|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
trả lời thẳng vào câu hỏi của tôi.
“Giận cái gì chứ, đây chẳng qua cũng chỉ là đùa thôi mà. Cậu đúng thật là chả biết đùa giỡn gì cả”. Đại Bính nói.
“Nói đùa cũng có thể tùy tiện mà nói thế hả?”. Tôi hỏi cậu ta.
“Được rồi, được rồi, tớ mời cậu ăn Pizza Hut”. Đại Bính chỉ vào quán BBQ bên đường đối diện, nói.
Nhắc mới nhớ hôm nay tôi ra đường với cái bụng trống rỗng, giờ cũng đói mèm rồi. Không cho cậu ta một trận cũng không trừ bỏ hết nỗi hận trong lòng tôi.
“Còn không mau cút qua bên đó?”. Tôi quát.
Đại Bính cười hì hì, đi sang quán Pizza Hut bên kia đường. Tôi bị cậu ta “bán đứng”, tức nổ đom đóm mắt, thế mà cậu ta lại có tâm trạng sung sướng như vậy.
Lúc này trong quán Pizza Hut cũng không đông khách lắm, Đại Bính tìm một bàn cạnh cửa sổ, chủ động gọi hai chiếc bánh pizza loại đắt nhất để tỏ rõ thành ý.
“Còn sợ tớ đánh cậu sao?”. Thấy cậu ta cố ý chọn chỗ ngồi cạnh cửa gần con đường nhộn nhịp tấp nập, tôi hỏi.
“Cẩn tắc vô áy náy…”. Đại Bính hậm hực cười.
“Cậu với cô nàng của cậu thế nào rồi?”. Tôi đã dần bình tĩnh trở lại, hỏi cậu ta. Tuy mấy hôm trước bị cậu ta bán đứng một cách không thương tiếc, nhưng tôi vẫn rất quan tâm đến tình hình của Đại Bính.
“Tất cả thuận lợi”. Vẻ mặt Đại Bính vẫn tươi cười hớn hở, khuôn mặt núng nính thịt, thật là chỉ muốn đấm cho một cái.
“Vậy cũng có nghĩa là, tạm thời tớ vẫn không thể trở lại?”. Tôi hỏi Đại Bính.
Cậu ta thở dài một hơi, giả bộ đồng tình nói: “Đúng vậy…”.
“Vậy cậu tìm cho tớ một căn phòng đi!”. Tôi nhìn cậu ta.
“Cậu cũng không phải bồ của tớ, lại còn phải tìm phòng cho cậu nữa? Chẳng phải tớ đã trả tiền cho cậu rồi sao, thế là tớ đã trọng nghĩa khí lắm rồi đấy”. Đại Bính hớn hở phản kích lại tôi.
“Cậu…”. Tôi nhìn cậu ta, ngăn cách bên ngoài cánh cửa kính là con đường tấp nập người qua lại, quả thật tôi không dám động tay động chân đánh cậu ta.
“Tớ bận lắm, làm gì có thời gian ra ngoài tìm phòng, hơn nữa, cậu cũng biết tháng ba sau tết là khoảng thời gian rất khó khăn, muốn tìm một căn phòng đâu có dễ dàng gì?”. Tôi tức giận lườm cậu ta.
“Cậu sống ở chỗ Tô Tô, chẳng phải rất tốt sao?”. Đại Bính lẩm bẩm nói.
“Bảo tớ đội lốt gay hả? Chuyện loạn xị như vậy sớm muộn gì cũng bị phát hiện, đến lúc đó tớ bị mấy cô gái đó cắt xé ra thành trăm nghìn mảnh, cậu cũng không xong đâu!”. Tôi cảnh cáo.
“Yên tâm, chẳng phải tớ đã gửi cho cậu một giấy chứng nhận rồi sao?”. Đại Bính vỗ vỗ ngực, thản nhiên nói.
“Giấy chứng nhận nào?”. Tôi bồn chồn nhìn cậu ta.
“Là một tờ bệnh án do tớ viết, chứng minh cậu có xu hướng đồng tính, đã có lịch sử trên mười năm…”. Đại Bính thao thao bất tuyệt, cảm thấy sắc mặt tôi không bình thường, vội vàng ngừng lại.
“Tống Đại Bính!”. Tôi đập bàn, đứng phắt dậy.
Một cô phục vụ đang lau bàn bên cạnh bàn chúng tôi đi lại: “Xin lỗi ở đây chúng tôi chỉ đưa pizza, không đưa bánh mỳ… Buổi sáng chỗ chúng tôi không có nhiều đầu bếp, khiến anh phải đợi lâu rồi, thực sự rất xin lỗi…”.
Tôi nhìn cô phục vụ, đỏ ửng mặt, từ từ ngồi xuống.
“Tôi nói là pizza, các chị nhanh lên cho”. Tôi khẽ ho một tiếng, nói với cô phục vụ.
Phục vụ đồng ý đi giục nhà bếp. Tiếp đó tôi hướng ánh mắt về phía Đại Bính, chỉ thấy cậu ta co đầu lại, không dám đối mặt với tôi.
“Tống, Đại, Bính”. Tôi đập tay lên bàn, “Rốt cuộc là chuyện gì?”.
Cuối cùng Đại Bính cũng chầm chậm ngẩng đầu lên, lắp ba lắp bắp: “Tớ cứ nghĩ rằng… hôm nay cậu đến đây là vì chuyện này…”.
“Cậu sợ tớ chưa đủ thê thảm sao?”. Tôi trừng mắt nhìn cậu ta, chỉ muốn đánh cho cái thân hình to béo kia hai cú đấm.
“Ai da, tớ lật bài ngửa luôn nhé”. Đột nhiên Tống Đại Bính ra vẻ lợn chết không sợ nước sôi, “Thời gian này tìm phòng ở Bình Hải quả thực không dễ dàng, nhất là đối với loại người đòi hỏi cao như cậu”.
“Đó là điều đương nhiên! Hàng ngày tớ phải đọc bản thảo, những chỗ ồn ào dĩ nhiên là không thể ở nổi rồi”. Tôi nói.
“Thế nên tớ mới tương kế tựu kế, đằng nào thì Tô Tô cũng coi cậu là gay rồi, cậu ở chỗ bọn họ, tớ gửi một giấy chứng nhận sang cho mấy cô gái yên tâm hơn. Hì hì, chẳng phải cậu nói bên đó có bốn mỹ nữ sao, cậu cử an tâm mà sống ở đó đi. Cả thành phố Bình Hải này chỉ có tớ là bác sĩ tâm lý duy nhất có giấy phép hành nghề, ở đây tớ là người có thẩm quyền, tớ bảo cậu là gay không ai dám bảo không phải”. Đại Bính cười đắc ý.
“Đồ chó chết cậu còn có tý y đức nào không đấy? Tô Tô tin tưởng cậu thế, cậu lại lừa cô bé, cậu có lương tâm không hả? Còn nữa, cậu mà còn nói linh tinh nữa tớ đấm gẫy răng cậu”. Tôi mắng.
“Hừ, cậu tưởng tớ không xử được bọn văn nhân các cậu à, đám văn nhân các cậu chính là bọn vớ vẩn nhất, nói thẳng ra, cậu chính là được voi đòi tiên. Tớ phải mạo hiểm với giấy phép để cấp cho cậu tờ giấy chứng nhận này, hai chúng ta chả phải đã đứng trên cùng một con thuyền rồi sao?”. Đại Bính bất mãn nói.
“Cùng thuyền cái con khỉ ý! Nói đi nói lại vẫn là vì bản thân cậu!”. Tôi lại tiếp tục mắng cậu ta. Tống Đại Bính “tống” tôi vào ổ mỹ nữ, trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy? Trong lòng tôi rất rõ, tên tiểu tử này không muốn tôi quay lại sống chung với cậu ta, sống chết gắn cho tôi cái mác “gay”, quả thực quá độc ác, quá tàn nhẫn.
Những kẻ “trọng sắc quên bạn” tôi gặp cũng nhiều rồi, nhưng loại người không tiếc mấy năm tình nghĩa bạn bè mà bức người khác vào chỗ chết như Tống Đại Bính thì mới gặp lần đầu.
“Được rồi, cậu cứ yên tâm mà sống bên đó đi, chuyện tìm phòng tớ sẽ giúp cậu”. Đại Bính an ủi tôi.
Nghĩ đến chuyện cậu ta tìm được bạn gái cũng không dễ dàng gì, tôi đành nén cơn bực dọc: “Thôi bỏ đi, chuyện lần này cứ tạm như vậy đã. Này, tớ hỏi cậu, những cô gái như họ nghĩ thế nào về gay?”.
“Cái này à, phải phân tích một cách tỉ mỉ”. Đại Bính giở giọng bác sĩ hỏi tôi, “Bọn họ đều còn độc thân hay là đã có bạn trai cả rồi?”.
“Chắc là đều còn độc thân”. Tôi trả lời.
Lúc này, hai chiếc bánh pizza nóng hổi đã được mang tới.
Đại Bính lấy tay bốc một miếng, hỏi tiếp: “Thế bọn họ đối xử tốt với cậu không? Thông thường phụ nữ sẽ chia thành hai loại, một loại có ý kiến lệch lạc về gay, còn một loại thì không”.
“Nhiều lời, lẽ nào vẫn còn loại thứ ba!”. Tôi bực mình.
“Tớ còn chưa nói hết mà!”. Đại Bính chỉ vào chiếc bánh pizza trước mặt tôi, “Ăn đi, ăn đi, tớ mời mà”.
Tôi trừng mắt nhìn cậu ta, cầm một miếng pizza: “Nói tiếp đi”.
Đại Bính gật gật đầu: “Đấy là tớ nói hai loại thường gặp, còn có một số cô không những không ghét gay thậm chí còn có cảm giác tin tưởng, ở nước ngoài tình trạng này khá nhiều, một số cô gái còn lựa chọn sống chung với gay, bởi vì…”.
“Đừng có nói nước ngoài nước trong nữa, tớ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện phải làm gay, tớ chỉ muốn biết bọn họ nhìn nhận thế nào về tớ”. Nghe cậu ta dây cà ra dây muống, tôi ngắt lời, hỏi. Đại Bính làm việc rất kém cỏi, nhưng lại rất có tài chập chờn người khác.
“Vậy thì họ đối xử với cậu có tốt không?”. Đại Bính hỏi.
“Cũng được”. Tôi ngẫm nghĩ một lúc, lại bổ sung thêm, “Đều đối đãi với
tớ rất tốt, làm tớ cảm thấy hơi hổ thẹn”.
“ừ… bọn họ đều còn độc thân…”. Đại Bính vừa nhai pizza, vừa vuốt vuốt cằm, ra vẻ trầm tư, “Tớ biết rồi, loại này chính là ỷ lại vô thức trong lý luận của Freud, hơn thế còn là ỷ lại tập thể có tính liên hoàn”.
“Đừng có nói với tớ mấy cái từ chuyên ngành đó, nói rõ chút đi!”. Tôi cắn một miếng pizza thật to, thúc giục cậu ta.
“Nói một cách đơn giản, trong tiềm thức họ coi cậu là đối tượng hoang tưởng của họ, bởi vì cậu cho họ cảm giác an toàn. Họ có thể dựa dẫm vào cậu mà không cần phải lo lắng gì cả. Thậm chí tình cảm này sẽ còn tăng mạnh hơn dưới sự ảnh hưởng của những người xung quanh”.
“Hoang tưởng về cái gì?”. Tôi truy hỏi cậu ta.
“Cậu nói xem?”. Đại Bính nhìn tôi bằng ánh mắt không lấy gì làm tốt đẹp.
Tôi trầm ngâm một lúc.
“Nhớ tìm phòng cho tớ đấy, đồ vô dụng”. Tiếp đó, tôi đứng lên, lau tay, nói.
“Thoát rồi”, thấy tôi bỏ qua cho cậu ta, Đại Bính nhẹ nhõm thở dài, đột ngột nhắc nhở tôi, “Cô bé Tô Tô đó, thay tớ chăm sóc cô bé nhé”.
“Cậu
lừa người ta thảm như vậy còn có mặt mũi nói lời này sao?”. Tôi nhìn cậu ta.
“Tô Tô và cậu, tất nhiên tớ phải ưu tiên cậu rồi. Tóm lại nhớ chăm sóc kỹ cho cô bé, có một số chuyện sau này tớ sẽ nói rõ với cậu”. Đại Bính ra sức cắn pizza, miệng đầy mỡ nhìn tôi.
Tôi lườm cậu ta một cái, cầm chìa khóa xe, “Có vấn đề gì tớ lại đến tìm cậu”.
“Được, tư vấn miễn phí”. Đại Bính phủi phủi ngón tay, đắc ý nói. Tôi biết Đại Bính là người không thể tin tưởng được, nhân thể hôm nay có thời gian, đi lượn hết các trung tâm môi giới nhà đất. Nhưng kết quả đúng như tôi đã dự liệu, thời gian này không có phòng trống nào cả. Hoặc là thuê chung, phòng vừa bẩn vừa ồn ào, hoặc là cách chỗ làm quá xa, không tiện cho việc lái xe.
Tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




