watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:57 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11285 Lượt

bọn anh nói cần ba người là hoa khôi của lớp”.
“Chắc cần luyện tập tiết mục nào đó hả anh?”. Tô Tô hỏi.
“Hồi đó anh cũng nghĩ như em, thế nên, bọn anh mới tiến hành bỏ phiếu, cuối cùng chọn ra ba bạn gái xinh nhất lớp. Sau đó đưa họ đến văn phòng của chủ nhiệm khoa, em đoán xem sau đó thế nào?”.
“Sau đó thế nào?”. Tô Tô hỏi.
“Chủ nhiệm khoa vừa thấy anh chọn ba bạn nữ đến, lập tức ngớ ra. Thầy nói thầy cần con trai”.
“Cái gì, hoa khôi của lớp cũng có con trai sao?”. Tô Tô ngạc nhiên hỏi.
“Lúc đó anh cũng ngây người ra, phản ứng giống hệt em. Sau đó thầy chủ nhiệm chỉ vào mấy chục chậu hoa dọc hành lang bên ngoài văn phòng, nói thầy muốn nhờ người chuyển chỗ chậu hoa này đến các văn phòng, còn nói anh làm việc kém như vậy, còn chọn ba nữ sinh nữa…”. [Chuyển chỗ chậu hoa này: trong tiếng Trung, chuyển hoa và hoa khôi có lớp đồng âm với nhau(ND).">
“Ha ha ha ha…”. Không đợi tôi nói hết, Tô Tô ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Cô bé vừa cười, vừa lăn lộn trong chăn, còn phấn khích đấm đấm vào ngực tôi.
Tôi cũng không nhịn được phá lên cười. Đây là việc buồn cười đầu tiên tôi gặp phải thời đại học, từ đó trở đi, mọi người đều nhớ đến một lớp trưởng như tôi.
“Tại anh đấy, em cười ra nước mắt rồi đây này”. Tô Tô cười một lúc, cuối cùng cũng trở lại bình thường, rúc vào lòng tôi, giả bộ trách móc nhìn tôi.
“Em có muốn nghe nữa không hả?”. Tôi hỏi cô bé.
“Được rồi được rồi!”. Tô Tô lập tức nói.
“Thế thì em phải chuẩn bị tinh thần, tối nay nước mắt sẽ phải cạn kiệt đấy”. Tôi mỉm cười, nói.
“Hứ, sợ gì chứ, em cố nhịn không cười nữa là được chứ gì!”. Tô Tô bĩu môi, dáng vẻ rất chăm chú lắng nghe.
Nhìn điệu bộ đáng yêu của cô bé, lòng tôi bỗng cảm thấy ấm áp. Nếu ngày đó tôi gặp được một cô gái đáng yêu như Tô Tô, có lẽ, tôi sẽ thật lòng thật dạ yêu một lần cũng nên.

Chương 10
Những chuyện thời đại học, tôi có kể ba ngày ba đêm cũng không hết. Lúc đầu, Tô Tô còn mở mắt, nhìn tôi bằng ánh mắt mong chờ, hỏi không ngớt. Dần dần, cô bé chỉ im lặng nghe, thỉnh thoảng khục khặc cười. Cuối cùng, cô bé mắt nhắm mắt mở, trả lời mơ màng để chứng tỏ là mình vẫn đang nghe.
“Này, anh mới kể đến chuyện năm ba thôi mà em đã không chịu nổi rồi à”. Tôi khẽ lay lay cô bé, hỏi.
“ừm…”. Tô Tô mơ hồ phát ra một âm thanh, rồi không có bất kỳ cử động nào nữa.
“Được rồi, về phòng ngủ đi cô bé”. Tôi véo mũi Tô Tô, nói.
“ừm…”. Tô Tô lại phát ra âm thanh giống lúc nãy, vẫn nằm bất động.
“Em mà không dậy, anh bế em về phòng bây giờ nhé?”. Tôi vòng tay qua eo, hỏi thăm dò.
“Đừng anh, ở đây ấm…”. Tô Tô nói như mê sảng, cơ thể nhích lên phía trước, rúc vào lòng tôi. Chắc là hôm nay đi hát karaoke mệt quá, nên nói ngủ là ngủ luôn được.
Cơ thể mềm mại của cô bé khiến tôi không cảm thấy sự cứng rắn của những khớp xương, vô cùng thoải mái, hai tay tôi đặt trên eo cô bé, chắc chắn một điều là cơ thể Tô Tô rất thon thả.
