watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:57 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11322 Lượt

Lộ Lộ! Chị Lộ Lộ!”. Vừa về đến nhà, Tô Tô đã cất tiếng gọi to.
Hóa ra bốn cô gái sống chung trong căn chung cư này, nếu không phải là xem mặt Hiểu Ngưng, vậy đối tượng của tôi chắc chắn là “chị Lộ Lộ” mà Tô Tô gọi rồi. Ba người bọn họ đều xinh đẹp như vậy, cô Lộ Lộ này ít nhất sẽ không thua kém về dung mạo, nếu không sao có thể sống ở nơi đầy áp lực này chứ?
Tô Tô gọi mấy tiếng đều không có ai trả lời.
“Lạ thật, lẽ nào chị ấy ra ngoài rồi. Đới Duy cũng không có ở nhà”. Linh Huyên nhỏ giọng hỏi. Ngay cả Hiểu Ngưng lạnh lùng cũng nhìn ngó khắp nhà.
“Để tớ gọi cho cậu ấy”. Hiểu Ngưng rút chiếc điện thoại màu trắng trong túi ra, nói. Đây là câu thứ hai tôi nghe thấy cô ấy nói, xem ra, cô ấy thích màu trắng đồng thời cũng không thích nói nhiều.
Trong lòng tôi nghĩ thầm không biết Đới Duy là ai, chắc là con chó yêu của Lộ Lộ? Không khí bỗng trở nên yên tĩnh, Linh Huyên và Tô Tô căng thẳng, lo lắng nhìn Hiểu Ngưng. Mỹ nhân lạnh lùng Hiểu Ngưng cầm điện thoại bằng những ngón tay thon dài, chăm chú lắng nghe tiếng tút tút, đôi mày khẽ chau lại.
Cạch!
Tiếng chìa khóa chuyển động vọng lại từ phía cửa.
Ba cô gái cùng nhào ra phía cửa ra vào.
Kẹt, cửa mở. Một cô gái mặc áo khoác màu xám xuất hiện.
Cô ta chau mày, thở dài, nhìn ba người chị em đang đứng trong phòng, rồi đột nhiên cảm thấy trong phòng còn có ai khác, ngước mắt lên, nhìn thấy tôi đang đứng sau bọn họ.
“Sao lại là anh?”.
“Sao lại là cô?”.
Tôi và cô ta đồng thanh hét lên.
Chị Lộ Lộ mà Tô Tô gọi hóa ra không phải ai khác mà chính là Trình Lộ oan gia ngõ hẹp của tôi trong công ty!
Chiếc áo khoác màu xám trên người Trình Lộ có thể che hết những điểm không hoàn hảo trên cơ thể, màu xám cho cảm giác hài hòa, trông không những cá tính mà còn rất có sức lôi cuốn. Thiết kế eo cao khiến cô ta trông nhỏ nhắn hơn. Kết hợp với chiếc váy công sở, trông rất thời thượng, suýt nữa thì tôi cũng không nhận ra cô ta.
“Sao anh ta lại ở đây?”. Trình Lộ chỉ vào tôi, gần như muốn hét toáng lên.
Tô Tô, Linh Huyên, và cả Hiểu Ngưng đều không trả lời cô ta, mà đồng thanh truy hỏi: “Đới Duy đâu?”.
“Haizz”. Trình Lộ cúi đầu nhìn sàn nhà, “Cậu ấy đi rồi”.
Haizz… Tô Tô, Linh Huyên, Hiểu Ngưng cùng lúc thở dài. Giây phút này bọn họ dường như đã lãng quên tôi.
“Xin lỗi, tôi có thể chen ngang không, Đới Duy là ai?”. Không có ai để ý đến nên tôi cất tiếng hỏi.
“Đó là một người sống cùng với chúng em, mấy ngày trước mới thất tình”, vẻ mặt Tô Tô không còn hoạt bát đáng yêu như lúc trước, trả lời tôi với giọng buồn bã.
“Con gái hả?”. Tôi thăm dò. Thất tình và xem mặt, tôi khó tránh khỏi quy chúng về một mối.
“Con trai”. Tô Tô trả lời.
“Gì cơ?”. Tôi hơi kinh ngạc, bốn cô gái lại sống chung với một tên con trai, sự kết hợp này quả là quái lạ.
“Nhưng anh ấy không phải đàn ông bình thường, anh ấy là loại đàn ông không thích phụ nữ, anh ấy cũng giống anh vậy”. Tô Tô bổ sung thêm.
“Giống anh?”. Tôi ngớ người ra một lúc, suýt nữa thì hét toáng lên như Trình Lộ lúc nãy. “Anh…”. Trình Lộ cũng ngạc nhiên không kém, cô ta trừng mắt nhìn tôi.
“Được lắm, hóa ra anh đồng tính, thảo nào mãi vẫn không có bạn gái, còn dám nói tôi biến thái”. Trình Lộ như tỉnh ngộ gật gật đầu, nhìn tôi chằm chằm.
“Chị Lộ Lộ, chị đừng nói như vậy mà, chẳng phải anh Đới Duy rất tốt sao. Chị nói vậy là không tôn trọng người khác”. Tô Tô kéo tay Trình Lộ lại, chỉ về phía tôi, khuyên.
Trình Lộ được thể lấn tới, nói: “Đương nhiên rồi, đồng tính cũng có người tốt kẻ xấu chứ! Đới Duy đối xử với chúng ta rất tốt, chị đương

nhiên tôn trọng anh ấy, nhưng tên này…”.
“Lộ Lộ, tớ thấy anh ấy rất tốt”. Linh Huyên đột ngột nói.
“Các cậu mới biết hắn được mấy ngày!

Đừng để bị lừa bởi vẻ bề ngoài của hắn!”. Trình Lộ tức giận chỉ tôi như chỉ vào kẻ thù giết cha.
“Được, tôi đi là xong chuyện”. Không ngờ oan gia ngõ hẹp, đụng đầu nhau ở đây, thảo nào vừa rồi tôi thấy cái tên Lam Kiều Hoa Uyển nghe rất quen, hóa ra là nơi Trình Lộ ở.
“Anh đừng đi mà!”. Bỗng nhiên Tô Tô kéo tay tôi lại.
“Em đừng ồn ào nữa, anh chơi đùa với em như thế là đủ rồi!”. Nghĩ đến cô bé Tô Tô trông bề ngoài thì ngoan ngoãn mà lại dám kéo tôi đi xem mặt một tên đồng tính, tôi nổi giận. Tôi đường đường là một nam nhi đại trượng phu, đâu có giống đồng tính!
“Trình Lộ, tôi cảnh cáo cô, chớ có đến công ty nói nhăng nói cuội, tôi sẽ không để yên cho cô đâu”. Tôi quay đầu lại, trừng mắt nhìn Trình Lộ, nói.
“Hứ, sự thực như vậy, còn sự người khác nói ra nói vào sao?”. Trình Lộ dướn mày, dáng vẻ khiêu khích, thách thức.
“Anh Lương, anh đừng đi vội, em có một ý kiến”. Động tác của Tô Tô hết sức lanh lẹ, đột ngột vòng ra phía trước, dang hai tay ra cản đường tôi.
“Em còn muốn đùa sao? Em hại anh còn chưa đủ thê thảm ư?”. Nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô bé, tôi có muốn nổi giận cũng không được.
“Anh Đới Duy đi rồi, bốn chị em gái bọn em sống cũng không tiện lắm, hay là anh ở lại đây sống cùng bọn em luôn đi! Em cảm thấy con người anh rất tốt!”. Tô Tô bộc bạch, nhìn tôi bằng ánh mắt tội nghiệp, khẩn cầu.
“Anh ở lại thì bọn em tiện hơn cái gì chứ?”. Tôi thực hết cách với cô bé Tô Tô này, đánh cũng không được mà mắng chửi thì cũng không nỡ.
“Tuy anh Đới Duy không thích phụ nữ, nhưng anh ấy rất ga lăng. Rất nhiều việc trong nhà như thay bóng đèn, mua gạo anh ấy đều làm cho bọn em. Hơn nữa có anh ấy trong nhà, bọn em cũng thấy an toàn hơn”. Tô Tô nháy nháy đôi mắt to tròn ngây thơ trong sáng như chú nai tơ nhìn tôi, ý muốn làm tôi động lòng.
“Tô Tô, em nói nhăng nói cuội cái gì thế! Chị kiên quyết không đồng ý đâu!”. Trình Lộ gần như nhảy dựng lên.
“Chị Linh Huyên, chị Hiểu Ngưng, các chị thấy sao?”. Tô Tô không thèm để tâm đến ý kiến của Trình Lộ, quay đầu nhìn Linh Huyên và Hiểu Ngưng.
“ừ, chị nghĩ được”. Linh Huyên nhìn tôi, nói.
“Chị cũng không có ý kiến gì”. Hiểu Ngưng hờ hững nói.
“Xong rồi! Ba chọi một! Thông qua!”. Tô Tô vui sướng nhảy cẫng lên.
“Anh ta đến đây ở thì chị sẽ chuyển ra ngoài!”. Trình Lộ gần như tức điên lên, nói.
“Chị Lộ Lộ, chị cho anh ấy một cơ hội đi. Chị yên tâm, anh ấy cũng như anh Đới Duy, anh ấy sẽ không làm tổn thương chị đâu. Hi hi, em biết vì sao chị lại tức giận, thực ra là chị rất thất vọng”. Tô Tô bước đến bên Trình Lộ, lúc lắc cánh tay cô ta, nũng nịu nói.
“Tô Tô, em đừng có nói bậy!”. Trình Lộ lườm Tô Tô rồi lại lườm tôi, tỏ rõ lập trường, “Tóm lại, chị nhất quyết không cho anh ta sống ở đây!”.
“Không có tác dụng nữa rồi chị ạ, phiếu phản đối vô hiệu lực”. Tô Tô tràn trề sức sống đi về phía tôi, “Anh Lương, anh ở lại đây đi, bọn em đều rất cần anh. Anh Đới Duy đi rồi, bọn em đều không biết phải làm thế nào. Sau này cần sửa bóng đèn, sửa ống nước, không biết tìm ai, nhờ người ngoài giúp lại không an toàn. Ban ngày bọn em đều không có nhà, buổi tối cho người lạ vào nhà, bọn em rất sợ”.
Tôi nhìn vẻ mặt Trình Lộ đã bớt tức giận, nghĩ ngợi một lúc, “Được, vậy hôm nay anh sẽ chuyển đến đây ở”.
“Lương Mân! Anh!”. Ngay tắp lự, Trình Lộ chỉ tay vào tôi, thở hổn hển, nhưng lại không biết phải mắng chửi thế nào.
“Đáng tiếc, anh Đới Duy vì đau lòng quá mà bỏ sang Mỹ, ít nhất hai năm mới quay về, nếu không biết đâu anh ấy lại thích anh”. Tô Tô vừa hài lòng khoác tay tôi vừa nuối tiếc vô hạn.
“Anh Lương, anh có đồ đạc gì cần chuyển thì chuyển đến luôn hôm nay đi”. Tô Tô dường như không hề coi tôi là người ngoài, “Chị Linh Huyên nấu ăn rất ngon, nếu kịp anh còn có thể được ăn món do chị ý nấu tối nay nữa đấy”.
Linh Huyên cười cười, gật đầu, đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, rất có phong cách. Hiểu Ngưng thì không nói câu nào, lặng lẽ đi về phòng mình. Cô ấy luôn luôn yên lặng, như những ngôi sao trên bầu trời đêm.
Còn Trình Lộ, cô ta nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi, cử như nhìn kẻ thù không đội trời chung.
Tô Tô nhiệt tình tiễn tôi ra tận cửa như một người bạn đã quen biết nhiều năm.
“Tô Tô, em không sự anh là người xấu sao?”. Đi ra ngoài cửa, tôi hỏi Tô Tô.
“Không sự ạ, bởi vì anh là bạn của bác sĩ Tống”. Tô Tô thẳng thắn trả lời.
Thực sự tôi không thể ngờ được Tô Tô lại tin tưởng tên xấu xa Tống Đại Bính như vậy. Nhưng cô bé Tô Tô này, đầu óc cũng thật là đơn giản. Nếu không có người bảo vệ thì không biết sẽ bị bao nhiêu tên xấu xa bên ngoài lừa gạt đây.
“Hơn nữa, hóa ra anh và chị Trình Lộ cũng quen nhau”. Tô Tô lại tiếp tục nói thêm một câu.
“Ồ, cô ấy đã từng nhắc đến anh sao?”. Bất chợt tôi thấy rất có hứng thú.
“Chị ấy không trực tiếp nói đến anh, chỉ là thỉnh thoảng nhắc đến một tên khốn nào đó trong công ty. Xem ra, anh chính là “tên khốn” mà chị ấy thường nhắc đến rồi, ha ha”. Tô Tô ngẩng đầu nhìn tôi, ngây thơ trả lời.
Tôi tức xì khói, nhất thời không biết tiếp lời thế nào.
“Nhưng thực ra ấn tượng của chị ấy về anh rất tốt, thế nên anh cứ yên tâm mà sống ở đây đi”. Tô Tô lại cười rạng rỡ.
“Nếu không phải là Trình Lộ, chắc em cũng không tùy tiện mà cho anh ở đây đâu nhỉ?”. Nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô bé, tôi bất giác mỉm cười

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT