watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:57 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11273 Lượt

cái gì, chị không thèm quan tâm nữa”.
“Nếu có xì xào, cũng là chúng nó ghen tị em có bạn trai đẹp trai như anh Tiểu Mân”. Tô Tô có vẻ hoàn toàn không quan tâm, người khác hiểu lầm quan hệ của tôi và cô bé, cô bé lại càng thích thú.
Cửa nhà đột nhiên mở ra.
Hiểu Ngưng hắt xì, người ướt nhẹp bước vào.
“Chị Hiểu Ngưng, sao bây giờ chị mới về!”. Tô Tô ngay tức thì lại bay ra chào đón như chú chim nhí nhảnh, xem ra hôm nay tâm trạng cô bé rất tốt.
“Tại ra muộn, lỡ mất một chuyến nên phải chờ xe mất bao lâu”. Hiểu Ngưng nói.
Cô ấy cởi đôi giày thể thao đã ướt nhẹp, thay sang đôi dép ấm áp. Từ ngày tôi ở đây cho đến nay, chưa bao giờ thấy Hiểu Ngưng đi dép cao gót. Hiểu Ngưng lúc nào cũng ăn mặc rất đơn giản, chưa bao giờ trang điểm, nhưng lại cho người ta cảm giác luôn tươi mới. Có lúc, lại khiến người ta nghĩ cô ấy là học sinh ngoan.
Hai chân cô ấy bước đi, như con thú nhỏ rơi xuống nước, vẩy những giọt nước trên cơ thể, sau đó cởi chiếc áo ngoài ướt đẫm, đặt vào tay Tô Tô. Tô Tô treo chiếc áo ướt lên mắc.
Nhất cử nhất động của cả bốn cô gái trong căn hộ này đều toát lên sự ấm cúng, kỳ diệu như thế.
Mới hai ngày không gặp họ, mà tôi cảm giác như đã lâu lắm rồi, cũng thấy nhớ nhớ. Lúc này, bốn cô gái đã có mặt đầy đủ trong nhà, lòng tôi bỗng cảm thấy rất nhẹ nhõm.
Hiểu Ngưng đã cởi áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo len màu đỏ, cô ấy vừa đi vừa cho tay ra sau buộc mái tóc ướt lên. Hành động tự nhiên không hề đề phòng của cô ấy, lại càng tôn lên những đường cong trên cơ thế, khiến trái tim tôi xao xuyến, rung động.
“Sao cậu để người ướt lướt thướt thế, có cần đi tắm trước không?”. Linh Huyên nhìn Hiểu Ngưng đầy quan tâm, hỏi.
“Không cần đâu, chỉ có quần áo và tóc bị ướt thôi. Hôm nay tớ quên không mang ô, lúc ra khỏi nhà cũng có mưa đâu”. Cô ấy hơi lắc đầu, túm tóc đuôi ngựa vừa buộc lên càng suôn mượt tự nhiên. Kiểu tóc đơn giản, gương mặt thuần khiết càng làm tôi không kiềm chế được niềm thích thú trong lòng.
“Tớ đi nấu cơm nhé, chắc mọi người đợi lâu lắm rồi phải không?”. Hiểu Ngưng nói.
“Bình thường, bọn tớ cũng vừa mới về mà”. Linh Huyên nói.
Tôi nhìn Hiểu Ngưng, nghĩ ngợi, nói: “Hiểu Ngưng, sau này hôm nào quên ô thì gọi điện cho anh, anh đến đón em”.
Hiểu Ngưng nhìn tôi, mỉm cười.
“Anh Tiểu Mân thiên vị, hôm nay em cũng quên ô này!”. Tô Tô lập tức hét lên.
“Được rồi, em cũng có thể gọi cho anh mà”. Nhìn dáng vẻ đáng yêu của Tô Tô, tôi không kiềm được, xòe tay ra, vuốt má cô bé.
“Hi hi”. Tô Tô lè lưỡi, cười sung sướng.
“Được rồi, tớ đi nấu cơm đây”. Hiểu Ngưng nhìn tôi, rồi nhìn Trình Lộ, như định hỏi cái gì rồi lại thôi, xắn tay áo lên đi vào bếp.
“Chị Hiểu Ngưng, để em giúp chị nhé! Hôm qua anh Tiểu Mân còn chưa được ăn cơm em nấu, hôm nay em phải ra tay cho anh ấy mở mang tầm mắt!”. Tô Tô nhảy chân sáo theo Hiểu Ngưng xuống bếp.
Hòa vào không khí ấm cúng thế này, tôi không kiềm được, mỉm cười.
“Trông anh cười gian chưa kìa, cứ như chuột rơi chĩnh gạo không bằng”. Trình Lộ ngồi bên cạnh huých tay tôi, bất mãn nói. Bữa tối gồm có món “gan ngỗng béo kiểu Tây”, “phở khô” Tô Tô đặc biệt nấu cho tôi, món “gà đinh hương”, “chân giò hầm mật ong”, “ngao xào tỏi” của Hiểu Ngưng siêu ngon, không kém gì nhà hàng trong khách sạn năm sao, so với thức ăn mà Trình Lộ nấu mấy hôm trước, chẳng khác nào địa ngục với thiên đường. Tôi không hề hối hận khi từ chối lời mời dùng bữa tối của Trình Tư Vy.
Tô Tô thấy tôi ăn rất ngon lành, cứ hi hi ha ha, không giấu nổi sự sung sướng và đắc ý. Bọn Linh Huyên cũng vui vẻ cười, cộng với nửa chai rượu vang, trông mặt ai cũng đỏ hồng vô cùng xinh đẹp, làm trái tim tôi say đắm, tôi đang hoài nghi liệu có phải mình đang trên thiên đường không.
Ăn tối xong, tôi hỏi mượn Trình Lộ, fan ruột của Carl Sura, bốn cuốn tiểu thuyết bản tiếng Anh của ông ta, cô ta khích bác, mỉa mai tôi mấy câu, nhắc đi nhắc lại cảnh cáo tôi không được làm hỏng sách, nhưng cuối cùng vẫn đưa cho tôi mượn.
Trong bốn cuốn, cuốn trên cùng có bìa màu xanh da trời chính là cuốn sách mới phát hành của Carl Sura mà cô ta nhắc đến, My World.
Về phòng, tôi bắt đầu đọc My World, thực sự không ngờ cuốn tiểu thuyết mỏng dính chỉ có hai trăm trang lại có thể tiêu thụ được ba triệu bản.
Nhưng cứ đọc, đọc mãi, tôi không thể không tấm tắc khen ngợi. Tuy là bản tiếng Anh, nhưng tôi vẫn thấy rất thú vị, nếu phát hành bản tiếng Trung, không biết còn thu hút đến mức nào.
Sự kinh ngạc, lừa đảo, giao dịch chính trị, văn hóa u tối… khiến người ta chìm đắm vào trong tiểu thuyết. Cô đơn và náo nhiệt, cái thiện và cái ác, hòa quyện vào nhau, đây là một cuốn tiểu thuyết chân thực tới mức có thể chấn động cả thế giới.
Ba cuốn còn lại, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn chúng cũng là những cuốn sách hay. Dĩ nhiên ba cuốn đó cũng chưa được mua bản quyền. Nếu không đại danh của Carl Sura sớm đã truyền khắp Trung Quốc.
Đến người có con mắt sắc sảo về văn học nước ngoài như Trình Lộ cũng ngưỡng mộ Carl Sura như vậy, đã có thể chứng minh sức hấp dẫn của những cuốn sách của ông ấy lớn tới cỡ nào.
Carl Sura không chỉ là “cái túi bảo bối”, mà còn là người “tạo ra danh tiếng”, nếu biết cách PR, kích thích tiêu thụ và mở rộng tầm ảnh hưởng, trong thời gian ngắn có thể khiến nhà xuất bản đó trở thành
nhà xuất bản hàng đầu Trung Quốc!
Trong khi tôi vừa nghiên cứu tiểu thuyết của Carl Sura vừa tấm tắc khen, đột nhiên có tiếng kêu thất thanh bên ngoài vọng lại.
Tôi vội vàng chạy ra phòng khách, cửa nhà tắm bỗng nhiên mở ra, Hiểu Ngưng đi chân đất, vai trần, từ trong chạy ra, lao vào lòng tôi.
“Sao thế?”. Tôi hỏi cô ấy. Suy nghĩ đầu tiên của tôi là có yêu râu xanh trong nhà tắm, suy nghĩ thứ hai là có côn trùng gì đó .
“Vòi nước hỏng rồi, không đóng được!”. Hiểu Ngưng rúc vào lòng tôi, thở hổn hển nói.
Toàn thân cô ấy chỉ quấn chiếc khăn tắm, đi chân đất, sự trơn trượt nên ôm chặt lấy tôi, cơ thể cô ấy như bức tượng điêu khắc bằng ngọc, mịn màng, nõn nà và đầy nghệ thuật. Cơ thể cô ấy ướt đẫm, tỏa hơi nóng hổi, tim cô ấy đập mạnh truyền đến cơ thể tôi qua khăn tắm, khiến tôi có chút không kiềm chế được.
“Em đã bảo thay vòi nước từ lâu rồi mà!”. Tô Tô bất ngờ nhảy bật lên khỏi sofa, nói.
“Vốn định bảo anh Đới Duy, nhưng tuần trước tự nhiên anh ấy đi mất, chưa kịp thay”.
Linh Huyên cũng vội vàng chạy lại, nói. Sự việc xảy ra bất ngờ khiến mấy cô gái đang ngà ngà say cũng tỉnh táo lại phần nào!”.
“Mau khóa vòi lại, để thêm lúc nữa là nước tràn ra hết đấy”. Hiểu Ngưng hơi lo lắng nói.
“Hiểu Ngưng, cẩn thận kẻo bị cảm lạnh, mau đi thay quần áo đi”. Linh Huyên nhắc nhở.
“ừ”. Lúc này Hiểu Ngưng mới phát hiện cô ấy đang ở trong lòng tôi, đỏ mặt, quay người đi vào phòng.
“Mau thay vòi đi không nước tràn hết ra bây giờ!”. Trình Lộ thấy tôi dán mắt nhìn theo Hiểu Ngưng bỗng khó chịu kêu lên.
Tôi mở cửa bước vào nhà tắm thì thấy vòi nước đã bị hỏng, dòng nước nóng đang phun ào ào qua chỗ hở, phun lên trần nhà. Mới có nửa phút ngắn ngủi, nước đã dâng ngập sàn nhà tắm, nước không kịp thoát nên càng ngày càng cao.
Tô Tô và Linh Huyên nhìn thấy cảnh nước ngập lênh láng như thế, vô cùng ngạc nhiên. Vừa rồi thấy vẻ mặt lo lắng của Hiểu Ngưng, tôi còn thấy bất ngờ, bây giờ tận mắt chứng kiến cảnh này mới thấy khâm phục sự điềm tĩnh của Hiểu Ngưng.
“Mau đi tắt van nước để anh vào sửa xem thế nào”. Tôi xắn ống quần lên, quay lại nói với họ.
Thấy tôi nói vậy, ba cô gái nhìn nhau, “Van nước ở chỗ nào ạ?”.
“Chính là cái… trong chiếc hộp ngoài kia… có một cái van…”. Tôi giải thích nửa ngày trời, thấy vẻ mặt ngô nghê của họ, cuối cùng đành bỏ cuộc, “Thôi bỏ đi bỏ đi, các em ra ngoài đi, để đấy anh sửa, lấy cho anh hộp dụng cụ”.
Ba người bọn họ vội vàng ra ngoài, ơn trời ơn đất, họ vẫn còn biết hộp dụng cụ ở đâu, rất nhanh chóng đã mang cho tôi một đống đồ nào là kìm, ốc vít, búa, thậm chí cả thang gấp.
“Chị Lộ Lộ, mau ngăn dòng nước lại! Nước sắp tràn ra phòng khách rồi, sàn nhà sẽ hỏng mất! Nếu làm hỏng sàn, chị em sẽ giết em mất!”. Đột nhiên Tô Tô hét toáng lên.
“Mau, đóng cửa lại!”. Linh Huyên ý thức được tầm nghiêm trọng của vấn đề, lập tức ra lệnh chỉ huy, “Lộ Lộ, cậu đi tìm ít vải bỏ đi, chặn ở cửa nhà tắm! Tô Tô, em mau tìm chổi lau nhà ra đây! Thêm cả chậu rửa mặt nữa! Chị đi gọi Hiểu Ngưng ra giúp đỡ.
Chốc lát, không khí yên bình, tĩnh lặng vừa rồi trở nên hỗn loạn, ồn ào. Ba cô gái không ngừng chạy đi chạy lại trong phòng khách, chỉ vì một tẹo nước tràn ra phòng khách mà hò hét om sòm. Trong nhà tắm dòng nước tuôn không ngừng, tôi đứng trong bồn tắm, tháo bỏ cái vòi nước đã bị hỏng ra.
Trong thoáng chốc mà quần áo của tôi ướt hết cả, may mà nước cũng không lạnh lắm, nếu không ngâm mình trong nước lạnh thì chắc đông cứng mất. Thấy cửa nhà tắm đã được đóng lại, đến những kẽ hở cũng đã bịt kín hết bằng vải, nên tôi cởi quần áo ra, chỉ mặc một chiếc quần sịp bước vào “trận đấu”.
Tôi chiến đấu với dòng nước chảy, cuối cùng cũng tháo được cái vòi nước cũ ra, rồi lại lắp vòi mới vào.
Nước nhìn bề ngoài thì có vẻ rất

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT