watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4774 Lượt

tính khí lại khó có thể nắm bắt, Phạm Y cũng chỉ có thể tạm thời giả bộ ngu, làm bộ không hiểu.

“Dĩ nhiên.” Vẫn là giọng nói ngọt như mật, ở trong lòng Phạm Y lại nghiến răng nghiến lợi mắng to ông ta là đồ lão già háo sắc.

Chủ tịch Uông cười to, “Tốt, tốt, tôi nhất định sắp xếp thời gian, lúc đó đến tìm thư ký Tả xin ly cà phê!!”

“Nhất định, tôi sẽ giữ lại cà phê Blue Mountain chờ chủ tịch Uông hạ cố đến chơi.” Dĩ nhiên cũng cho vào cà phê của ông năm cân bã đầu! Phạm Y thầm nghĩ.

Để điện thoại xuống, Phạm Y không vui nói thầm, hoàn toàn không biết có người đã sớm tựa vào cạnh cửa, mặt nghiền ngẫm nghe cô dùng khả năng đáng yêu nói bằng chắt giọng mềm mại đáng yêu như mật trấn an khách hàng.

“Thì ra là Cạnh Thiên đều là dùng sắc đẹp trấn an khách hàng.” Anh tặc lưỡi.

Phạm Y nghe tiếng quay đầu, vừa lúc gặp sắc mặt khinh miệt của Mộ Duy Dung, trong chớp mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

“Tôi. . . . . . Không phải. . . . . .” Cô há miệng muốn biện hộ, bất đắc dĩ trong nháy mắt đầu óc ngưng trệ không hoàn chỉnh nổi một câu.

“Không cần phải vội vã giải thích, tôi chỉ muốn nói cho cô biết, về sau Cạnh Thiên nói chuyện với khách hàng, cấm dùng nữ sắc hấp dẫn, Cạnh Thiên có phẩm chất đảm bảo uy tín, khiến khách hàng hiểu điều này mới là quan trọng nhất.” Trong lời nói có ý tứ nhục nhã, nhưng lại rất rõ ràng.

Anh càng thêm hoài nghi cô và Vi Vân rốt cuộc có quan hệ gì? Sở Tịnh sẽ không tức giận mà đi xa như vậy!

Có ý gì? Anh rốt cuộc coi cô là dạng phụ nữ gì? Một thư ký chuyên hấp dẫn khách hàng sao? Phạm Y tức điên lên, mặt hết đỏ rồi trắng.

“Chẳng lẽ không đúng?” Nhìn gương mặt đỏ trắng luân phiên của cô, Mộ Duy Dung cố ý bắt chước giọng nói cô, “Tôi nhất định chờ ông.”

Mộ Duy Dung bắt chước được bảy tám phần, nhưng giọng nam giả nữ khiến người ta không dám khen tặng, “Đủ rồi” Giọng nói sắc nhọn bật ra từ miệng Phạm Y.

Ơ, anh làm ông chủ còn chưa nổi giận, cô là thư ký nhỏ nhoi lại dám nổi nóng. Duy Dung nhìn cô với vẻ lạnh lùng, vẻ mặt kiêu căng tràn đầy tức giận.

Đột nhiên phát hiện cảm xúc của mình mất khống chế, Phạm Y vội vàng ngừng nói, nhưng bộ ngực không ngừng phập phồng tiết lộ tâm trạng của cô.

Anh ta đúng là biết cách khơi lên sự nóng nảy của cô, ép cô gần như mất khống chế. Anh rất giỏi, rất lợi hại!

Một lúc lâu sau, cô mới chậm rãi mở miệng: “Nếu tổng giám đốc không có chuyện gì khác, tôi còn có chuyện phải làm.” Thái độ cẩn thận tỉ mỉ nghiêm túc rõ ràng nói cho anh biết, nếu không có công sự xin đừng làm phiền.

Sự bá đạo hung hãn của Mộ Duy Dung cô đã lĩnh giáo, Phạm Y rất rõ mình không thể chiến thắng năng lực của anh, không nói thêm gì nữa, quay đầu làm chuyện của mình.

Nhìn thái độ lạnh lùng của cô, Duy Dung rất giận, lại không nói được rốt cuộc mình giận cái gì.

Bình thường ông chủ để ý xem thư ký có biết cách làm dịu khách hàng không, về phần dùng cách gì thì ông chủ sẽ không hỏi tới, nhưng không biết tại sao anh không chấp nhận được việc cô dùng hai ngữ điệu nói chuyện trái ngược nhau để nói với anh và người khác, cộng thêm vừa nghĩ tới cô và Vi Vân đang có quan hệ mập mờ thì anh lại không thoải mái.

“Ai nói tôi không có việc gì tìm cô.” Duy Dung nghiêng đầu, ý bảo muốn cô vào phòng làm việc.

Đi theo sau anh, cửa phòng làm việc mới đóng lại thì Mộ Duy Dung đã ra lệnh:

“Tới đây xoa bóp giúp tôi.” Đối với cô, anh nào có thể bỏ qua cơ hội lạm dụng đặc quyền?

Cô khẽ chau mày, không thèm tiến bước.

“Sao vậy? Tôi nói không đủ rõ ràng, hay cô không hiểu lời của tôi nói?” Giọng điệu của anh rất tệ.

Gọi cô đi vào chỉ muốn nhìn cô, muốn ở bên cô, nói một cách thẳng thừng, anh vẫn còn bực mình vì cô mới vừa dùng cái giọng điệu đó nói chuyện với khách hàng, giọng nói dịu dàng không nên dùng cho những tên vô vị kia.

Phạm Y chần chờ, cuối cùng vẫn đi tới.

Cô dùng sức vừa phải vuốt nhẹ trên bả vai rộng rãi, lấy lòng bàn tay ấm áp xoa bóp chỗ bắp thịt căng thẳng, nhất thời trên bả vai anh hết căng nhức. Thật thư giãn!

Trước đây bà nội thân thể không tốt, thường xuyên đau mỏi khắp người, cho nên Phạm Y rất biết cách xoa bóp.

“Cô đã từng xoa bóp cho Vi Vân như vậy à?” Duy Dung thình lình bắt lấy bàn tay đang bận rộn trên bờ vai, kéo về phía trước hỏi.

Trọng tâm không vững, cả người Phạm Y ngã về phía trước, vừa đúng ngã ngồi lên đùi anh.

Cô giùng giằng muốn đứng lên, khẽ hét lên: “Anh. . . . . . Anh làm gì thế!?”

“Cô vẫn chưa trả lời tôi, cô cũng xoa bóp cho Vi Vân như vậy sao?”

Nghĩ đến tay của cô từng tạo cảm giác thoải mái trên người Vi Vân như thế, trong lòng anh vô cùng khó chịu. Phạm Y quay đầu đi, không để ý tới câu hỏi mang tính chất ghen tuông của anh.

“Nói.” Hai ngón tay tóm lấy cằm cô, ép buộc cô nhìn thẳng vào mắt anh.

“Đó là chuyện giữa tôi và tổng giám đốc Vi, tổng giám đốc ông không liên quan.”

Hành động của anh khiến Phạm Y cảm thấy tức giận, cô cố ý tăng thêm chữ “Ông”, cố ý tách biệt quan hệ của hai người, nhưng đối với người có lòng dạ sâu xa thì lại tăng thêm sự mập mờ.

Quả nhiên!

Duy Dung thấy lòng hơi chua xót, không khỏi tức giận đánh áp tới, anh không báo động trước chạm môi lên cô.

“Anh. . . . . . Anh làm gì thế?!” Chấn động chưa kịp tiêu tan, cô liên tiếp thở dốc kháng nghị, ra sức đẩy anh ta ra.

“Làm chuyện Vi Vân đã làm.” Không để ý sự chống cự của cô, anh trả lời như đương nhiên, đôi tay bận rộn tháo nút áo cô, không kịp chờ đợi thăm dò đường cong đẹp đẽ của cô, cảm thụ dưới nhiệt độ bàn tay.

“Đáng chết, sao anh có thể như vậy!?” Cô xấu hổ rưng rưng nước mắt.

“Vi Vân có thể, tôi cũng có thể.”

Anh ta nói chuyện hoang đường gì vậy? Anh Vi Vân sẽ không đối xử với cô như vậy!

“Buông tôi ra!”

“Vi Vân không phải làm như vậy sao? Thế thì trực tiếp hơn vậy.” Không để ý tới sự kháng nghị của cô, anh khẽ nói bên tai cô, khiến mặt cô đỏ bừng.

“Đủ rồi!” Cô đẩy mạnh anh ra. Trời mới biết giờ phút này Phạm Y cảm thấy xấu hổ đến mức nào.”Dù tôi và Vi Vân thế nào đi nữa, anh cũng không có quyền đối xử với tôi như vậy!”

Cố nén nước mắt sắp tràn mi, Phạm Y nhanh chóng cách xa anh, hai tay run run đóng nút áo lại, không ngừng hít sâu ổn định tâm trạng.

Không có quyền?

Trời ạ, Duy Dung ngả thân thể nặng nề ra sau, cả người chìm trong ghế da, thở dài bất đắc dĩ.

Anh không muốn thấy cô lao vào lồng ngực Vi Vân, cảm giác này thật tệ!

“Pha cho tôi tách cà phê.” Xoay người, anh đưa lưng về phía cô ra lệnh.

Nếu nghe cẩn thuận, dù cho ai cũng nghe ra trong lời của anh cố tình gây sự, chỉ tiếc Phạm Y vẫn đang nổi giận không hiểu được.

“Vâng, xin tổng giám đốc chờ một chút, cà phê lập tức đưa tới.” Phạm Y không biểu cảm gì, xoay người đi tới phòng nước.

“Tiêu Mai, lát nữa cô đưa ly cà phê đến phòng tổng giám đốc hộ tôi nhé?”

Nhìn cafe đã pha xong từ lâu trên bàn, lại nhìn Mộ Duy Dung đang cúi đầu xem công văn qua cửa sổ thủy tinh, Phạm Y cầm điện thoại lên cầu cứu Tiêu Mai chỉ ngăn cách bằng tấm chắn trong phòng làm việc, bởi vì bây giờ cô không có dũng khí để đối mặt với

anh ta.

“Nhưng tôi bây giờ đang vội.” Tiêu Mai nói giọng khó xử. Bộ nghiệp vụ gần đây tiếp nhận một quảng cáo tuyên truyền, cô bận hẹn gặp thời gian ghi hình với ngôi sao nhiếp ảnh.

Bởi vì nhiếp ảnh gia Giang này có kỹ thuật chụp hình và con mắt nghệ thuật, cho nên lịch hẹn của anh ta kín mít, muốn đặt lịch cũng không dễ dàng. Hơn nữa anh ta nổi danh khó tính, và ngôi sao nhiếp ảnh kia cũng đang có nhiều dự án, vì thế cô phải cố hết sức để đàm phán.

“Cô giúp tôi việc này, về phần nhiếp ảnh gia Giang tôi sẽ nói chuyện với anh ta.” Có điều kiện trao đổi, không ai thiệt thòi cả.

Lúc trước làm việc với báo đài, Phạm Y đã gặp anh ta mấy lần, ấn tượng về nhau cũng không tồi, đàm phán cũng sẽ không quá khó khăn.

“Thật sao?” Giọng Tiêu Mai hưng phấn, cô đang khổ sở không biết nên nói chuyện thế nào với đối phương.

“Dĩ nhiên.” Phạm Y vỗ ngực bảo đảm. “Lát nữa cô giao cho tôi lịch trình và số điện thoại của anh ta nhé.”

Lần trước anh ta đã cho cô số điện thoại, nhưng Phạm Y cho là không cần thiết, cho nên nhét bừa vào đâu đó, bây giờ chẳng còn hơi sức đi tìm nữa.

“Không thành vấn đề.”

Tiêu Mai vui mừng lập tức cúp điện thoại, không quá hai phút, cô đã xuất hiện ở cửa phòng làm việc của Phạm Y.

“Làm ơn nha.”

“Cũng làm phiền cô rồi.”

Phạm Y nhận lấy số điện thoại và lịch trình, thuận tay đưa cà phê trên bàn cho Tiêu Mai, vui mừng không cần vào nhìn mặt Mộ Duy Dung.

Lúc Tiêu Mai bưng cà phê vào, cô cầm điện thoại đang định liên lạc với nhiếp ảnh Giang bận rộn kia, một tiếng quát vang lên từ phòng tổng giám đốc:

“Cút!”

Ngay sau đó, Tiêu Mai như nai con hoảng sợ, tông cửa xông ra trong tiếng tách cà phê vỡ vụn và tiếng quát giận dữ của Mộ Duy Dung, không nói không rằng, vừa lăn vừa bò về

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,16 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT