watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:57 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11274 Lượt

dịu dàng, nhưng khi nó trở thành áp lực, sức mạnh của nó có thể sánh với một chàng trai trẻ tuổi cường tráng. Nếu không phải cơ bắp tôi cũng

khá phát triển thì sao có thể chịu đựng được dòng nước chảy mạnh như thế này.
Vòi mới đã được lắp vào, tôi khóa vòi nước vào, dòng nước vừa rồi còn chảy tung tóe cuối cùng cũng đã trở nên ôn hòa. Nước trong nhà tắm cũng chầm chậm thoát vào ống thoát nước.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới hiểu vì sao bốn cô gái lại hy vọng có một người đàn ông ở cùng. Xem ra, ngày trước khi Đới Duy ở đây, chắc họ cũng dựa dẫm vào cậu ta như thế. Đáng tiếc, cậu ta là gay thật, còn tôi là gay giả.
Quần áo Hiểu Ngưng vừa thay ra khi tắm vẫn còn treo trên mắc phía trên bồn tắm, nhưng đã bị ướt nhẹp. Tôi rút xuống cho cô ấy, cầm trên tay, cảm giác rất mềm mại, đúng là quần áo của con gái.
Nhìn xung quanh, chỗ nào cũng có đồ dùng của con gái, ví dụ như mỹ phẩm, băng vệ sinh, lược, máy sấy tóc… ngay cả bồn cầu cũng phủ miếng vải nhung màu hồng. Trên danh nghĩa nhà tắm này là nhà tắm chung, nhưng vì phòng tôi là phòng chính của căn nhà, có nhà vệ sinh riêng, nên tôi chưa bao giờ sử dụng nhà vệ sinh này, trên thực tế nó là nhà tắm riêng của mấy cô gái.
“Anh Tiểu Mân, anh sửa xong chưa?”.
Đúng lúc tôi ngưng tay thở một chút thì Tô Tô bất ngờ mở cửa hét to.
Tôi quay đầu lại, bốn cô gái đều đứng trước cửa nhà tắm, ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Tối cúi đầu nhìn xuống, phát hiện chỉ có một chiếc quần sịp trên người, hoảng quá vội bảo, “Sửa xong rồi! Các em cứ đi ra ngoài trước đi, anh vặn thêm cho chặt đã!”.
“Nhưng khắp nhà tắm toàn nước là nước, bọn em phải dọn dẹp”. Linh Huyên tay cầm chiếc chổi lau nhà nói.
“Để

anh dọn là được rồi, các em ra ngoài đi”. Thấy tám con mắt của họ nhìn chằm chằm tôi như sói nhìn mồi, tôi căng thẳng đáp.
“Anh Tiểu Mân, anh tốt quá!”. Tô Tô sung sướng khen ngợi một câu, vui vẻ giao việc dọn dẹp bãi chiến trường cho tôi, sau đó rời khỏi nhà tắm.
Ba cô gái còn lại cũng đi ra theo, vì phòng khách vẫn còn nước cần phải lau cho thật khô. Chỉ có điều lúc đi ra, Hiểu Ngưng bỗng nhiên ngoái đầu lại nhìn tôi.
Tôi vội vàng lấy chiếc khăn bông bên cạnh lau khô người, rồi lau dọn sạch sẽ chỗ sàn nhà bị bẩn từ ống thoát nước chảy ngược ra, tiếp đó chuồn khỏi nhà tắm như tên ăn trộm, chạy về phòng thay sang bộ đồ ngủ sạch sẽ.
Xong xuôi tất cả, tôi quay trở lại phòng khách, cố làm ra vẻ không có chuyện gì xảy ra. Vừa bước ra ngoài, tôi đã nghe thấy họ ngồi trên ghế sofa, vừa nghỉ vừa buôn chuyện.
“Em thấy mông anh Tiểu Mân rất gợi cảm! Đùi anh ý cũng rất săn chắc, như vận động viên chạy marathon ấy!”. Tô Tô sà vào lòng Linh Huyên, cao hứng nói. Giọng cô bé trong vắt, tôi chưa đi đến gần đã có thể nghe rõ mồn một.
“Thế á, chị thì thấy cơ bụng anh ấy rất rắn chắc, cực kỳ lôi cuốn”. Linh Huyên nói.
“Chị Hiểu Ngưng, chị thì sao, chị thấy cơ thể anh Tiểu Mân thế nào?”. Tô Tô nắm tay Hiểu Ngưng hỏi.
Hiểu Ngưng bị Tô Tô bức ép không thể không trả lời, ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp “Chị thì thấy bờ vai anh ấy rất rộng, chắc chắn anh ấy là người có trách nhiệm”.
“Ồ, chị Hiểu Ngưng có tình cảm với anh Lương Mân rồi!”. Tô Tô vui vẻ nói.
Hiểu Ngưng lườm cô bé một cái, nhoẻn miệng cười. “Chị Trình Lộ, chị thì sao?”. Tô Tô lại quay sang hỏi Trình Lộ.
“Có gì hay ho chứ, anh ta chỉ là loại đầu óc ngu si tứ chi phát triển”. Trình Lộ nói với giọng khinh bỉ.
“Chị đừng nói vậy, dù sao anh Tiểu Mân cũng giúp chị em mình sửa vòi nước mà”. Tô Tô bất bình nói đỡ cho tôi.
“ừ, cơ bắp anh Lương Mân cũng rất rắn chắc”. Linh Huyên ngồi bên cạnh im lặng một lúc rồi bỗng nhiên bổ sung một câu.
Ặc… Tôi toát mồ hôi lạnh.
Nhân lúc họ còn chưa phát hiện ra, tôi vội vàng quay người, lặng lẽ chuồn về phòng mình.
Haizz, không hiểu sao tôi có cảm giác mình là con mồi họ vừa săn được, chứ không phải họ là con mồi của tôi. Sáng hôm sau vẫn là một buổi sáng bận rộn như mọi ngày. Bốn cô gái mặc đồ ngủ đi đi lại lại trong phòng khách, như thể tối qua không hề có chuyện gì xảy ra.

Chương 13
Bên ngoài trời mưa lâm thâm, mặt đường đã ướt nhẹp. Ăn sáng xong, Tô Tô không hề khách sáo, ngồi tọt vào xe tôi, còn tranh giành ngồi ghế trước bên cạnh tôi với bọn Hiểu Ngưng.
Linh Huyên và Hiểu Ngưng tay nắm tay nhau tránh vũng nước trước cửa, rồi ngồi vào xe. Dường như Trình Lộ không nhìn thấy tôi đưa họ đi làm, cầm ô đi vòng qua hông xe tôi, đến cổng phía nam khu nhà bắt xe bus. Tính tình cô ta có hơi cổ quái. Nhưng cô ta chưa bao giờ lợi dụng người khác, điều này khiến tôi vô cùng khâm phục.
Tôi khởi động xe, bánh xe lăn tròn tạo ra những bong bóng nước. Ba cô gái đều rất nhỏ nhắn, ngồi lên xe tôi không có cảm giác nặng hơn là mấy.“Anh Tiểu Mân, anh đưa chị Linh Huyên và chị Hiểu Ngưng đến cơ quan trước rồi cuối cùng mới đưa em tới trường”.Trên đường, đột nhiên Tô Tô nói với tôi.
“Tại sao?”. Tôi hỏi cô bé.
“Tại từ cổng trường đến khu giảng đường còn một đoạn đường nữa, em muốn anh đưa thì đưa cho trót mà”.Tô Tô nhìn tôi, nhõng nhẽo nói.
“Thôi được”.Nhìn bộ dạng ngọt ngào của cô bé, tôi không còn cách nào khác đành phải đồng ý. Cơ quan của Hiểu Ngưng nằm khác tuyến đường với Hoa Thương, dù là đi đâu trước thì cũng phải lượn một vòng, nên đưa Hiểu Ngưng hay Tô Tô đi trước đều như nhau.
“Tô Tô, ngày trước em có quấn Đới Duy thế này đâu”.Thấy Tô Tô cứ quấn lấy tôi, Linh Huyên ngồi đằng sau nói.
“Anh Đới Duy rất tốt, nhưng em thích anh Tiểu Mân hơn.Hơn nữa anh Tiểu Mân là đàn anh cùng trường với em, vô cùng thân thiết”.Tô Tô ngoái đầu lại giải thích.
Linh Huyên không còn lời nào để nói, Hiểu Ngưng cũng chỉ lắc đầu mỉm cười.
Trường của Linh Huyên gần Lam Kiều Hoa Uyển nhất. Vì là trường cấp hai, nên học sinh rất nghịch ngợm, mấy cô nhóc lớp sáu lớp bảy trông cực kỳ đáng yêu, còn mấy cậu nhóc tinh nghịch thì đứng túm tụm ồn ào dưới trời mưa, bất giác khiến tôi nhớ lại thời thơ ấu của mình.
Linh Huyên ở cùng lũ nhóc cả ngày, thảo nào tâm tư cô ấy mộc mạc, biết cách quan tâm người khác đến vậy.
Nhìn Linh Huyên xòe ô bước vào trường, tôi khởi động xe, đưa Hiểu Ngưng đến Viện nghiên cứu sinh vật Hoa Đông.Đến tận bây giờ tôi vẫn không biết cô ấy nghiên cứu cái gì trong đó, nhưng nếu cô ấy có nói ra chắc tôi cũng không hiểu.
Đưa Hiểu Ngưng đến cửa viện nghiên cứu, cô ấy xòe ô bước xuống xe nhưng không đi vào ngay mà vòng lên gõ cửa kính chỗ tôi ngồi.
Tôi mở cửa kính, một luồng hơi lạnh tràn vào xe. Hiểu Ngưng giơ cao ô, gương mặt lạnh buốt vì nước mưa thò vào bên trong cửa kính, ghé sát tai tôi, “Tối nay về nhà em có chuyện muốn nói với anh, đừng nói với người khác đấy”.
Người khác mà cô ấy nói, đương nhiên là chỉ Tô Tô, Linh Huyên và Trình Lộ. Vì những người khác mà tôi quen không ai biết cô ấy.
Cô ấy nói xong, cũng không cho tôi cơ hội hỏi thêm, lập tức giương ô lên, đi vào cổng cơ quan nơi có hai anh cảnh vệ đứng canh.
“Chị Hiểu Ngưng nói gì với anh thế?”.Quả nhiên, Tô Tô rất tò mò, hỏi tôi.
“Không có gì, trời lạnh nên cô ấy dặn anh mặc thêm áo thôi”.Tôi nói cho có lệ.
Tô Tô chu miệng, vẻ mặt hơi thất vọng, “Đúng thật là, thế thì có gì mà phải giấu diếm chứ, chị Hiểu Ngưng toàn ngại ngùng mấy chuyện này. Chị ấy rất quan tâm đến anh nhưng lại ngượng không dám nói ra.
Người nói không để ý, nhưng kẻ nghe thì để bụng, tôi bỗng thấy chột dạ.
“Được rồi, anh Tiểu Mân mau đưa em đến trường đi!”. Tô Tô thúc giục.
Thế là tôi lập tức khởi động xe, quay xe đi về phía Học viện thương mại Hoa Đông.
Có lẽ vì trời mưa, nên rất ít sinh viên đi lại trước cổng trường, tôi lái xe thẳng từ cổng trường vào tận khu giảng đường, tìm đến khu giảng đường số 17 tận trong góc khuất nhất của trường một cách rất thuần thục.
Đúng như Tô Tô nói, nếu đi bộ từ cổng trường vào đây quả thực rất xa, chắc chắn sẽ bị dính nước mưa.
“Anh Tiểu Mân, anh xuống xe tiễn em được không?”.Tô Tô hỏi.
“Tiễn gì chứ, đến đây chẳng phải đã đến cửa giảng đường rồi hay sao?”.Tôi nói.
“Anh Tiểu Mân, dạo này có mấy nam sinh cứ gửi thư cho em”.Tô Tô ngập ngừng vài giây, nói.
“Sao thế?”.Tôi quay đầu lại hỏi cô bé.
“Không có gì, chỉ là em thấy hơi phiền thôi ạ”.Tô Tô dẩu dẩu miệng.
“Ồ, bọn nó đang theo đuổi em hả?”.
“Dạ, có mấy anh năm ba, năm tư. Học cùng em giờ học môn tự chọn”.Tô Tô khẩn khoản nhìn tôi, khiến người ta không thể không đồng ý.
“Cho nên hôm nay em mới bắt anh đưa vào tận trong trường, giả làm bạn trai của em có đúng không?”.Tôi hỏi cô bé.
Tô Tô đành phải gật đầu thừa nhận, “Nếu em bảo anh đóng giả làm bạn trai em chắc chắn bọn chị Linh Huyên sẽ nói em nhiều chuyện, thích gây rối, nên mới lấy cớ trời mưa nhờ anh đưa em vào tận trong trường”.
Nói đến đây, ánh mắt cô bé đột nhiên sáng lên, “Bọn họ đến rồi! Anh Tiểu Mân, mau xuống xe với em đi!”. Cô bé vừa nói vừa kéo kéo cánh tay tôi, “Mau lên, mau lên anh!”.
“Được rồi, được rồi! Anh chỉ giúp em một lần này thôi đấy”.Tôi lập tức xuống xe, vòng qua cửa xe bên Tô Tô ngồi.
Tô Tô vội vàng mở cửa, cô bé kiễng chân, choàng hai tay lên cổ tôi.
“Anh Tiểu Mân, anh ôm em đi! Ôm em đi!”.

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT