửi cho anh ta một trên. Cô vừa nghĩ tới cái tên hại cô bị trễ giờ thì lại tức giận trong lòng.

“Phạm Y, cô quên hôm nay tổng giám đốc mới đến, tất cả nhân viên đều phải họp sao?” Vẻ mặt của Tiêu Mai như thể muốn té xỉu.

“Đi họp. . . . . .” Phạm Y lẩm bẩm lại theo lời cô ta. Bỗng chốc, tiếng thét chói tai vang lên, “A! Đáng chết, bị dính với cái tên xấu xa ghê tởm đó, hại người ta quên cả chuyện lớn này. Xong đời rồi, trời ạ! Hôm qua tôi bỏ tài liệu ở đâu rồi?”

Phạm Y chậm chạp, vội vàng tìm tài liệu cô đã chuẩn bị xong từ hôm qua.

“Ở ngăn kéo bên tay trái của cô.” Tiêu Mai tốt bụng nhắc nhở cô. Hazi! Phạm Y này chuyện lớn thì khôn khéo, chuyện nhỏ thì lơ mơ. Cô không nhịn được lắc đầu thở dài.

“Cám ơn.” Phạm Y vừa cầm tài liệu, vừa thúc giục: “Đúng rồi, Tiêu Mai, giúp tôi một chút, xem trà bánh đã chuẩn bị đầy đủ chưa?”

Tiêu Mai tức giận chỉ vào tài liệu trong tay cô nói: “Tôi đã xem rồi, bây giờ chỉ còn dư lại phần tài liệu trên tay cô chưa phát thôi. May là phòng nhân sự vừa gọi điện đến nói cuộc họp hoãn đến 10 giờ, nếu không thì thảm rồi. Nhưng cũng lạ quá, chẳng phải tổng giám đốc mới có việc cũng nên nói trước với thư ký sao? Tại sao lần này lại tìm người phòng nhân sự?”

Đối với việc lần này, Tiêu Mai cảm thấy thật kỳ lạ, cũng thật may là tổng giám đốc mới không gọi điện thoại tới, nếu không lỡ như phát hiện thư ký Phạm Y không có ở đây, mấy thư ký nhỏ thi thoảng chạy lung tung các bộ phận đi buôn chuyện sẽ bị lộ mất.

Phạm Y nhún vai. “Mặc kệ anh ta, muốn nói với ai cũng được.” Đây không phải là chuyện cô có thể nắm trong tay. “Được rồi, sắp trể rồi, tôi đi họp trước đây. Lát nữa họp xong lại buôn với cô tiếp.”

Ôm lấy chồng tài liệu đã được chuẩn bị trước, Phạm Y vội vã bước ra khỏi phòng thư ký.
A! Đụng trúng người ta rồi!

Tay chân phản ứng không kịp nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn đống tài liệu họp rơi vãi đầy đất, Phạm Y không nén nổi mà sa sầm mặt.

Xong rồi, chuyện này còn thảm hơn là đi làm muộn. Haiz! Tục ngữ nói không sai, dục tốc bất đạt, bây giờ cô chính là như vậy.

“Thiệt là, đều tại anh đó. . . . . .”

Phạm Y ảo não hất cằm lên, chỉ tay vào người gây họa khiến cho tài liệu của cô rơi vãi đầy đất, nhưng mà khi cô ngước mắt lên thì vừa lúc đối mặt với Mộ Duy Dung. Ánh mắt của hai người giao nhau, lời chưa nói đã đột ngột dừng lại.

Sau một lúc lâu, Phạm Y mới kinh ngạc kêu lên: “Là anh!” Cái tên xấu xa đang giữ chìa khóa của mình!

Duy Dung cũng hết sức kinh ngạc nhìn cô, “Là cô!” Đồ mù đường vừa mới ầm ĩ với mình ở ngoài cổng?

Mộ Duy Dung nhìn xấp tài liệu Phạm Y ôm trên tay và đống tài liệu tán loạn dưới đất mà suy nghĩ đứt đoạn.

Thật ra từ lúc cô nói địa chỉ Cạnh Thiên, thấy cô chạy vọt vào thang máy thì đã đoán chừng cô thật sự là nhân viên của Cạnh Thiên, anh cũng mừng thầm. Nhưng anh không ngờ rằng cô lại là thư ký.

Cô ta là thư ký của Vi Vân sao? Cô gái nhỏ mà cậu ta trịnh trọng phó tác đó hả? Mong là không phải, anh ích kỷ hi vọng.

Nhìn thấy anh, đầu óc của Phạm Y cũng đang ở trong trạng thái ngừng hoạt động giống như Duy Dung. Theo bản năng cô liếc trộm người đứng cạnh Mộ Duy Dung, đó trưởng phòng nhân sự, nhìn sang bên kia là quản lý phòng kế hoạch và trưởng phòng nghiệp vụ. Không cần hỏi cũng biết tên ác tính giữ chìa khóa xe cô này là ai.

Hôm nay cô làm sao mà may như chó vậy? Phạm Y dở khóc dở cười, mặt mũi nhăn nhó thần kinh căng thẳng.

“Trưởng phòng nhân sự, vị này là. . . . . .” Duy Dung liếc nhìn Phạm Y, quay sang hỏi trưởng phòng nhân sự.

Trưởng phòng nhân sự lập tức cung kính giới thiệu: “Oh, cô ấy là thư ký Tả, thư ký riêng của tổng giám đốc. Ngoài chức vị đó ra, thư ký Tả còn phụ trách phối hợp với người đứng đầu các bộ phận trong công ty.”

Nói trắng ra cô là thư ký của Vi Vân, xử lý chuyện riêng tư của cậu ta, còn phối hợp xử lý chuyện công ty, là tâm phúc kiêm hai chức.

Phạm Y tức giận trợn mắt, thầm thở dài: Haiz, có cần giới thiệu rõ ràng như thế không? Cứ như cô và anh Vi Vân có quan hệ mập mờ ý.

“Vậy về sau lịch trình của tôi đều là do thư ký Tả sắp xếp sao?” Duy Dung khẽ nhếch lên môi, cười rất xấu xa.

“Đúng vậy.” Trưởng phòng nhân sự gật đầu lia lịa như đầy tớ.

“Thư ký Tả, trước khi tổng giám đốc Vi trở về, hai người chúng ta hãy hợp tác vui vẻ nhé.” Duy Dung nhìn cô, cười xấu xa.

Phạm Y cực kỳ bực mình nhưng ngại vì có mấy nhân viên quan trọng của công ty ở đây, chỉ có thể lúng túng cười theo. “Mong rằng như vậy.” Trong lòng lại hận lúc này không có cái lỗ nào để chui vào.

Lần này cô thật sự ngơ ngẩn. Nếu anh Vi Vân biết ngày đầu tiên cô đã gây sự với bạn tốt của anh kiêm tổng giám đốc Cạnh Thiên mới nhậm chức, không biết anh sẽ cảm thấy thế nào? Chắc chắn sẽ rất đau lòng, cũng rất thất vọng.

“Mọi người lại nhặt tài liệu cho thư ký Tả đi.” Duy Dung cố ý ra vẻ đồng tình, ôn hòa, thân thiện với cấp dưới.

“Đúng, đúng, mọi người cùng giúp thư ký Tả nhặt mấy thứ rơi dưới đất lên nào.” Trưởng phòng nhân sự lập tức ra vẻ nịnh hót, xung phong cúi người xuống nhặt tài liệu dưới đất.

Mọi người thấy thế, cũng rối rít giúp một tay, cũng chỉ có mấy cái đầu là lộ ra. Giữa tình thế này Phạm Y chỉ biết ngây ngốc đứng tại chỗ.

Cùng một ngày, hai người giao chiến hai lần. Kết quả giống nhau, anh ta lại chiếm thế thượng phong. Thảm quá!

Phạm Y học được kĩ năng tốc ký ở trường, sau khi ra xã hội, khả năng ghi chép trong cuộc họp càng giúp cô thuận buồm xuôi gió. Vì vậy khi cuộc họp kết thúc cô cũng dừng bút.

Hồi trước sau khi họp xong Phạm Y thường dùng mấy phút để kiểm tra lại nội dung vừa mới tốc ký, sau đó đặt trên bàn anh Vi Vân. Cô không quen chất đống công việc, trừ phi là việc quá nhiều, nhất thời bận bịu không xong thì lại là chuyện khác.

Nhưng hôm nay trải qua mấy chuyện bực mình lại xấu hổ liên tiếp, cô không muốn đưa nội dung cuộc họp đến phòng tổng giám đốc đáng ghét đó.

“Làm sao bây giờ?” Phạm Y một tay chống cằm, tay kia không ngừng quay bút, miệng nhỏ chu lên.

Cô thật sự không muốn gặp lại cái tên kia nữa, ít nhất vào hôm nay. Cô chịu giễu cợt và chế nhạo của anh ta đủ rồi, chịu sự bá đạo ngang ngược của anh ta đủ rồi. Cô không hề muốn tiếp xúc với anh ta, thế nhưng phần ghi chép phải làm sao bây giờ?

Thở dài, Phạm Y chán nản rũ vai xuống, càng muốn cố gắng lại càng hỏng bét.

Sau khi cuộc họp kết thúc, giám đốc và các nhân viên tham gia cuộc họp nhanh chóng tản đi, Duy Dung phát hiện hiệu suất làm việc của cô rất khá, cuộc họp kết thúc cũng là lúc cô ghi chép xong.

Nhưng sau đó lại không thấy cô đưa nội dung ghi chép cho anh, còn không ngừng nheo mắt, tiếp đó còn không ngừng than ngắn thở dài, anh không khỏi tò mò dừng bước, quay đầu lại nhìn cô.

Anh đứng trước mặt cô gần mười phút, cô gái này chẳng những không phát hiện sự tồn tại của anh mà vẫn còn trong trạng thái ngơ ngẩn, không ngừng lẩm bẩm một mình.

“Thư ký Tả, thư ký Tả!” Duy Dung khẽ gọi cô mấy tiếng.

Đợi mãi không thấy cô đáp lại, cuối cùng Mộ Duy Dung không nhìn nổi nữa, chạy tớ khua tay trước mặt cô, ghé vào tai cô hô to: “Trở về hiện tại đi, thư ký Tả.”

“Á!” Đột nhiên có cánh tay trước mắt, Phạm Y sợ đến thét chói tai, bút đang chuyển động trên tay cũng rơi xuống.

Mộ Duy Dung cười giễu cợt: “Thư ký Tả, cô cũng hồ đồ quá rồi.” Giờ làm việc mà mất hồn thật vô cùng thất trách.

Phạm Y hung tợn trừng mắt nhìn Mộ Duy Dung đang cười rất gian trá, thở hổn hển đánh vào cánh tay đang hua hua trước mắt. “Ai cần anh lo!”

Lúc này, Phạm Y rất không cẩn thận quên mất anh là tổng giám đốc mới, trong đầu còn coi

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,16 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT