watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:57 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11265 Lượt

trong đó, làm tôi cũng toát mồ hôi.
Trước đây tôi không hề biết, khả năng toán học của Hiểu Ngưng hoặc trình độ về các môn tự nhiên lại giỏi đến vậy. Sự phản ứng và khả năng tính toán này, một anh chàng sinh viên giỏi khối tự nhiên đối diện với cô, e rằng cũng phải thua một bậc.
“Tính rất hay”. Khách hàng bên cạnh đột nhiên vỗ tay tán thưởng, những người khách còn lại cũng lần lượt vỗ tay theo.
Cô phục vụ bối rối nhìn xung quanh, hậm hực nói: “Để tôi đi báo cáo với ông chủ, đưa thêm một bánh pizza sáu tấc cho các anh chị”.
“Tùy cô”. Hiểu Ngưng lạnh nhạt nói.
Cuối cùng, chủ tiệm đưa thêm cho chúng tôi một bánh sáu tấc, ngoài ra còn chân thành xin lỗi chúng tôi. Việc này làm tôi lĩnh hội được một cách đầy đủ sự cần thiết của việc học tốt các môn tự nhiên.
Ba suất pizza, chúng tôi ăn no căng bụng. Đặc biệt là Tô Tô, vừa lau miệng vừa gặm bánh, hoàn toàn không có dáng dấp của một thục nữ, xem ra cô bé đói quá rồi.
Buổi chiều dạo phố ở quanh đấy, sau đó tôi đưa bọn họ về Học viện Thương mại Hoa Đông, trường cũ của tôi. Từ khi tốt nghiệp, ngoài lần lái xe đưa Tô Tô vào trường, đã hơn một năm tôi chưa về thăm lại ngôi trường này.
Xe của tôi đầy bùn đất, chiếc BMW “màu tro” đi trong trường không gây sự chú ý. Hơn nữa, bốn người bọn họ ngồi trong xe, vừa đủ kín chỗ.
Đi sâu vào trong trường, tôi đỗ xe ở bên cạnh giảng đường, sau đó chúng tôi xuống đi bộ. Từ khi tốt nghiệp, lần đầu tiên thực sự đi lại trên con đường trong khuôn viên trường, nhìn những tòa nhà quen thuộc ở xung quanh, tôi có một cảm giác thật kỳ lạ, dường như mình vẫn chưa tốt nghiệp, mà đang chuẩn bị lên lớp học môn gì đó.
“Anh Tiểu Mân, những tòa nhà này anh vẫn còn nhớ rõ chứ ạ?”. Tô Tô vui vẻ đi bên tôi, hỏi.
“Anh chắc chắn thuộc chỗ này hơn em, anh học ở đây bốn năm, còn em, mới vào chưa được nửa năm”. Tôi nhìn cô bé, cười nói. Cũng không rõ vì sao, trước đây cứ không muốn về lại trường cũ, nhưng khi thật sự quay trở về, trong lòng lại thấy vui lạ thường.
“Môi trường của trường em cũng khá đấy”. Trình Lộ nói.
“Đúng vậy, nhà ăn của trường em cũng rất nổi tiếng, cả sinh viên bên trường Đại học Bình Hải ở đối diện cũng thường xuyên sang đây ăn cơm”. Tô Tô đáp lời vẻ đầy tự hào.
“Bọn họ đến đây là để ngắm người đẹp chứ gì?”. Tôi nói.
“Sao anh biết?”. Tô Tô nhìn tôi đầy kinh ngạc, “Sinh viên nam bên trường Bình Hải thích sang sân bóng rổ của trường chúng em đánh bóng, sân bóng rổ của trường bọn họ thì chả có ai”.
“Trước đây như thế, bây giờ chắc chắn cũng vẫn thế”. Tôi cười, nói. Điều này làm tôi nhớ đến Đại Bính, cứ dăm ba ngày lại đến trường tìm tôi để ăn chực, thực ra là để ngắm người đẹp.
“Tô Tô chắc có nhiều chàng trai theo đuổi lắm nhỉ?”. Linh Huyên trêu chọc.
“Làm gì có…”. Tô Tô bĩu môi, lập tức tránh né không trả lời.
“Lộ Lộ trước đây khi còn đi học cũng có nhiều chàng trai theo đuổi lắm”. Hiểu Ngưng bình thản nói.
“Hả? Thật không?”. Tô Tô mở to mắt, tính hiếu kỳ nổi lên, lập tức chạy đến bên Hiểu Ngưng, quấn lấy cô, “Nói xem nào, nói xem nào”.
“Hiểu Ngưng, không được nói chuyện riêng của mình”. Trình Lộ vội vàng cảnh cáo Hiểu Ngưng.
“Hồi học cấp ba hay nhận được thư tình, sau đó vào đại học, mỗi lần thi đều đứng thứ nhất, ngày càng nổi tiếng, người theo đuổi cô ấy ngày càng nhiều”. Hiểu Ngưng không để ý đến sự hăm dọa của Trình Lộ, bình tĩnh nói.
“Đúng rồi, em nhớ ra rồi, chị Hiểu Ngưng và chị Trình Lộ trước đây học cùng cấp ba!”. Tô Tô phấn khích nói.
Cũng chả trách bố mẹ Trình Lộ và bố mẹ Hiểu Ngưng quen biết nhau, hóa ra Hiểu Ngưng và Trình Lộ là bạn học thời cấp ba. Tôi thầm nghĩ.
“Hiểu Ngưng, cậu mà nói nữa, mình cũng tiết lộ chuyện của cậu đấy”. Trình Lộ tiếp tục nói với vẻ hăm dọa.
“Thích quá, thích quá! Chị Lộ Lộ mau nói đi, chị Hiểu Ngưng có những chuyện riêng gì?”. Tô Tô tiếp tục phấn khích, chạy đến bên Trình Lộ.
“Chị ấy à, không biết làm mê đắm bao nhiêu chàng trai, cấp ba không nói làm gì, những chàng theo đuổi chị ấy hồi đại học có thể xếp thành một đại đội rồi. Chị nhớ hồi đại học năm thứ ba, còn có anh chàng nhảy sông vì chị ấy đấy, hồi ấy là do…”. Trình Lộ nói.
“Lộ Lộ, không được nói bậy, không phải mình bắt anh ta nhảy sông”. Hiểu Ngưng lập tức lấy tay bịt cái miệng nhanh nhảu của Trình Lộ lại.
“Hả? Chị Hiểu Ngưng lợi hại vậy sao?”. Tô Tô kinh ngạc nhìn Hiểu Ngưng, sau đó quay người lại hỏi Trình Lộ, “Trước đây các chị cũng học cùng một trường đại học à?”.
“Không, chỉ là cùng ở trong một khu đại học, cách nhau không xa. Mỗi lần trở về trường sau khi nghỉ cuối tuần, bố Hiểu Ngưng đưa Hiểu Ngưng về trường, tiện thể cũng đưa chị về luôn”. Trình Lộ đẩy tay Hiểu Ngưng ra, giải thích.
“Quan hệ của gia đình chị Hiểu Ngưng và chị Lộ Lộ thật là tốt!”. Tô Tô thốt lên.
Lời của Tô Tô làm tôi nhớ đến “buổi gặp mặt kinh hồn” mấy hôm trước, hôm ấy nếu như tôi không tùy cơ ứng biến, chỉ e đã bị phụ huynh hai nhà hợp sức đánh chết rồi.
“Chị Linh Huyên, tình sử của chị hồi còn đi học như thế nào?”. Tô Tô đột nhiên chuyển sang hỏi Linh Huyên.
“Chị á, không có gì đặc biệt cả”. Linh Huyên cười xòa, “Trong lớp không có ai chú ý đến chị, chị thuộc tuýp người không hoạt bát”.
“Mình biết kiểu như Linh Huyên, nhìn thì có vẻ không có ai để ý, kỳ thực những chàng yêu thầm cô ấy có hàng tá”. Trình Lộ lập tức nói xen vào.
“Làm gì có…”. Linh Huyên cười cười, lộ ra hai má lúm đồng tiền nhỏ xinh. Dáng cô đeo kính trông rất điềm đạm nhã nhặn, nếu như không đi cùng với chúng tôi, chắc sẽ bị mọi người cho là giảng viên đại học.

Chương 18
Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, bầu không khí rất thoải mái. Hai bên đường, những chiếc đèn lồng kiểu Trung Quốc được treo ngay ngắn thành hai hàng, trên cành cây thỉnh thoảng lại treo những con thú nhồi bông và những đồ trang trí nhỏ, một sự trang hoàng mang đầy màu sắc lễ hội.
“Trường em được nghỉ học vào ngày lễ Tình nhân 14-2, cả trường không phải đi học, khắp thành phố Bình Hải chỉ có trường chúng em mới như thế. Bây giờ, ngày lễ Tình nhân trắng 14-3 cũng được thả lỏng, chỉ cần không làm ảnh hưởng đến việc học tập, nhà trường cho phép sinh viên trang trí trường học”. Tô Tô vừa dẫn chúng tôi đi vừa giới thiệu.
“Ngày lễ Tình nhân mà cũng được nghỉ, thích thế cơ à?”. Linh Huyên lần đầu tiên nghe thấy có chuyện như vậy, cảm thấy hơi ngạc nhiên.
“Hì hì, nói đến đây thì đều nhờ công của anh Tiểu Mân, năm đó chính anh ấy xin phép, sau đó được hiệu trưởng đồng ý”. Tô Tô vui vẻ nhìn tôi, rồi quay ra phía Linh Huyên đắc ý nói.
“Còn có cả chuyện như thế nữa…”. Trình Lộ nhìn tôi, cũng cảm thấy không thể nào tin nổi.
“Tôi viết một bài báo cáo mười nghìn chữ rồi nộp lên, trình bày một cách biện chứng về ý nghĩa của việc toàn trường được nghỉ học trong ngày lễ Tình nhân, hiệu trưởng thấy tôi nói rất có lý, thì đồng ý thôi”. Tôi học theo vẻ mặt của Hiểu Ngưng, bình thản nói.
“Tôi thì thấy do thầy hiệu trưởng già rồi mắt hoa, tay lại run, không cẩn thận lỡ phê chuẩn thì có”. Trình Lộ không phục nói.
Tôi lười không muốn tranh luận với cô ta, có người trình độ không đủ, bản thân không làm được, còn thích châm biếm người khác.
“Vải rèm ở bên đường được sắp xếp rất có tính sáng tạo. Những màu sắc khác nhau chia không gian ra, có cảm giác như mê cung nhỏ, rất thích hợp cho những cặp tình nhân đi dạo bên trong”. Linh Huyên nhìn trang trí hai bên đường, nói.
“Bọn tôi hồi trước cũng chơi như thế này, bây giờ vẫn không có gì mới hơn”. Tôi nói.
Tô Tô gật đầu: “Chính là mượn thiết kế hồi trước. Nghe nói năm 2003, có một buổi dạ hội đón chào tân sinh viên thành công nhất trong lịch sử của trường Thương mại Hoa Đông, lần đó trường được trang hoàng rất rất đẹp, buổi dạ hội cũng được tổ chức rất hoành tráng. Bây giờ trang trí trong những ngày lễ của trường hoặc chuẩn bị các tiết mục đều tham khảo tư liệu của buổi dạ hội chào đón tân sinh viên năm ấy”.
Tôi bấm ngón tay tính, buổi dạ hội chào đón tân sinh viên năm 2003 không phải là năm tôi vừa vào đại học sao? Buổi dạ hội năm đó chính do tôi lên kế hoạch tổ chức mà.
“Sau đó, các hoạt động lớn nhỏ của trường, đều lấy buổi dạ hội đó làm mẫu. Mọi người trong trường đều nói, trừ phi lại xuất hiện một thiên tài lên kế hoạch, nếu không, tầm cỡ của buổi dạ hội năm 2003 e rằng không có ai có thể vượt qua được”. Tô Tô vừa nói, vừa tỏ vẻ ngưỡng mộ, “Cũng không biết người lên kế hoạch tổ chức buổi dạ hội đó là ai, thật là lợi hại”.
“ừ, nhất định là người rất có ý tưởng và tầm ảnh hưởng”. Trình Lộ không biết người đứng sau tổ chức buổi dạ hội năm đó là tôi, chân thành khen ngợi. Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, trời dường như đột nhiên tối đi, bất giác hoàng hôn đã đến.
Đèn đường trong trường lần lượt bật sáng, những chao đèn làm cho ánh sáng trở nên mờ ảo và có ý vị hơn.
Thư viện màu trắng soi bóng xuống chiếc hồ nhân tạo trong bóng tối, yên bình và mơ mộng.
Linh Huyên đi trên chiếc cầu gỗ, nhìn quanh ngắm nghía phong cảnh của trường học, quay đầu nói với

Trang: [<] 1, 45, 46, [47] ,48,49 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT