|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
Ngưng dịu dàng lườm Tô Tô một cái, rồi quay người nhìn tôi, “Đưa em đến viện nghiên cứu nhé, tiện đường mà”.
“Ừ”. Tôi nhìn Hiểu Ngưng thanh tú, gật gật đầu.
Hiểu Ngưng khẽ mỉm cười với tôi rồi ngồi lên xe.
“Em cũng muốn ngồi!”. Tô Tô bĩu môi, đáng yêu biết bao.
“Được rồi, dù sao thì hôm nay cũng vẫn sớm, anh chở các em đi”. Tôi nhìn cô ấy cười.
Tô Tô cười sung sướng như đạt được mục đích, ngồi vào xe một cách tự nhiên, mông đã đặt trên ghế da rồi còn nảy tưng tưng.
“Chị Linh Huyên, còn làm bộ làm tịch gì nữa, mau lên xe đi!”. Cô bé không chỉ ngồi lên xe mà còn gọi Linh Huyên đang đứng bên ngoài cùng ngồi vào xe.
“Linh Huyên, lên xe đi, anh đưa em đến trường”. Tôi mở cửa xe, nói với cô ấy.
Linh Huyên đắn đo một lát, cuối cùng cũng lên xe, “Ở đường Dân Sinh, nếu anh thấy xa quá thì không cần đưa cũng được”.
“Cùng một hướng mà, không xa đâu”. Tôi trả lời.
“Cảm ơn anh, Lương Mân. Chỉ lần này thôi, lần sau không phiền anh nữa”. Linh Huyên nói.
Tôi mỉm cười với cô ấy. Tuy tôi và Linh Huyên mới chỉ sống với nhau hai ngày, nhưng cứ như bạn đã thân thiết nhiều năm, có lẽ đây chính là cái gọi là duyên phận.
“Em thì không cần nói nữa, đúng không anh Lương?”. Tô Tô ngồi bên cạnh Linh Huyên, tinh nghịch xen ngang.
Tôi cười, khởi động xe.
“Em ở số 365 đường Đông Phương”. Hiểu Ngưng ngồi cạnh ghế lái, nhẹ nhàng nói.
“Ừ, vậy em là người cuối cùng xuống xe rồi”. BMW chạy đi êm như ru, tôi nói.
Ở phía nam của Lam Kiều Hoa Uyển, Trình Lộ vừa mới lên xe bus.
Hứ, cô không ngồi thì có người khác ngồi. Tôi nhìn bóng cô ta, trong lòng không vui, khẽ hứ một tiếng lạnh lùng. Đã mấy lần lòng tốt của tôi đều bị cô ta coi như gan lừa.
Cơ quan của Linh Huyên cách Lam Kiều Hoa Uyển gần nhất. Tôi thả cô ấy xuống cổng trường, đồng thời nhìn tên trường: Trung học cơ sở An Thụy.
“Đi đường cẩn thận nhé”. Linh Huyên nói với tôi, rồi đi về phía cổng chính của trường. Từ xa, đã có mấy em học sinh chào hỏi Linh Huyên.
Xem ra mối quan hệ của cô ấy với mọi người trong trường không tồi, tôi nghĩ thầm.
“Trường của Linh Huyên là trung học cơ sở hả? Tôi vừa khởi động xe vừa hỏi Hiểu Ngưng và Tô Tô.
“Đúng đấy ạ. Là trường trung học cơ sở xếp thứ năm của thành phố Bình Hải!”. Tô Tô nhanh mồm nhanh miệng tranh nói trước. “Vốn dĩ Linh Huyên có thể đến dạy ở trường tốt hơn, nhưng chỉ vì trường này gần nơi cậu ấy sống nhất thôi”. Hiểu Ngưng tiếp lời.
Hóa ra Linh Huyên không chỉ nấu ăn ngon mà dạy cũng rất giỏi. Tôi thầm nghĩ trong lòng.
Tôi không muốn dò hỏi quá nhiều về chuyện của Linh Huyên, nên yên lặng lái xe đến trường cũ, Học viện Thương mại Hoa Đông.
Chẳng mấy chốc, cánh cổng lớn quen thuộc của học viện đã xuất hiện trong tầm mắt của tôi. Từng nhóm từng tốp những em gái xinh tươi đang đi từ khu ký túc bên ngoài trường sang khu giảng đường trong trường, thật là đã mắt. Cho dù tôi đã tốt nghiệp một năm, những mỹ nữ trước đây đều đã tốt nghiệp, nhưng Hoa Thương vẫn đúng là trường có nhiều mỹ nữ nhất như thiên hạ đồn đại.
Đương nhiên, so với hai mỹ nữ đang ngồi trong xe, những cô đi bên ngoài kia đều phai nhạt hết.
“Anh Lương, em lên lớp đây! Chị Hiểu Ngưng, tạm biệt!”. Tô Tô xách chiếc túi màu hồng của mình lên, vừa chào tôi và Hiểu Ngưng vừa nhanh nhẹn nhảy ra khỏi xe.
Tôi cười với cô bé, nhìn cô bé vui vẻ chạy về ngôi trường đã từng rất thân thuộc với tôi, sau đó cô bé gặp vài người bạn cùng lớp, rồi cùng họ đi vào trong trường.
“Anh không bị đi làm muộn chứ?”. Bỗng nhiên Hiểu Ngưng hỏi tôi.
“Không muộn đâu”. Tôi lại khởi động xe, tăng tốc độ chạy về phía đường Dân Sinh.
“À… Em ngồi xe anh, thực ra là muốn nói với anh một số chuyện”. Hiểu Ngưng lại đột ngột nói.
“Chuyện gì vậy?”. Tôi nhìn cô ấy, có chút ngạc nhiên.
“Ở công ty anh đối xử tốt với Trình Lộ một chút”. Cô ấy nói.
“Sao em lại nói vậy?”. Tôi hỏi cô ấy.
“Không có gì, chỉ là hy vọng anh chăm sóc cho Trình Lộ nhiều hơn thôi”. Ánh mắt Hiểu Ngưng dính chặt vào con đường trước mặt, vẫn nói với giọng bình tĩnh.
Tôi cười bất đắc dĩ, không biết nên trả lời cô ấy thế nào. ở công ty tôi và Trình Lộ là kình địch oan gia ngõ hẹp, Hiểu Ngưng cũng không phải không biết mối quan hệ của tôi và Trình Lộ, vậy mà lại đưa ra yêu cầu này với tôi.
Hiểu Ngưng nói tiếp: “Cậu ấy luôn tỏ ra mạnh mẽ, không để lộ một chút gì cả”.
“Ờ”. Tôi trả lời một cách hàm hồ, đột nhiên phát hiện hôm nay Hiểu Ngưng lại chủ động nói chuyện với tôi.
“ở phía trước kia”. Cô ấy đột ngột giơ ngón tay lên, chỉ về phía viện nghiên cứu trước mặt. Tôi lập tức giảm tốc độ, chuẩn bị tìm chỗ thích hợp trước cửa viện nghiên cứu để dừng xe. Trong vòng một tiếng sáng nay, tôi có lòng tốt đưa họ đi học và đi làm, tiện đường, cũng coi như biết rõ về địa chỉ nơi làm việc của họ.
Viện nghiên cứu y học sinh vật Hoa Đông, cơ quan nghiên cứu khoa học cấp quốc gia. Tôi nhìn tên đơn vị trên tấm biển ở cổng.
“Hiểu Ngưng, chắc em rất ít khi mặc váy hả?”. Khi cô ấy vội vàng xuống xe, tôi hỏi.
“Từ ngày em đi làm, đây là lần đầu tiên em mặc váy”. Cô ấy nói.
“Vì ai thế?”. Tôi hỏi.
“Không vì ai đặc biệt cả. Nếu nhất định phải nói ra là vì ai, vậy là vì anh đi”. Hiểu Ngưng hờ hững buông ra một câu, mở cửa xe, bước vào viện nghiên cứu nơi phòng bị nghiêm ngặt có cả cảnh vệ đứng ở cửa. Vì đưa ba người bọn
họ mà tôi tốn mất một ít thời gian, khi tôi đến công ty, thì cũng bắt gặp Trình Lộ bước đến cửa.
“Người lái xe BMW cũng chẳng nhanh hơn tôi là mấy”. Trình Lộ lạnh lùng nhìn tôi một cái, mở miệng triển khai cuộc đấu khẩu.
Tôi không thèm đấu khẩu với cô ta, bước vào thang máy trước. Trình Lộ cứ như sợ tôi không cho cô ta vào thang máy không bằng mà cũng lập tức chen vào.
Cửa thang máy đóng lại, chậm chạp chạy lên tầng sáu.
Hai người bọn tôi không ai nói với ai câu nào, ánh mắt lúc lạnh lúc nóng, nhưng lại giao nhau đến mấy lần.
Tôi bước ra khỏi thang máy, suýt nữa thì
đi về phía phòng thị trường theo quán tính.
Nhưng cũng may mà phản ứng kịp, quay lại đi song song với Trình Lộ.
Trình Lộ dáng cao, đi bên cạnh tôi không hề thấy thấp bé. Cũng không biết từ lúc nào, trong công ty lại đồn đại tôi với Trình Lộ là “trai tài gái sắc”, nhưng cũng chỉ là mấy đồng nghiệp trong công ty nói chuyện phiếm với nhau mà thôi, tôi không coi đó là thật.
Trước đây, tôi và cô ta chỉ đi lướt qua nhau, ánh mắt đầy vẻ đối địch. Nhưng hôm nay, khi tôi và cô ta đi qua tấm kính ở chỗ ngoặt, tôi nhìn thấy chúng tôi trong gương, phát hiện hình như tôi và cô ta cũng khá đẹp đôi đấy chứ.
Hôm nay Trình Lộ mặc một bộ vest trông rất ra dáng công sở, thiết kế với những chiếc khuy nhỏ nhìn rất trang nhã, chiếc áo màu sáng bên trong càng làm tôn lên làn da trắng ngần. So với trước đây, cách trang điểm của cô ấy vẫn rất thời thượng, nhưng chín chắn hơn một chút.
Không thể không thừa nhận, cả dung mạo lẫn khí chất của cô ta đều không tồi.
Khi tôi và cô ta bước vào phòng, sếp Ngô đã đứng bên bàn làm việc của Trình Lộ. Tôi biết sếp Ngô rất hiếm khi xuất hiện tại phòng làm việc của các bộ phận, vì thế sự xuất hiện của sếp cũng khiến tôi kinh ngạc.
“Hai người đến cùng nhau à?”, sếp Ngô thấy hai bọn tôi cùng bước vào phòng, hỏi. Lẽ nào sếp đã biết chuyện gì rồi?
Có tật giật mình, nghe sếp hỏi vậy, tôi thấy hoảng hốt trong lòng. Gương mặt Trình Lộ cũng hơi biến sắc.
“À, ý tôi là trùng hợp thế, cả hai người đều suýt đến muộn”, sếp Ngô nói. Tôi và Trình Lộ cùng thở phào nhẹ nhõm.
“Sếp Ngô, sao anh lại đến đây?”. Trình Lộ hỏi.
“À, cũng không có chuyện gì. Chỉ là đến hỏi xem em có quên cái hẹn hôm nay với cô Tư Vy không thôi?”, sếp Ngô nói.
“Chuyện quan trọng như vậy, sao em có thể quên được chứ. Em xử lý nốt một số việc của công ty, chắc khoảng mười giờ là có thể đi gặp cô ấy”. Trình Lộ thân là “Bạch cốt Tinh”, lập tức trả lời một cách lão luyện.
“Ừ, vậy thì tốt”, sếp Ngô gật gật đầu.
Sau đó sếp nhìn tôi, “Tiểu Mân, làm việc ở phòng bản quyền thuận lợi cả chứ?”.
“Rất tốt, rất tốt ạ”. Tôi không muốn Trình Lộ mất mặt, chỉ có thể trả lời một cách mơ hồ.
“Ở những bộ phận khác nhau thì nên chịu khó học hỏi, điều đó rất tốt cho tương lai của cậu. Cho dù
trước đây thành tích của cậu tốt đến mức nào, nhưng ở đây, cậu phải nghe theo sự chỉ bảo của giám đốc Trình”, sếp Ngô sợ tôi không phục, đem giọng lãnh đạo ra giúp Trình Lộ áp chế tôi.
Trình Lộ thấy tôi bị mắng, cố nhịn cười, nhưng vẻ mặt sung sướng trước tai họa của người khác vẫn hiện rõ mồn một.
Sếp Ngô bỗng nhớ ra chuyện gì đó, lập tức nói: “À, Trình Lộ này, hai bài bình luận sách trên bàn em anh đã đọc rồi, viết hay lắm! “Cái nhìn về tôn giáo châu Âu thông qua văn học sử châu Âu” và “Mười hai nhược điểm của tác gia văn học Tolstoy”, ngay cả tiêu đề cũng không cần sửa chữa, trực tiếp mang đến phòng thẩm định đối chiếu một chút, rồi chuyển cho phòng in, lấy hai bài này làm lời tựa bản tiếng Trung của hai cuốn sách đó đi!”.
Trình Lộ đứng ngây ra nhìn sếp Ngô, không biết trả lời thế nào.
“Ừ, Trình Lộ làm việc lúc nào cũng khiến tôi yên tâm.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