Tôi mà cứ như vậy ngủ cùng cô bé một đêm, sau này mọi việc bại lộ, không tốt cho Tô Tô chút nào. Ôm cô bé trong tay, tôi cắn răng, lấy đà định bế cô bé lên.
“Sáng mai em không phải đi học…”. Cô bé mơ hồ giải thích, hai cánh tay mềm mại ôm lấy cổ tôi, quấn vào người tôi.
Bị cô bé ôm chặt vậy, tôi không còn chút sức lực nào, sợ nếu cứ cố bế dậy sẽ làm cô bé đau, đành phải duy trì tư thế này.
Miệng Tô Tô cứ nhai nhóp nhép, chắc là mơ thấy đang ăn món gì ngon, cơ thể co lại, rúc vào lòng tôi, như một con thú nhỏ tìm kiếm sự chở che.
Tôi nhìn Tô Tô đang chìm vào giấc ngủ sâu, như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật. Cô bé thực sự không hề đề phòng tôi, còn rúc vào lòng tôi ngủ ngon lành nữa.
Theo bản năng đàn ông, tôi cũng có chút căng thẳng. Hít một hơi thật sâu, chuyển ánh mắt lên trần nhà, cánh tay đặt trên vai Tô Tô, cố gắng coi cô bé như em gái.
Đột nhiên Tô Tô áp sát vào tôi hơn, lòng bàn chân chạm vào mu bàn chân tôi, tiến lên vài centimet, hơi điều chỉnh tư thế, nhắm mắt lại, mặt cọ cọ vào lồng ngực tôi mấy cái.
Tôi biết đây đều là những hành động vô thức của cô bé, chính vì thế càng thấy đáng yêu hơn.
Cũng có thể trong mắt cô bé, tôi không khác gì Trình Lộ, Linh Huyên, Hiểu Ngưng, cô bé có thể nhõng nhẽo dựa vào người họ, có thể rúc vào chăn cùng với họ, thì cũng có thể làm vậy với tôi.
Tôi bất giác cười, ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp như một tác phẩm nghệ thuật này, xòe tay ra vuốt má cô bé. Chắc là thấy buồn buồn, cô bé tránh xuống một chút, càng rúc sâu vào ngực tôi hơn.
Đôi tay thon dài của cô bé ôm lấy tôi, đôi chân nõn nà chạm vào chân tôi, tư thế lạ lùng, không hề giả tạo, hoàn toàn coi tôi như một chiếc gối ôm đồ chơi.
“Tô Tô…”. Tôi khẽ gọi.
Cô bé không phản ứng gì, hơi thở đều đều, nhẹ nhàng, chắc là đã ngủ rất say rồi.
Ngắm nhìn cánh mũi nhỏ nhắn cùng với cái miệng nhỏ xinh như trái anh đào, trái tim vừa mới bình tĩnh của tôi lại dậy sóng. Tôi khe khẽ tiến lại gần, lưỡng lữ vài giây, cuối cùng vẫn không lợi dụng cô bé, chỉ hôn nhẹ lên trán.
Nếu không phải Tô Tô nhận định tôi là gay, cô bé nhất định cho tôi là cao thủ tình trường. Nếu quả đúng vậy, cô bé chắc chắn sẽ lặng lẽ tránh xa tôi. Có thể khiến tôi thật lòng trân trọng, thì Tô Tô là người đầu tiên.
“Dạ…”. Tô Tô mơ màng lật người, áp sát vào người tôi hơn nữa.
Tôi ôm cô bé, giúp cô bé nằm thoải mái. Lạ một điều là, ôm một tiểu mỹ nữ tuyệt sắc trong vòng tay như vậy mà tôi không có dục vọng quá lớn, chỉ lặng lẽ chịu đựng mùi hương và sự mềm mại của cơ thể Tô Tô.
Nhưng nếu sự việc cứ tiếp tục phát triển thế này, giới hạn cuối cùng sớm muộn cũng có ngày bị phá vỡ. Bây giờ tôi còn có thể khống chế trước Tô Tô, nhưng không biết tương lai có thể xảy ra chuyện gì. Tôi nghĩ thầm.
Ngày hôm sau khi thần trí đã ổn định lại, tôi vẫn chưa mở choàng mắt, cảm giác đầu tiên là eo đau mỏi không chịu được. Hôm qua còn cảm nhận được sự mềm mại, êm ái của Tô Tô, mới qua có một đêm, mà đã trở nên nặng nề khác thường.
Chắc không phải gặp ác mộng chứ… Tôi vội vàng mở to mắt.
Tô Tô vẫn đang gục trên ngực tôi, ngủ ngon lành. Đến giờ tôi mới xác nhận lại chuyện hôm qua không phải một giấc mơ.
Ngực tôi bị Tô Tô đè lên đến phát tê, tôi nhẹ nhàng rời cô bé, nhét đôi tay cô bé vào trong chăn để tránh cảm lạnh. Tôi xoay xoay cổ, xương kêu răng rắc. Chiếc giường vốn dĩ rộng rãi, chỉ vì Tô Tô cứ ôm lấy tôi làm tôi không dám xoay người, còn nói là hưởng thụ gì chứ, có mà chịu tội thì đúng hơn.
Tôi ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã tám giờ sáng. Nhìn biểu hiện của Tô Tô, tôi biết chắc cô bé là một còn mèo lười, nên không gọi cô bé dậy, lấy hai cái gối nhét vào lòng cô bé, rồi khẽ khàng ngồi dậy.
Buổi tối ngắm Tô Tô, có cảm giác đẹp mơ màng. Trời sáng, Tô Tô đang chìm trong giấc ngủ ngon lành, càng có cảm giác thú vị hơn. Từ trong chăn đang cuộn thành một đống, Tô Tô để lộ ra chiếc áo cộc tay bó sát người và chiếc váy ngắn, khiến tôi thấy vừa đáng yêu vừa quyến rũ. Làn da trắng nõn nà như sứ trắng, dưới ánh nắng ban ngày, càng trở nên láng bóng, không tỳ vết.
Tôi lại không phải người gỗ, nhìn một Tô Tô như vậy, sao lại không động lòng cho được. Tôi cúi người xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô bé.
Chiếc miệng nhỏ nhắn, hồng hào của cô bé cong lên, tôi ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn không hôn xuống miệng. Tô Tô chỉ là một đứa bé, sao tôi có thể phá vỡ hình tượng hoàn mỹ của tôi trong lòng cô bé được.
Để Tô Tô ngủ trên giường, tôi chỉnh lại quần áo, rồi cầm chìa khóa xe ra ngoài.
Tên xấu xa Đại Bính, chụp cái mũ “gay” lên đầu tôi, hủy hoại thanh danh của tôi, dĩ nhiên tôi phải đi tìm cậu ta báo thù.
Tôi ra khỏi cửa, bấm chìa, xe tự động mở cửa, tôi khởi động xe, xoay bánh lái rồi giữ chặt, chạy xe ra đường cái. Tôi lái xe đến đường Nam Kinh trong trung tâm thành phố, lúc tôi đến thì thấy Đại Bính đang mở cửa phòng khám “Hoa Gian Phường”.
Cậu ta đang kéo cửa sổ cuốn, dáng vẻ đẫy đà, nhìn thế nào cũng giống một con gấu trúc mới từ vườn thú trốn ra tìm đồ ăn.
Cậu ta nghe thấy tiếng phanh xe gấp, quay đầu nhìn thấy chiếc BMW của tôi đã dừng lại phía sau, kêu lên một tiếng thảm thiết: “Trời ơi, kẻ truy sát đến rồi”, không quan tâm đến chiếc cửa cuốn mới kéo được một nửa, ôm đầu định thoát thân.
Tôi đâu có để cho cậu ta có cơ hội này, tôi phóng như tên bay về phía trước, nắm lấy vai cậu ta, ngoặc chân một cái, cậu ta ngã phịch mông xuống đất.
“Còn dám trốn à, tớ vẫn chưa tính sổ với cậu đâu đấy!”. Tôi kéo cậu ta dậy, “Lần trước người phụ nữ của cậu đến tìm, tớ nể mặt không thèm so đo với cậu. Nhưng cậu trốn được mùng một không trốn được ngày rằm, hôm nay hai chúng ta phải nói chuyện cho rõ ràng, xem việc này phải giải quyết ra sao”.
“Anh! Anh! Anh!”. Đại Bính gọi ba tiếng “anh” liên tiếp để mong được tha tội, sau đó nhìn tôi, “Tớ mời cậu ăn cơm, tớ mời cậu ăn cơm! Tớ xin lỗi cậu, thế đã được chưa?”.
“Ai đòi cậu bữa cơm này! Tớ hạn cho cậu trong thời gian hai ngày phải rửa sạch thanh danh cho tớ!”. Tôi tỏ mặt dữ dằn, nhưng Đại Bính lại thể hiện bản lĩnh mặt dày, tươi cười hớn hở, không

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT