watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:57 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11294 Lượt

Cho em thời gian hai tuần, không ngờ mới có năm ngày, em đã cho anh hai bài viết rất hài lòng. Sáu, bảy bài mấy hôm trước đều chẳng ra làm sao cả, chỉ có hai bài trên bàn em hôm nay là xuất sắc nhất! Khả năng cảm thụ văn học nước ngoài của em quả nhiên rất lợi hại!”.
Sếp Ngô cảm thấy lời khen của mình còn chưa đủ độ, lại nói thêm mấy câu nữa với giọng ca ngợi vô cùng.
Còn sắc mặt của Trình Lộ vô cùng lúng túng, sếp Ngô càng biểu dương lại càng như những cái bạt tai giáng vào cô ta. Lần này, đến lượt tôi đứng bên cạnh sung sướng trước tai họa của cô ta.
“Được rồi, không còn chuyện gì nữa. Hai người cùng nỗ lực nhé. Tiểu Lương, cậu nên học hỏi giám đốc Trình thêm về mảng văn học nước ngoài, cậu xem hai bài bình luận sách này viết hay biết mấy”, sếp Ngô vỗ vai tôi, vui vẻ gật đầu, cầm hai bài bình tôi viết hôm qua lên, đi khỏi phòng bản quyền.
“Tàm tạm, ha ha ha?”. Thấy sếp Ngô đã đi ra khỏi phòng, tôi nháy mắt với Trình Lộ, nhắc lại những lời bình phẩm không thật lòng mà cô ta nói về hai bài bình luận sách của tôi.
“Cút!”. Trình Lộ giận dữ nhìn tôi, lườm tôi một cái suýt cháy cả áo.
Tôi cười hi hi đi đến bàn làm việc của mình, mở máy tính, rồi nhìn Trình Lộ đang ngồi xuống phía đối diện.
“Hứ”. Trình Lộ đặt túi xách của cô ta xuống bàn, quay đầu ra, giấu mặt sau màn hình vi tính.
Vì vậy tôi ngồi nghiêng nửa người, xoay qua bên kia của chiếc máy tính, tiếp tục nhìn cô ta.
“Anh không thấy vô vị à!”. Cô ta gườm gườm nhìn tôi, nói.
“Haizz, nghe nói vòng ngực của cô 90, sao tôi thấy không giống lắm nhỉ”. Tôi nói, vừa nói còn vừa cố tình nhìn chằm chằm vào ngực cô ta.
“Anh!”. Trình Lộ mím chặt môi, đập bàn một cái thật mạnh.
“Nổi giận cái gì, trong lúc chờ máy tính mở thì buôn vài câu thôi mà. Đúng là, không có thì bảo không có, đâu cần phải tức giận thế”. Tôi lẩm bẩm, giả bộ như vô tội nói.
“Khốn nạn!”. Cô ta nghiến răng chửi đổng một câu, mặt hầm hầm lấy mấy thứ tài liệu trong túi ra.
Ai bảo cô chủ động điều tôi sang phòng này, vốn dĩ tôi cũng không có cơ hội gây sự với cô. Tôi cười thầm trong lòng.
Trình Lộ dường như nhìn thấy nụ cười trên khóe môi tôi, lại lườm tôi mấy cái. Trong công ty, chí ít cô ta cũng là giám đốc, không thể không chú ý đến hình tượng của mình, nếu không chỉ e cô ta sớm đã to tiếng chửi rủa tôi rồi.
Nhưng mà, lúc cô ta lôi mấy bản vẽ trong túi ra, tôi đã ngay lập tức bị chúng thu hút. Đó là ba bốn mẫu bìa sách được thiết kế rất đẹp, vẽ tay, vừa có phong cách thần bí, lại có cả phong cách ước lệ. Mỗi bản đều được vẻ rất tinh xảo, dưới con mắt của một “tay xuất bản sách bán chạy, gõ phím thần tốc” như tôi, đây đều là những bìa sách đạt chất lượng cho những cuốn sách best-seller.
“Trình Lộ, có một điểm tôi vẫn luôn rất khâm phục cô”. Tôi nói.
Trình Lộ dường như đoán tôi sắp nói lời trù ẻo, nên không thèm trả lời.
“Mấy cái bìa sách mà cô tìm đó, lần nào cũng rất đẹp. Chắc không phải cô tự thiết kế đấy chứ?”. Tôi tiếp tục nói.
Lúc này Trình Lộ mới ngẩng mặt lên nhìn tôi, “Mấy cái này đều do Tô Tô thiết kế”.
“Tô Tô thiết kế?”. Tôi kinh ngạc hỏi lại cô ta.
“Nếu không anh nghĩ là ai thiết kế”. Trình Lộ trả lời giọng điệu không mấy hòa hảo.
Tôi chìa tay về phía đối phương, “Trình Lộ, đưa mấy tấm hình đó cho tôi xem với”.
“Phiền quá đi mất, cẩn thận đừng có làm nhăn đấy, lát nữa tôi còn phải giao cho phòng thiết kế”. Trình Lộ vừa phàn nàn, vừa đưa mấy tấm hình cho tôi.
Tôi cầm lấy, đặt trên bàn làm việc của mình, từ từ thưởng thức. Bố cục của từng tấm hình đều rất hoàn mỹ, càng đáng quý hơn là, mỗi tấm hình đều có phần để trống để điền thông tin về tên sách, tên tác giả thậm chí tên nhà xuất bản…, khi xuất bản, hình vẽ và nội dung bên trong cuốn sách hòa hợp với nhau thành một thể, tạo nên một trang bìa hoàn chỉnh. Nếu Trình Lộ không phải giao mấy tấm hình này cho phòng thiết kế ngay thì tôi đã tiếp tục ngồi ngắm chúng, lưu luyến không rời.
Tôi cẩn thận trả mấy tấm hình cho Trình Lộ, rồi hỏi: “Mấy trang bìa trước đây cô mang đến cũng đều do Tô Tô thiết kế cả?”.
“Đương nhiên. Tô Tô là nhà thiết kế trang bìa riêng của tôi. Thực ra cũng là cho con bé thêm thu nhập, mỗi trang bìa được sử dụng đều có thù lao bốn năm trăm tệ. Bìa sách bên phòng biên tập đều không thuộc quyền quản lý của tôi, nhưng sách ngoại văn phòng bản quyền nhập về, phần lớn tôi đều giao cho Tô Tô thiết kế bìa”. Trình Lộ nói.
Hóa ra là vậy. Tôi tự lẩm bẩm.
Là “vua quảng cáo sách mới”, tôi thừa hiểu tầm quan trọng của một cuốn sách bán chạy.
Thực ra ngay từ trước tôi đã thấy bìa của những cuốn sách do phòng bản quyền làm ra đều rất kinh điển. Còn mấy trang bìa của phòng biên tập chẳng ra làm sao cả, chỉ thỉnh thoảng mới có một hai tấm mới mẻ, nghe nói cũng là dùng bìa bên ngoài thiết kế.
Bây giờ thì tôi đã biết, hóa ra cái gọi là bìa bên ngoài đều có nguồn từ Tô Tô. Chắc chắn là phòng biên tập cũng không hài lòng với thiết kế bìa do phòng mỹ thuật cũng cấp, nên mới tìm Trình Lộ nhờ thiết kế, Trình Lộ lại bảo Tô Tô làm.
Nhớ lại năm đó, tôi cũng tốt nghiệp chuyên ngành thiết kế của học viện Hoa Thương, vào công ty này cũng là qua phòng thiết kế, rồi vì văn vẻ tốt mà chuyển sang phòng biên tập, cuối cùng nhờ con mắt độc đáo mà được điều sang phòng thị trường. Một năm đã qua, tôi sớm đã quên sạch công việc thiết kế rồi, chỉ còn lại khả năng giám định và thưởng thức mà thôi.
“Phòng mỹ thuật của công ty cũng không bằng Tô Tô”. Tôi nói.
“Chính xác, thực ra không phải người của phòng mỹ thuật không giỏi, mà là Tô Tô thiết kế quá đẹp”. Nhắc đến Tô Tô, Trình Lộ không tiếc lời tán tụng.
Cô ta cho những tấm hình vào túi nilon chuyên dụng, đem qua cho người bên phòng thiết kế xem. Còn tôi mở máy vi tính, đọc lại hai bài bình sách viết hôm qua, ngay bản thân tôi cũng không thể không khen ngợi nét đặc sắc của hai bài bình viết trong thời gian ngắn ngủi này.
Có thể, hôm qua vì muốn thể hiện trước mặt Trình Lộ, nên tài năng văn chương mới trào dâng, viết ra hai bài hay như vậy. Hôm nay nếu bảo tôi viết lại, sợ rằng viết không nổi nữa. Lan Đình Tự là bức thư pháp viết khi say của Vương Hy Chi, khi tỉnh dậy ông cũng không thể tìm lại tâm trạng lúc đó, có lẽ trường hợp của tôi cũng tương tự. Tôi thầm nghĩ. [Lan Đình Tự: là bức thư pháp nổi tiếng của nhà thư pháp lỗi lạc thời Đông Tấn, Vương Hy Chi -58. Lan Đình Tự có giá trị nghệ thuật cao, là một trong ba bức thư pháp thể hành thư nổi tiếng nhất Trung Quốc, Vương Hy Chi viết Lan Đình Tự khi đang uống rượu (BTV)">
Trình Lộ đi thoáng cái đã quay về phòng bản quyền, thấy tôi đọc lại hai bài bình sách hôm qua, cô ta khẽ “hứ” một tiếng, “Tự sướng!”.
“Tự sướng cũng còn hơn một số người tự sướng không nổi”. Tôi lập tức phản kích lại.
“Thu xếp đồ đạc đi, chúng ta chuẩn bị ra ngoài”. Cô ta nói.
“Ra ngoài, đi đâu?”. Tôi nhìn cô ta đầy ngờ vực.
“Đương nhiên là đi gặp khách hàng. Anh cho rằng chuyển anh đến phòng bản quyền là cho anh đi nghỉ mát hả?”. Trình Lộ lườm tôi một cái, nói.
“Khách hàng chính là cô Tư Vy mà cô và sếp Ngô vừa nhắc đến đấy hả? Quan trọng tới mức nào mà phải hai người đi gặp”. Tôi hỏi.
“Wolters Kluwer”. Trình Lộ nói rành rọt từng tiếng.
“Chẳng phải tháng sau mới bắt đầu sao?”. Tôi hỏi.
“Tháng sau là bắt đầu bỏ phiếu rồi, nhưng muốn có được hợp đồng lớn vậy, đương nhiên chúng ta phải ra tay trước”. Trình Lộ ngẩng đôi mắt phượng của cô ta lên, “Rốt cuộc anh bắt tôi phải đứng đến khi nào, còn không nhanh lên!”.
“Đợi chút, tôi gửi hai bài bình sách đặc sắc mà giám đốc Trình chị viết cho phòng thẩm định đã”. Tôi vừa thao tác trên máy, vừa nói.
“Hứ”. Trình Lộ không thèm đứng bên cạnh tôi đợi nữa, đi ra khỏi phòng làm việc với dáng vẻ giám đốc chính hiệu.

Chương 7
Nơi Trình Lộ hẹn cô Tư Vy là khách sạn năm sao Hilton, một trong những khách sạn đẳng cấp nhất Bình Hải, tọa lạc ngay trung tâm thành phố.
Để không dính dáng đến mấy khoản phiền phức như gửi xe vân vân, tôi và Trình Lộ bắt taxi. Thực tế, khách sạn Hilton cách công ty không xa, nhưng Trình Lộ vẫn đi sớm một tiếng, đủ thấy cô ta coi trọng buổi hẹn này như thế nào.
“Tư Vy là đại diện của tập đoàn Wolters tại khu vực châu Á Thái Bình Dương, ấn tượng của cô ấy có ảnh hưởng rất lớn đối với sự lựa chọn của tập đoàn Wolters trong tháng tới”. Trong xe, Trình Lộ nói.
Trình Lộ ngồi cùng băng ghế sau với tôi, đôi chân dài, trắng bóc lộ ra dưới chiếc váy ngắn. Gương mặt trang điểm nhẹ, trông càng xinh hơn lúc thường, đến cả đôi khuyên tai cũng thể hiện vẻ vừa đoan trang, vừa quyến rũ.
“Yên tâm, tôi sẽ không nói năng bừa bãi đâu”. Tôi nói.
Trình Lộ gật gật đầu, “Thế là tốt, anh là trợ lý của tôi, không cần nói nhiều, nhưng phải nhớ để lại ấn tượng tốt cho cô ấy”.
Tôi là trự lý của cô, sao không phải cô là trợ lý của tôi… Trong lòng tôi có chút không phục. Nhưng, vì sự phát triển của công ty, vì khoản tiền thưởng một trăm nghìn, tôi đành cố nhịn. Hơn nữa, tôi cũng tin, khả năng tổng hợp của Trình Lộ hoàn toàn không kém cạnh so với tôi.
Rất nhanh, taxi đã đến cửa khách sạn Hilton tráng lệ.
Trình Lộ thanh toán tiền

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT