watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4780 Lượt

tôi cũng cần cô giúp tôi làm tất cả báo cáo vận chuyển buôn bán của công ty, càng chi tiết càng tốt.” Duy Dung đưa bản ghi chép cô mới vừa bỏ vào trong tay anh cho cô.

“Ơ!” Dạ dày co rút. Ba lần đụng độ, Phạm Y thảm bại lần nữa. Đáng hận!

Lại mất hồn rồi!

Phạm Y buồn bã trở về phòng làm việc, ảo não hận không thể nghĩ ra cách vượt qua trở ngại.

“Phạm Y, hôm nay cuộc họp có quyết định quan trọng gì à?”

Tiểu Mai đang uống cà phê, vừa thấy Phạm Y đi vào phòng làm việc, vội vàng cũng rót chén cà phê cho cô.”Uống đi.”

“Cô xem đi.” Phạm Y đưa bản ghi chép trên tay tới trước mặt cô. “Nhưng mà năm phút sau tôi phải đưa cho tổng giám đốc mới phê duyệt rồi.”

Cô tiện tay cầm tách cà phê trên bàn uống một ngụm thật to, ừ, không tệ, độ nóng vừa phải, một ngụm to nữa, thế là mọi chuyện phiền hà được giải tỏa.

“Chà!” Tiêu Mai không thể tin được nhìn bản ghi chép cuộc họp trước mắt, mặt khổ sở: “Không thể nào, đọc cái này còn lâu mới xong, cô có thể nói đơn giản cho tôi nghe không?”

Để tách cà phê xuống, Phạm Y bận rộn tìm kiếm trong ngăn tủ tài liệu kinh doanh của công ty mấy năm nay, cùng mấy kế hoạch và hợp đồng đã hoàn thành và chưa hoàn thành trong tháng, nói bất đắc dĩ: “Không còn cách nào khác, bây giờ tôi phải đi làm cho anh ta báo cáo kinh doanh của công ty.”

Tiêu Mai nhăn mặt. “Thôi, bao giờ cô rảnh nói cho tôi biết là được.”

“Ngại quá.” Phạm Y cười áy náy.

“Không sao.” Tiêu Mai nhún vai.”Đúng rồi, trưa nay cô cần tôi mang cơm lên cho không?”

Không có cách nào khác, Phạm Y làm việc luôn quên thời gian ăn cơm, đợi đến khi cô cảm thấy đói bụng thì phòng ăn nhân viên cũng nghỉ ngơi.

Phạm Y nhìn tài liệu trong tay, trầm tư một chút. “Ừ, có lẽ nhờ cô mang lên cho tôi.” Phải làm hết báo cáo kinh doanh của công ty e rằng phải làm quá thời gian ăn cơm rồi.

Cô nói tiếp: “Đúng rồi, thuận tiện cũng mang giúp tân tổng giám đốc một suất.”

“Cái gì?” Tiêu Mai kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô.

Phạm Y thở dài bất đắc dĩ, “Trừ phi cô muốn nghe một con sư tử đói kêu to.”

“Oh, nói cũng phải.” Tiêu Mai lập tức tỏ vẻ hiểu rõ.

Khi đói bụng bình thường tính tình sẽ không tốt lắm, nhất là đàn ông. Vì vậy, vì cuộc sống tương lai có thể trôi qua vui vẻ, vẫn phải để cho anh ta không đói bụng nghe báo cáo.

“Chúc tôi may mắn đi.” Đi ngang qua Tiêu Mai thì Phạm Y làm vẻ mặt khoa trương. Tiêu Mai cũng rất hiểu ý làm dấu chữ thập ở trước ngực, chân thành cầu nguyện cho cô, khẽ nói nói: “Chúa Trời sẽ luôn ở bên cậu.”

Hít một hơi thật sâu, tâm trạng thấp thỏm dần bình tĩnh lại, hơi thở gấp gáp trở lại bình thường, Phạm Y mới giơ tay lên gõ nhẹ vào cửa phòng làm việc tổng giám đốc.

“Mời vào.”

Tầm mắt rơi vào công văn trên tay người Mộ Duy Dung, không ngẩng đầu lên.

Thấy Phạm Y nhìn chằm chằm vào công văn trên tay mình, ánh mắt chuyên chú. Cũng là phòng làm việc này, đáng tiếc người kia cũng không phải Anh cả Vi Vân mà cô quen. . . . . .

“À. . . . . . Ừm. . . . . .” Phạm Y mấp máy môi, cố gắng duy trì thái độ tự nhiên.

“Chờ tôi thêm một phút là xong rồi.” Duy Dung đẩy mắt kính lên, nhanh chóng di động bút ngòi vàng, ngay sau đó ký tên lên công văn, lúc này mới ngẩng đầu lên.

“Ngồi đi.” Duy Dung chỉ vào cái ghế sa lon cách đó không xa.

Vẻ mặt cô nghiêm túc, nói hờ hững: “Không cần, tôi đứng là được rồi.”

“Sợ tôi ăn thịt cô à?” Thấy vẻ mặt cứng ngắc của cô, anh không nhịn được đùa cợt.

“Không, không phải.” Bị vạch trần, Phạm Y rất lúng túng.

“Vậy thì đi tìm chỗ ngồi đi.” Duy Dung đi đến ghế sa lon, hai người ngồi xuống ghế. “Tôi không có thói quen ngẩng đầu nghe báo cáo.”

Sau đó anh lại hỏi: “Đúng rồi, phải bao lâu mới báo cáo xong?”

“It nhất cũng phải hai, ba giờ.” Cạnh Thiên là xí nghiệp lớn, mấy dự án gần đây thì phải báo cáo rất lâu, nhưng mà cô đã rút gọn khá nhiều rồi.

Duy Dung trầm tư. “Tôi muốn trợ lý đưa hai tách cà phê và một chút điểm tâm vào.”

“Hả?” Phạm Y Lộ tỏ vẻ nghi ngờ.

“Sắp mười một giờ rồi, cô báo cáo, chỉ sợ chúng ta cũng không có cơm trưa mà ăn.” Anh cũng không phải là hạng cấp trên ngược đãi cấp dưới.

“Được.” Cô nhấn nút điện thoại, nối với phòng trợ lý giao cho Tiểu Chu: “Tiểu Chu, mang hai tách cà phê, làm phiền anh đến công ty đối diện. . . . . .”

Phạm Y đang giao phó cho trợ lý, đột nhiên trước mắt hiện ra một bàn tay to nhấn tắt điện thoại của cô, Phạm Y kinh ngạc nhìn anh.

“Thôi, chúng ta đến nhà hàng đối diện công ty ăn cơm, sau đó cô báo cáo luôn.” Anh cười lưu manh, vẻ mặt vô cùng quan tâm.

“Vừa ăn vừa báo cáo?” Chưa từng có kinh nghiệm, mặc dù cô đã cùng Anh cả Vi Vân nhưng Vi Vân là chồng của Sở Tịnh, vì để tránh lời đồn đại không hay, trừ phi Sở Tịnh cũng ở đây, nếu không cô tuyệt đối không ra ngoài ăn với Vi Vân.

“Có vấn đề gì?” Anh như cười như không, nghiêng người, tiến lại gần nhìn cô, hơi thở phả lên mặt cô.

Cô lập tức nín thở, không dám cử động, sững sờ nhìn gương mặt anh tuấn cười xấu xa của anh.

“Không dám, anh là tổng giám đốc, do anh quyết định.” Dân không đấu với quan, đạo lý này cô hiểu.

“Sao còn chưa đi?”

Nháy mắt sau đó, anh cầm lấy tài liệu trên tay cô, tay kia nắm bàn tay nhỏ bé của cô.

“Anh làm gì vậy?” Mắt to mắt nhìn chằm chằm tay anh.

Duy Dung buồn cười, nhướng mày. “Ăn cơm, nghe báo cáo!”

Phạm Y bực mình chỉ vào bàn tay đang nắm tay cô.”Tự tôi sẽ đi.”

Cô không biết anh và thư ký của anh đối xử với nhau thế nào, nhưng đối với Phạm Y mà nói, mập mờ như vậy, cô không thể thích ứng, huống chi hôm nay cô mới bị anh trêu tức vẫn còn chưa tiêu.

“Để ý vậy à?” Anh cười khẽ.

“Tôi không quen, cũng không thích.” Hơn nữa đối tượng là anh.

“Như vậy cô tốt nhất nên quen, bởi vì cô là thư ký của tôi, về sau cùng tôi đi dự tiệc, còn nhiều tình huống thân thiết nữa.” Anh cố ý đưa tay vòng qua hông cô.

“Buông tôi ra!” Mặt của cô biến thành màu đen, ra sức giãy dụa. “Tôi không tham dự tiệc đâu.” Trước kia, đó là công việc của Sở Tịnh.

“Đó là ngày trước, bắt đầu từ hôm nay, cô phải cùng với tôi xuất hiện tại các bữa tiệc.” Đây là mệnh lệnh, anh là tổng giám đốc có quyền quyết định.

“Anh thật ngang ngược.” Cô kháng nghị.

“Chẳng phải cô đã lĩnh giáo rồi sao?” Nghiêng người về phía trước, hơi thở nóng bỏng của anh phả bên tai cô, làm tim cô đập nhanh hơn. “Tôi. . . . . .”

Phạm Y chưa nói hết, anh lập tức lại gần, miệng nói chuyện đương nhiên, mà khóe miệng nở nụ cười rộng thêm. “Tôi biết rõ cô là thư ký của tôi, còn Vi Vân đặc biệt giao phó phải chăm sóc cô thật tốt.”

Ai cũng có thể sa thải, duy chỉ cô em gái tốt không thể bị sa thải. Nhưng mà anh cảm thấy chuyện cũng không đơn giản, nếu không Sở Tịnh cũng sẽ không một mình đến Châu Âu giải sầu.

Phạm Y hoàn toàn bất lực với nụ cười quỷ dị của Duy Dung.

Hazi, Anh cả Vi Vân, cái người này là bạn tốt anh đấy à?!

Lại một lần nữa, Phạm Y thua trận.

Thua không nói lại được với Duy Dung, cảm thấy không còn sức lực nữa!
Đang đợi người mang đồ ăn lên, Phạm Y lấy tài liệu ra báo cáo.

Dưới ánh mắt sángngời của anh, cô âm thầm hít một hơi, cố gắng trấn tĩnh đặt tài liệu trước mặt anh, còn mình cầm lên một bản khác, “Tổng giám đốc, chúng ta có thể bắt đầu chưa?”

“Cùng xem là được, không cần phiền toái như vậy.” Duy Dung cầm tài liệu Phạm Y vừa mới đặt ở trên bàn, để sang mặt bàn bên kia, nghiêng người về phía cô. Thân thể kề sát, Phạm Y sợ đến mức cà phê vừa uống tý nữa thì phun ra ngoài.

“Tổng giám đốc, xin anh nghiêm túc một chút.” Phạm Y vội vàng ngồi dịch sang, cố gắng giữ khoảng cách với anh trên ba mươi centimet.

Trước mắt bao người, mà còn là ở nhà hàng đối diện công ty, ngộ nhỡ bị nhân viên công ty nhìn thấy chắc chắn ngày mai cô sẽ chết đuối trong nước miếng.

Anh nhún vai nói, “Có gì phải sợ?”

“Tổng giám đốc dĩ nhiên không sợ, nhưng tôi chỉ là một thư ký nhỏ nhoi, không thể không cẩn thận.” Cô nhẫn nhịn.

Phòng bị như vậy đùa chẳng vui chút nào cả. Duy Dung chợt cảm thấy vô vị tẻ nhạt, khóe mắt liếc thấy bồi bàn đã bưng đồ ăn tới, dứt khoát rút tài liệu khỏi tay cô.

“Được, vậy chúng ta ăn cơm trước, ăn no mới có sức làm việc.”

Có thực mới vực được đạo, anh ta đúng là không ngược đãi bản thân. Phạm Y khẽ nhíu mày, thở dài một hơi. Thôi, anh ta là ông chủ, cô chỉ là một thư ký nhỏ nhoi, không có quyền lên tiếng.

Phạm Y cố gắng ăn phần ăn trên bàn của mình, nhưng mà ăn cơm cùng với người vừa tiếp quản công ty và cũng là người mà cô vẫn chưa hiểu rõ, thật lòng cô không hề muốn ăn.

Ngay vào lúc này, cô phát hiện trước mắt đột nhiên xuất hiện một cái nĩa, cô ngẩng đầu lên, vừa lúc đón nhận khuôn mặt tươi cười lưu manh.

“Tôi cảm thấy miếng thịt này ngon hơn

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,16 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT