watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:57 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11281 Lượt

lại có kiểu kiểm tra này. “Cho cháu nửa phút suy nghỉ’. Bố Trình Lộ rút một điếu thuốc, ngồi thong thả hút.
Mẹ Trình Lộ thấy vậy, trách cứ: “Đây là đi gặp con rể chứ không phải gặp học sinh, ông cũng thật là”. Bà quay đầu nhìn tôi, “Lương Mân, cháu kệ ông ấy, ông ấy dạy quan hệ quốc tế, lúc nào chả thích thế”.
“Dạ, không có gì, chỉ là nói chuyện thông thường mà bác”. Tôi cười với mẹ Trình Lộ, rồi quay mặt về phía bố Trình Lộ, “Cháu thấy… vệ tinh của Mỹ và Nga va vào nhau, tất nhiên sẽ làm quan hệ hai nước càng trở nên căng thẳng hơn, từ đó dẫn đến quyền quản lý vũ trụ sẽ trở thành điểm thu hút mới của quyền lực quốc tế, kết quả này sẽ dẫn đến các quốc gia khác sẽ thiết lập vai trò mới của mình trên trường quốc tế, Nhật Bản gấp gáp muốn trở thành ủy viên thường trực, chứng tỏ sự căng thẳng của họ, còn về sự kiện hải tặc ở Somali, nhìn thì có vẻ không liên quan gì đến các quốc gia khác, nhưng trên thực tế, cũng là một vũ đài để các nước tham gia vào các sự kiện mang tính quốc tế, lập trường của ba quốc gia về sự kiện này, ngược lại, cũng sẽ ảnh hưởng đến việc Nhật Bản có thể vào ủy ban thường trực hay không, Nga và Mỹ nước nào có thể chiếm được ưu thế về vũ trụ, điều này có liên quan trực tiếp đến sự phát triển của cả ba nước trong năm mươi hoặc một trăm năm tới”.

Chương 11
Tôi không hề nghĩ ngợi gì, nói một lèo.
“Nói hay lắm!”. Bố Trình Lộ khen ngợi.
Mẹ Trình Lộ cũng nhìn tôi bằng ánh mắt tán thưởng. Trình Lộ khẽ liếc tôi một cái, vẻ mặt căng thẳng cuối cùng cũng thoải mái hơn chút.
“Bố, bố đừng kiểm tra anh ấy nữa. Anh ấy cũng có phải học sinh của bố đâu”. Trình Lộ nói.
“Không sao đâu ạ, chúng ta tiếp tục câu chuyện đi bác”. Tôi dẫn dắt chủ đề, nói từ chuyện tàu ngầm của Anh và Pháp va chạm gần đây cho tới chiến tranh Giáp Ngọ, rồi lại từ chiến tranh Giáp Ngọ nói đến việc phân nhóm các chòm sao trong tương lai, nói chuyện rất tự do, thoải mái, chủ đề nào cũng xoay quanh quan hệ quốc tế, khiến bố Trình Lộ cũng nói rất nhiệt tình.
“Cháu mà là học sinh của bác, bác nhất định sẽ cho cháu điểm tuyệt đối!”. Cuối cùng, bố Trình Lộ không kìm được, vỗ tay nói.
Mẹ Trình Lộ cũng gọi món xong, bà thấy tôi và bố Trình Lộ hợp nhau như vậy, thích thú cười.
“Bố mẹ em đều là giáo sư đại học, bố em dạy quan hệ quốc tế, mẹ em dạy ngoại ngữ”. Trình Lộ giới thiệu với tôi.
“Tiếng gì ạ?”. Tôi hỏi, vừa hỏi vừa nghĩ thầm, thật không ngờ, gia thế của Trình Lộ cũng không tồi.
“Tiếng Anh, tiếng Đức và tiếng Pháp. Bây giờ bác chủ yếu dạy tiếng Pháp”. Mẹ Trình Lộ cười, nói.
“Elle a très vertueux, je suis comme sa”. Tôi lập tức nói.
Mẹ Trình Lộ nghe thấy câu này, nhìn tôi kinh ngạc, rồi cười hi hi.
“Cậu ấy nói gì thế?”. Bố Trình Lộ tò mò hỏi.
“Cậu ấy nói bằng tiếng Pháp, Trình Lộ vừa hiền thục vừa xinh đẹp, cậu ấy rất thương con bé”. Mẹ Trình Lộ giải thích, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt tán thưởng, “Không ngờ cháu cũng biết tiếng Pháp”.
“Thời học đại học cháu chẳng có việc gì làm nên có học chút ít thôi ạ”. Tôi nhẹ nhàng đáp.
Trình Lộ ngồi cạnh mẹ, ném một cái nhìn về phía tôi, vừa hài lòng vừa ghen tỵ. Một mặt, cô ta không muốn thấy tôi đắc ý, mặt khác, cô ta lại mong tôi để lại ấn tượng tốt trong lòng bố mẹ cô ta, hy vọng cuộc “phỏng vấn” bạn trai này thông qua ngay lần đầu tiên.
“Hôm nay làm việc cả ngày trời, chắc cháu đói lắm nhỉ, thức ăn sắp được bê lên rồi, cháu đợi chút nhé”. Mẹ Trình Lộ nhìn “con rể” nói giọng đầy yêu thương.
Lúc này tôi đứng lên “Hôm nay được gặp hai bác, cháu rất vui, thực ra cháu có chút việc bận ạ”.
“Hả, sao lại đi rồi?”. Bố và mẹ Trình Lộ đều nhìn tôi ngạc nhiên, hỏi.
Tôi lấy điện thoại ra, “Dạ, đột nhiên cháu có chút chuyện cần giải quyết ạ”.
Kệ cho hai người họ ngăn cản, tôi vội vàng rời khỏi bàn, đi ra cửa nhà hàng.
Quả nhiên, Trình Lộ vội vàng đuổi theo, kéo tôi lại, “Anh giở trò gì thế!”.
“Bố mẹ cô có vẻ rất hài lòng về tôi”. Tôi nhìn cô ta, cười hi hi, nói.
“Thế thì sao! Chỉ có thể nói anh giỏi đóng kịch!”. Trình Lộ trừng mắt nhìn tôi, nói giọng không phục.
“Nhưng tôi không chơi cùng cô được nữa, tôi phải đi rồi”. Tôi thu lại nụ cười, nói.
“Anh!”. Trình Lộ vội vàng kéo tay tôi lại, “Anh đã lấy tiền rồi, còn muốn lật lọng hả?”.
“Tôi đâu có lật lọng? Chẳng phải tôi đã gặp bố mẹ cô rồi sao?”. Tôi lấy tay chỉ vào trán cô ta, “Ăn cơm lại là một chuyện khác, phải trả thêm tiền”.
Trình Lộ tức đến run người, nhưng chuyện đã đến nước này, cũng không còn cách nào khác, “Nói! Muốn bao nhiêu tiền!”.
“Năm trăm”. Tôi đung đưa bàn tay.
“Tên khốn nạn!”. Trình Lộ rủa một câu, móc ví ra, đưa cho tôi năm trăm.
Tôi cười, cầm tay cô ta đi về phía chiếc bàn gần cửa sổ.
Kịch hay còn ở phần sau. “Thật ngại quá, vừa rồi cháu đã gọi điện hủy cuộc hẹn rồi, chúng ta tiếp tục ăn cơm ạ”.
Tôi trở về bàn, nói với bố mẹ Trình Lộ.
“Đàn ông bận bịu vì sự nghiệp là điều nên làm”. Bố Trình Lộ nói đầy vẻ hiểu biết.
“Đúng đấy ạ, anh ấy rất bận, một nửa công việc ở công ty đều do anh ấy giải quyết”. Trình Lộ giúp tôi nói thêm vào. Cô ta khoác cánh tay tôi, đầu sát bên vai tôi, ra vẻ thân mật.
“Nếu đã không có chuyện gì, thì ngồi xuống ăn cơm thôi”. Mẹ Trình Lộ nói.
“Dạ”. Trình Lộ kéo tay, bảo tôi ngồi bên cạnh cô ta. Có lẽ cô ta đã đọc tờ giấy chứng nhận mà Đại Bính gửi tới, từ đó nhận định tôi là gay, nên mới không ngại ngần gì ngồi sát vào người tôi. Cô ta chưa nhìn thấy bộ mặt đích thực của Đại Bính, nếu không, cầm chắc cô ta sẽ không dễ dàng tin vào tờ giấy chứng nhận đó.
“Bố, mẹ, sao lần này bố mẹ lại đến Bình Hải ạ?”. Tôi đánh liều đổi cách xưng hô hỏi bố mẹ Trình Lộ.
Có lẽ tiếng “bố mẹ” này rất hiệu nghiệm, mẹ Trình Lộ vui như nở hoa trong lòng, “Lần này hả, là đại diện cho trường đại học của bố mẹ đến đây giao lưu với mấy trường đại học của Bình Hải”.
“Bố mẹ dạy ở trường nào ạ?”. Tôi hỏi.
“Mẹ và bố đều dạy ở trường Phúc Đán, nhưng ông ấy thường nghiên cứu, ít khi lên lớp, chủ yếu dạy nghiên cứu sinh. Bác chủ yếu là lên lớp, dạy sinh viên chính quy”. Mẹ Trình Lộ không ngại ngần, giải thích tỉ mỉ cho tôi.
“Tuyệt quá ạ”. Tôi ca ngợi.
“Con cũng rất giỏi, nghe Trình Lộ nói, ngày còn học ở Học viện Thương mại Hoa Đông, con là chủ tịch hội sinh viên đúng không?”. Mẹ Trình Lộ hỏi.
“Dạ, anh ấy là người duy nhất trong lịch sử Hoa Thương giữ chức chủ tịch hội sinh viên liên tiếp bốn năm liền. Vừa bước chân vào đại học đã là chủ tịch hội sinh viên rồi, lúc tốt nghiệp, nhà trường giữ anh ấy lại làm giảng viên mà anh ấy không chịu”. Đột nhiên Trình Lộ nói xen ngang, ra vẻ tự hào về tôi lắm.
Thấy cô ta dối lòng nói lời tốt cho tôi, trong lòng thì đang nguyền rủa tôi, ngoài mặt lại giả bộ sùng bái, tôi đã thấy vô cùng sung sướng, như được uống cốc nước hoa quả mát lạnh trong ngày hè nóng nực, oi ả.
Nhưng, cô ta chưa nói đến sự tích huy hoàng nhất của tôi. Lúc học năm hai, tôi từng thành lập câu lạc bộ tán thủ Hoa Thương, đoạt giải nhì đồng đội trong giải thi đấu tán thủ dành cho sinh viên trên toàn quốc; hồi năm ba, đơn thương độc mã tạo mối quan hệ tốt với người phụ trách nhân sự của các ngân hàng lớn của Trung Quốc, tạo cơ hội cho tất cả sinh viên năm tư của Hoa Thương có thể vào hệ thống ngân hàng thực tập, giúp cho tỷ lệ có việc làm của các sinh viên tốt nghiệp trường Hoa Thương năm đó tăng 15%; bằng nỗ lực của bản thân đã khiến thầy hiệu trưởng phê chuẩn cho ngày lễ Tình nhân trở thành ngày lễ không lên lớp của toàn Hoa Thương, hồi đó gây náo động toàn trường và được mọi người hưởng ứng cuồng nhiệt, “lễ Tình nhân” trở thành nét đặc sắc của Hoa Thương và vẫn được duy trì cho đến tận bây giờ, hồi năm tư, từ chối lời mời của trụ sở chính của Ngân hàng Trung Quốc ở Bắc Kinh, ở lại Bình Hải, gia nhập ngành xuất bản…
Dĩ nhiên, tôi sẽ không nói những điều này với Trình Lộ, ngay cả Tô Tô cũng không nói nhiều.
Những cái họ biết đều chỉ là một chút thành công vụn vặt của tôi mà thôi.
Lúc này, mẹ Trình Lộ thấy con gái nói về tôi một cách ngọt ngào, mỉm cười, nói: “Lộ Lộ tính cách mạnh mẽ, đôi khi còn nóng tính, con ở bên cạnh có chịu nổi nó không?”.
“Tính cô ấy cũng hơi nóng ạ, thi thoảng con cũng không chịu nổi. Ha ha ha”. Tôi cười trả lời.
Trình Lộ giận dữ lườm tôi, nhưng trước mặt bố mẹ, cô ta không dám lên cơn.
“Còn nữa, con bé lúc nào cũng than vãn ngực nhỏ, Lương Mân, con nói xem, dáng người Lộ Lộ rất chuẩn đúng không”. Mẹ Lộ Lộ tiếp tục nói.
Phì… Tôi suýt nữa thì phun nửa cốc nước chè vừa uống ra.
“Mẹ! Mẹ nói linh tinh cái gì thế!”. Trình Lộ không vừa lòng ngắt lời.
“Lương Mân có phải người ngoài nữa đâu”. Mẹ Trình Lộ nhìn cô ta với ánh mắt trách móc, rồi quay sang tiếp tục nói với tôi, “Nó cao tầm mét bảy, vòng ngực 90, con nói xem cớ làm sao nó suốt ngày kêu ngực mình nhỏ? Còn đòi đi nâng ngực nữa…”.
Phì! Lần này tôi không nhịn nổi nữa, ngụm nước chè đã uống vào đều phụt ra hết.
Thấy tôi như vậy, mẹ Trình Lộ căng thẳng nhìn tôi, “Con không sao chứ?”.
“Con

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT