watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:57 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11284 Lượt

Trình Lộ vội vàng rụt tay lại như bị điện giật, quở trách Tô Tô.
“Nói rõ trước nhé, tôi là vì hai nghìn thôi. Chứ vốn dĩ tôi cũng chẳng muốn giúp gì cô đâu”. Tôi nhìn Trình Lộ, nói.
“Lấy tiền của người thì phải giúp người giải nạn. Anh mà làm hỏng chuyện, tôi không để cho anh yên thân đâu”. Trình Lộ trừng mắt nhìn tôi, nói.
Lông mi của cô ta đã được Linh Huyên và Hiểu Ngưng tỉa tót nên trông mắt cô ta đã to hơn, đẹp và hút hồn hơn nhiều. Tôi nghĩ cô dâu chắc cũng chỉ trang điểm đến mức này là cùng.
“Hôm nay có định chen chúc trên xe bus nữa không?”. Tôi hỏi cô ta. Cách ăn vận hôm nay của cô ta, nếu đi xe bus mà bị người ta chèn cho thì chả ra làm sao cả.
“Hứ, hôm nay tôi sẽ miễn cưỡng một lần, ngồi cái xe ghẻ của anh đến công ty”, Trình Lộ nói. Giọng điệu này, cứ như tôi bắt cô ta đi xe tôi không bằng.
Linh Huyên cũng liếc tôi một cái, ý nhắc nhở tôi hôm nay cố chịu đựng tính khí của Trình Lộ.
Tôi lạnh lùng hứ một tiếng, chỉnh lại cổ áo, rồi đi ra ngoài.
Trình Lộ cũng lạnh lùng hứ một tiếng, rồi theo sau tôi.
Tôi còn nghe thấy Tô Tô khen ngợi một câu sau lưng, “Anh Tiểu Mân và chị Lộ Lộ xứng đôi quá, chỉ tiếc anh ấy là gay…”.
Trình Lộ và tôi đều giả bộ không nghe thấy, lần lượt ngồi vào xe.
“Tôi cảnh cáo anh, tối nay anh mà làm gì bừa bãi, tôi tuyệt đối không tha cho anh”. Trình Lộ đã ngồi vào xe rồi, cuối cùng vẫn không yên tâm, nghiêm túc nói.
“Xí”. Tôi không thèm tranh cãi với cô ta.
Tôi biết rất rõ lúc này Trình Lộ đã lên thuyền giặc của tôi, giờ muốn đổi người thì cũng không kịp nữa. Đến lúc đó xem tôi hành hạ cô thế nào.
Tôi vừa có tiền lại vừa có cơ hội ức hiếp cô ta, xem ra Trình Lộ đúng là đã bước vào đường cùng rồi, mới tìm kẻ thù không đội trời chung như tôi giúp đỡ.
BMW chạy bon bon về hướng công ty, Trình Lộ ngẫm nghĩ, rồi nói: “Tối nay anh cũng lái chiếc xe này đi nhé”.
“Không phải là xe ghẻ sao, lái đi làm gì, mất mặt lắm”. Tôi mỉa mai cô ta.
Trình Lộ trừng mắt nhìn tôi, nói, “Nếu không phải trông cái mã anh cũng đẹp trai, còn lâu tôi mới nhờ anh. Dù sao cũng chỉ gặp một lần, nhờ cái gối ôm bằng hoa như anh cũng đủ rồi”.
“Không biết ai không làm nổi đơn hàng lớn của Wolters Kluwer, còn nhờ tôi giúp đỡ nữa”. Tôi bình thản nói.
“Hứ!”. Trình Lộ biết không nói lại tôi, tức anh ách hứ một tiếng, nhìn ra ngoài cửa xe.
“Sắp tới có sách ngoại văn nào hay, giữ lại hết cho tôi, tôi phải thiết kế một cơn sóng sách, bán được một trăm nghìn cuốn trong vòng một tháng”. Tôi nói với cô ta.
“Một trăm nghìn cuốn á?”. Trình Lộ quay lại nhìn tôi, “Anh nằm mơ à! Còn là sách ngoại văn nữa chứ? Không nói đến sách của chủ tịch Hiệp hội nhà văn không bán nổi ngần ý, ngay cả Thượng đế hạ phàm viết tự truyện cũng không bán nổi tới con số ấy trong một tháng!”.
“Cô không tin tôi hả?”.
“Tin anh á? Anh cứ ở đó mà phét lác đi! Nếu một tháng mà anh bán được một trăm nghìn cuốn, tôi sẽ…”, Trình Lộ khựng lại, không biết nói gì tiếp.
“Cô sẽ làm người hầu của tôi một tháng, thế nào?”. Tôi tiếp lời cô ta, nói.
“Được! Thế nếu anh không bán được đến con số ấy, tính thế nào?”. Trình Lộ hỏi lại.
“Tôi sẽ làm người hầu của cô nửa tháng”. Tôi nói.
“Sao lại là nửa tháng?”. Trình Lộ hỏi tôi.
Tôi nhìn cô ta, “Còn so đo tỷ lệ lớn nhỏ ư, cô tưởng bán được một trăm nghìn cuốn dễ thế sao?”.
Trình Lộ không nói được gì, nhưng chắc cô ta đang tính tôi làm người hầu cho cô ta nửa tháng thôi là đã mãn nguyện lắm rồi.
Chắc là nghĩ nhiều về chuyện tối nay gặp mặt bố mẹ Trình Lộ, nên đến công ty đã nửa ngày trời mà tôi không có tâm trí đâu để làm việc. Tôi nhìn Trình Lộ ngồi đối diện, cô ta cũng vậy. Đôi khi ánh mắt gặp nhau, chúng tôi đều cảm nhận được đối phương cũng đang chờ hết giờ.
“Tối nay, anh hãy biểu hiện thật tốt cho tôi đấy!”. Trình Lộ không chịu được, bất ngờ dừng việc, nói.
“Đúng là nhiều chuyện, đây đã là lần thứ tám cô nhắc tôi chuyện này rồi đấy”. Tôi trả lời cô ta.
Nhìn dáng vẻ cô ta, thì chắc chắn điểm yếu chí mệnh của cô ta chính là bố mẹ, không còn cách nào khác, có thể đủ sức tiêu diệt tính khí tự cao của cô nàng “Bạch Cốt Tinh” này thì cũng chỉ có sự lắm điều của bố mẹ cô ta thôi.
Cô ta đứng lên đi rót một tách cà phê, đây đã là tách cà phê thứ sáu trong buổi sáng ngày hôm nay. Có thể thấy rõ mồn một sự căng thẳng và lo lắng của cô ta.
“Nói cho anh biết, anh phải làm cho bố mẹ tôi tin anh là người đàn ông đáng tin cậy, nếu không, họ nhất định sẽ càng giày vò tôi hơn, không chừng còn giới thiệu bạn trai cho tôi nữa”. Cô ta bưng tách cà phê về chỗ, nói với tôi.
“Tôi không dám chắc đâu, thông thường, người đàn ông thích nổi con gái xấu tính của bố mẹ cô thì cũng tử tế thế quái nào được”. Tôi nói.
“Anh…”. Trình Lộ đặt cộp tách cà phê xuống bàn làm việc của tôi, “Không thèm cãi lý với anh nữa, tôi đi vệ sinh!”.
Đây đã là lần thứ tư cô ta vào nhà vệ sinh. Xem ra, thử thách tối nay không hề bình thường với cô ta. Cuối cùng cũng chịu đựng được đến hết giờ làm, Trình Lộ vừa thu dọn đồ đạc vừa có vẻ hơi hoảng loạn. Nếu không tận mắt chứng kiến chắc tôi cũng không tin là cô ta sợ bố mẹ mình đến thế.
“Còn không đi lấy xe à!”. Thấy tôi động tác lề mề, Trình Lộ giục.
“Được được được”. Tôi cố tình gật đầu, khom lưng, ra vẻ vô cùng nghe lời, xuống dưới lấy xe.
Trình Lộ xuống sau một chút để tránh ánh mắt dòm ngó của mọi người, chuồn vào xe tôi ngồi.
“Nhà hàng Bình Tinh, tôi đặt bàn trước rồi”. Cô ta nói.
“ừ”. Tôi vẫn tỏ ra rất nghe lời, lập tức lái xe theo hướng đó.
“Lát nữa biểu hiện tốt vào đấy”. Trình Lộ vẫn không yên tâm, dặn dò một câu.
Hứ, coi thường tôi quá đấy. Cái tôi giỏi nhất chính là để lại ấn tượng tốt cho người khác, nếu không, một sinh viên chẳng mấy ưu tú như tôi sao có thể ngồi vững trên ghế chủ tịch hội sinh viên bốn năm trời được. Tôi thầm nghĩ.
Rất nhanh, chiếc BMW đã đưa chúng tôi đến nhà hàng Bình Tinh, sau khi lượn một vòng nhỏ, xe đã được cho vào vị trí an toàn.
Cái vòng xe quá đột ngột khiến Trình Lộ không kịp phản ứng, ngã nhào vào lòng tôi.
“Khốn nạn!”. Trình Lộ biết tôi cố tình, trừng mắt nhìn tôi, rồi quay về phía nhà hàng, hất hất hàm: “Hai người ngồi cạnh cửa sổ chính là bố mẹ tôi”.
Tôi cười, đi ra khỏi xe, rồi vòng qua cửa xe bên kia, nắm lấy tay Trình Lộ, kéo mạnh vào lòng.
“Đau chết đi được”. Trình Lộ nghiến răng nghiến lợi, hạ giọng nói, đồng thời dùng móng tay quắp chặt lấy cánh tay tôi trả đũa.
Bố mẹ Trình Lộ nhìn chúng tôi chằm chằm.
Tôi càng ôm Trình Lộ chặt hơn, cô ta bị đau ở hông mà không thể giãy giụa, chỉ có thể chịu đựng.
“Không ngờ eo cô cũng nhỏ gớm”. Tôi nói với cô ta.
“Về nhà tôi cho anh biết tay!”. Trình Lộ trợn mắt, hạ thấp giọng đáp.
Vừa bước vào nhà hàng, bố mẹ Trình Lộ lập tức vẫy tay về phía chúng tôi.
“Bố! Mẹ!”. Trình Lộ thừa cơ thoát khỏi vòng tay ma quỷ của tôi, vui vẻ đi về phía bố mẹ, gọi ngọt như mía lùi.
Đúng là giỏi giả nai, tôi thầm nghĩ.
Tôi cũng đi nhanh về phía đó, cười với bố mẹ Trình Lộ.
Nhìn cách ăn mặc của bố mẹ Trình Lộ, họ chắc là thành phần trí thức, thân thiết dễ gần, làm tôi cũng đỡ lo lắng hơn.
Lúc này, họ nhìn tôi, mặt vẫn nở nụ cười tươi tắn, xem ra, cửa ải hình thức đã lọt qua một cách dễ dàng.
“Nào, ngồi xuống đi”. Bố Trình Lộ chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh ông, nói.
Tôi cố ra vẻ cười ngại ngùng, rồi ngồi xuống.
“Anh ấy gặp bố mẹ lần đầu, còn ngại chưa dám nói chuyện”. Trình Lộ giải thích, rồi quay sang nói với tôi, “Còn không chào bố mẹ”.
Tôi nhìn bố mẹ cô ta, vẻ mặt ngại ngùng, chào: “Cháu chào hai bác”.
Họ gật đầu hài lòng, vẫy tay gọi nhân viên phục vụ, “Gọi món thôi”.
Trình Lộ sán vào gần mẹ cô ta, hai người cùng nhau gọi món, trông rất thân mật. Còn bố Trình Lộ thì mỉm cười ngắm nghía tôi, lát sau mới hỏi tôi, “Cháu làm cùng công ty với Trình Lộ à?”.
“Dạ, cô ấy ở phòng bản quyền, cháu ở phòng thị trường”. Tôi trả lời.
“Con bé này, cứ giấu hai bác mãi”. Mẹ Trình Lộ đột nhiên ngẩng đầu lên, xen vào một câu. Mắt bà lộ rõ ánh cười, xem ra ấn tượng đầu tiên về tôi rất tốt. Không còn cách nào khác, ai bảo bề ngoài của tôi chính là thể loại mà các bậc phụ huynh ưa thích.
Tôi chỉ cười, không nói câu nào. Không biết Trình Lộ nói gì với bố mẹ cô ta, tôi cũng không dám ăn nói tùy tiện.
“Mẹ, món này được không”. Trình Lộ sợ mẹ cô ta hỏi quá nhiều sẽ bại lộ, vội vàng thu hút sự chú ý của bà, hỏi.
“Cháu có biết vụ vệ tinh của Mỹ và Nga va vào nhau không?”. Bố Trình Lộ đột ngột hỏi tôi.
Tôi ngớ ra một lúc, rồi trả lời: “Dạ, cháu có biết”.
“Có biết Nhật Bản muốn đề nghị tham gia vào hội đồng thường trực trong lần họp tới của Liên hiệp quốc không?”, ông lại hỏi.
“Biết chút xíu ạ”. Tôi trả lời.
“Có biết chuyện hải tặc ở Somali gần đây không?”. Ông lại hỏi tiếp.
“Biết một chút ạ”. Tôi nói rồi nhìn ông, đoán xem rốt cuộc ông định làm gì.
“Vậy cháu biết ba sự kiện này có mối quan hệ gì với nhau không?”. Cuối cùng, ông hỏi tôi.
Tôi ngồi ngây ra nhìn ông, thật không ngờ, làm bạn trai Trình Lộ

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT