watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:57 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11287 Lượt

phòng tôi, để lộ vẻ mặt tự nhiên nhất của mình, thậm chí, còn tình nguyện tâm sự những lời tận đáy lòng với tôi.
Sau khi đã thái rau xong, cô ấy đổ vào nồi. Nước và dầu quyện lẫn vào nhau, một làn khói từ trong nồi bay lên.

Chương 9
“Anh Lương…”.
Trong lúc tôi đang được Linh Huyên chỉ bảo tận tình, Tô Tô bất ngờ đột nhập vào bếp.
Tôi vui mừng nhìn cô bé, “Không phải em đi hát với bạn hả, sao lại về?”.
Tô Tô nghịch ngợm bĩu bĩu môi, “Hôm nay anh Lương nấu cơm, sao em có thể không về được! Bọn em đi hát từ chiều rồi, chúng nó đi ăn ở ngoài, em về nhà trước”.
“Trời, mong chờ ăn cơm anh nấu thế à, nếu không ngon đừng có hối hận đấy”. Tôi bắt chước giọng điệu cô bé, nói.
“Hi hi, không đâu. Có chị Linh Huyên, sẽ không dở ẹc đâu”. Cô bé nháy mắt với Linh Huyên, “Đúng không, chị Linh Huyên?”.
“Em lúc nào cũng khôn lỏi”. Linh Huyên mỉm cười, “Yên tâm, chị sẽ nhẫn nại dạy bảo anh ấy”.
Tô Tô lè lưỡi, tiến lên hai bước, vỗ vỗ vai tôi, “Anh Lương, anh nhất định phải chú tâm học hành, nấu những món ngon cho bọn em ăn”.
“Còn em thì sao?”. Tôi hỏi lại Tô Tô.
“Hứ! Anh đừng có xem thường em !”. Tô Tô hếch hếch chiếc mũi nhỏ, “Em là học sinh tốt nghiệp thủ khoa khóa nấu ăn của chị Linh Huyên đấy!”. “Tổng cộng có ba người, tự đắc quá rồi em ạ!”. Linh Huyên giơ tay ra, búng mũi cô bé, rồi quay đầu nhìn tôi, nói với giọng khen ngợi: “Nhưng mà Tô Tô rất có tài nấu ăn, không những thế con bé còn hay sáng tạo ra các món mới. Đến thứ hai anh sẽ biết”.
“Hứ, em là sinh viên ngành thiết kế mà lại”. Nghe Linh Huyên nói vậy, Tô Tô càng đắc ý hơn.
“Được rồi, được rồi, em lợi hại nhất, mau ra ngoài đi, chị với anh Lương của em phải nấu ăn rồi”. Linh Huyên nói.
“Anh Lương, tối nay em sẽ sang phòng anh nói chuyện!” Tô Tô nhìn tôi, cuối cùng nói một câu, rồi mới vui vẻ rời khỏi nhà bếp.
“Nha đầu này rất quấn anh”. Linh Huyên quay đầu nhìn tôi nói.
Tôi cười, không biết trả lời ra sao.
“Nhưng giữa người với người, cũng chỉ là có duyên hay không có duyên. Bốn người bọn em, thực ra đều thấy anh rất tốt”. Linh Huyên lại tiếp tục bùi ngùi tâm sự.
Tôi vẫn chỉ biết cười, không nói gì. Chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên lau làn hơi nước mỏng trên mắt kính của Linh Huyên.
Tô Tô đi rồi, căn bếp lại chỉ còn lại tôi và Linh Huyên.
“Lương Mân, có một câu em luôn muốn hỏi anh. Hy vọng anh không thấy phiền”. Linh Huyên vừa rửa dao thái rau, vừa nói.
“Câu hỏi gì?”. Tôi cho những miếng xương sườn đã chặt nhỏ vào nồi áp suất, hỏi.
Cô ấy quay đầu, nhìn tôi, “Bắt đầu từ lúc nào anh không còn hứng thú với con gái nữa?”.
Câu hỏi này của cô ấy bất chợt làm tôi cấm khẩu.
“Nếu anh nói với em, thực ra anh lúc nào cũng thích phụ nữ, em có tin không?”. Tôi ngẫm nghĩ một lúc, rồi hỏi lại cô ấy.
“Ha ha, không muốn nói thì thôi. Sở thích của anh, sợ rằng cũng không phải loại đó”. Linh Huyên cười lắc đầu.
Hiển nhiên, cô ấy chắc chắn tôi không “yêu” phụ nữ. Tôi dù có trăm cái mồm cũng không giải thích được, đành câm lặng.
Nhưng, tôi cũng không muốn giải thích với cô ấy, nên chuyển sang chủ đề nấu ăn, hỏi lại cô ấy, “Nửa thìa đường, hai thìa dầu ăn, một chút mì chính, một thìa dầu mè, thêm vài sợi ớt đỏ, thế đã đủ chưa?”.
“Anh quả thực rất có tài nấu ăn”. Nhìn cách nêm gia vị của tôi,

Linh Huyên tán thưởng. Tôi cười, điều chỉnh thời gian của nồi áp suất về hai mươi phút, rồi hỏi cô ấy: “Còn việc gì phải làm nữa không?”.
“Hôm nay đến đây thôi, học hai món trước, tham quá lại xôi hỏng bỏng không, học nhiều quá, anh cũng không nhớ hết được. Còn lại để em làm nốt”. Linh Huyên nói đầy vẻ thông hiểu lòng người.
“Thế còn việc gì anh có thể giúp em được?”.
“Không cần đâu, anh ra ngoài chơi với mọi người đi. ở đây cứ giao cho em là được rồi”.
Linh Huyên vừa nói, vừa nhẹ nhàng đẩy tôi về phía cửa. Bàn tay cô ấy mềm mại ấm áp, đè lên ngực tôi, làm tôi có cảm giác thoải mái không cất lên lời.
Đẩy được tôi ra khỏi cửa, Linh Huyên đóng cửa bếp lại, một mình chìm đắm trong thế giới nhà bếp.
Tiếng nhạc bên ngoài đã dừng từ lúc nào, Hiểu Ngưng ngồi trên ghế sofa, đang nghe điện thoại. Tô Tô cầm một cuốn truyện tranh ngồi bên cạnh Hiểu Ngưng, còn Trình Lộ, cầm chai nước hoa quả, cắm đầu vào ti vi xem loại phim

sướt mướt chỉ có đàn bà mới xem, nhưng âm lượng đã được điều chỉnh rất nhỏ.
“Anh Lương, học thế nào rồi?”. Thấy tôi từ nhà bếp đi ra, Tô Tô lập tức hoan hỉ hỏi tôi.
“Hà hà, cũng tàm tạm”. Tôi ngồi trên ghế sofa, cầm mấy cuốn họa báo trên bàn lên đọc.
Tô Tô còn muốn hỏi gì đó, nhưng Trình Lộ lấy tay ra hiệu “Suỵt” về phía Tô Tô, cô bé mới ý thức được là Hiểu Ngưng đang nghe điện thoại, lập tức yên lặng.
Hiểu Ngưng cầm ống nghe, chỉ trả lời “Vâng vâng”, hoàn toàn không có câu trả lời mang tính thực chất nào cả.
Cứ như vậy chờ mười mấy phút, cuối cùng Hiểu Ngưng mới ngắt điện thoại.
“Lại là điện thoại từ nhà hả? Nói gì thế?”. Trình Lộ hỏi cô ấy.
“Haizz, chẳng phải là chuyện đó sao”, vẻ mặt bình tĩnh thường ngày của Hiểu Ngưng hôm nay lại lộ vẻ buồn bã hiếm thấy.
“Chuyện gì thế chị?”. Tô Tô mở to mắt, tò mò hỏi.
Hiểu Ngưng cắn môi, nằm thừ ra tựa vào thành ghế, “Giục chị tìm bạn trai”.
Trình Lộ như tìm thấy chủ đề chung, lập tức tiếp lời: “Đừng nói là cậu, bố mẹ tớ cũng giục đến phát bực. Hơn nữa, tuần sau họ còn muốn đến đây, tớ đang không biết đi đâu tìm bạn trai cho bố mẹ xem mặt đây”.
“Cậu nói với hai bác cậu đã có bạn trai rồi hả?”. Hiểu Ngưng ngạc nhiên hỏi cô ta.
“Nếu không còn biết thế nào, như cậu cứ vài ba ngày lại nhận được điện thoại của bố mẹ?”. Trình Lộ nói.
Haizz…
Hai người phụ nữ cùng lúc thở dài. Tô Tô nhìn họ với ánh mắt đồng cảm, nhưng dường như không thể hiểu hoàn cảnh của họ.
Thật chậm, tôi cảm thấy bốn ánh mắt đang chiếu vào mình.
Tôi hơi ngoái đầu lại, thấy trong ánh mắt của Trình Lộ và Hiểu Ngưng đều tỏa ra ánh sáng khác thường, nhìn tôi chằm chằm. Anh mắt này nếu ví là “ánh mắt lang sói” thì cũng không ngoa.
Tôi bị họ nhìn đến đau tim, hỏi một câu theo bản năng: “Làm gì thế?”.
“Đúng rồi!”. Tô Tô đột nhiên hét lên: “Các chị nhờ anh Lương làm bạn trai là xong mà!
“Anh… không được!”. Tôi lưỡng lự một lát, rồi lập tức từ chối. Tôi muốn giúp Hiểu Ngưng, nhưng luôn cảm thấy nhiệm vụ này có chút gian khó.
“Lương Mân!”. Trình Lộ giận đùng đùng nhìn tôi, “Uổng công Hiểu Ngưng đối xử tốt với anh, việc cỏn con như vậy mà không chịu giúp sao?”.
“Giúp á? Bảo tôi phải giúp thế nào?”. Tôi hỏi lại cô ta.
“Chẳng phải rất đơn giản sao, lần sau bố mẹ cậu ấy gọi điện thoại đến, anh nói với họ mấy câu, giả làm bạn trai cậu ấy”. Trình Lộ nói.
“Thế… nhỡ chẳng may bố mẹ cô ấy đòi gặp mặt tôi”. Tôi lại hỏi cô ta. Trong lòng tôi nghĩ nếu chỉ có đơn giản như vậy, có thể giúp được.
“Thì anh đi gặp họ một lần, dù sao thì dáng người như anh cũng qua mặt được”. Trình Lộ hời hợt nói.
“Lương Mân, anh giúp em một lần đi, em sắp bị họ làm phiền đến chết rồi. Bố mẹ em làm việc ở tỉnh xa, bình thường không đến đây”. Cuối cùng Hiểu Ngưng cũng mở miệng nói.
Dù gì Hiểu Ngưng cũng đã mở lời, tôi cũng không muốn từ chối, chỉ có thể gắng gượng mà làm, “Thôi được”.
“Thế còn tôi?”. Trình Lộ lập tức truy hỏi.
“Cô thì sao?”. Tôi lườm cô ta một cái, nói.
“Tuần sau bố mẹ tôi đến thăm, anh hãy đóng giả làm bạn trai của tôi một lần nhé, dù sao anh cũng đồng ý với Hiểu Ngưng rồi, có lần một thì sợ gì lần hai nữa”. Trình Lộ mặt dày nói.
“Giả làm bạn trai cô cũng được, có điều…”. Tôi kéo dài giọng, “Mỗi lần mượn, giá một nghìn. Giá cả rõ ràng, tuyệt đối không lừa đảo”.
“Anh!”. Trình Lộ tức giận trợn mắt, “Đồ hám tiền! Uổng công Hiểu Ngưng đối xử tốt với anh!”.
“Cô đừng lôi Hiểu Ngưng vào, tôi còn chưa nói hết”. Tôi chầm chậm nhìn cô ta một cái, “Hiểu Ngưng miễn phí, cô gấp đôi!”.
“Anh…”. Trình Lộ chỉ vào tôi, lần này thực sự tức quá không nói nên lời.
“Ha ha ha!”. Tô Tô ôm bụng cười ngặt nghẽo. Đến Hiểu Ngưng bình thường lạnh như băng nghe thấy tôi nói vậy cũng không nhịn được phá lên cười.
“Được!”. Không ngờ Trình Lộ nghiến răng, “Hai nghìn thì hai nghìn, thứ hai, tôi mua anh!”.
Cô ta quay mạnh người, đi về phòng, rồi lại hầm hầm đi ra, nhét một nắm tiền vào tay tôi, “Đếm kỹ đi, hai nghìn, cấm hối hận!”.
“Hả?”. Tôi ngớ ra nhìn cô ta, không ngờ cô ta làm thật.
“Hay quá, anh Lương phải đóng giả bạn trai chị Lộ Lộ!”. Tô Tô sung sướng cười trên nỗi đau khổ của người khác, hét lên.
“Lần sau bố mẹ em đến cũng nhờ cả vào anh”. Hiểu Ngưng đi đến, vỗ vỗ vai tôi, nhẹ nhàng nói.
Tôi đã cưỡi hổ rồi thì khó xuống, chỉ có thể ngượng nghịu gật đầu.
Chúng tôi ở phòng khách ồn áo náo nhiệt, Linh Huyên trong nhà bếp tất bật. Chẳng bao lâu sau, Linh Huyên đã bê những món ăn tối thịnh soạn lên.
Có thể vì là thứ sáu, cả bốn người họ đều rất thoải mái, nói nói cười cười.
Họ toàn nói chuyện phụ nữ, hoàn toàn không chú ý đến sự tồn tại của tôi. Tô Tô ra sức gắp thức ăn cho tôi, còn Linh Huyên

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT