|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
bát lanh lợi, trong lòng băn khoăn, nhưng lại không dám đồng ý một
cách dễ dàng, vượt qua ranh giới nửa bước.
Lần trước buôn chuyện với Tô Tô đến nửa đêm, về sau tôi mệt, mơ mơ màng màng ngủ quên mất lúc nào. Tình trạng tinh thần hôm nay tốt hơn nhiều so với hôm đó, chỉ sợ…
“Tô Tô muốn ngủ với anh, thì anh cứ để con bé ngủ phòng anh đi. Con bé này, cứ đến ngày mưa là không chịu an phận. Em mang chăn của con bé sang phòng anh”. Linh Huyên nói.
“Hả, hai cái chăn ư?”. Tôi hỏi.
“Vâng, không phải vì sợ điều gì cả, mà tại Tô Tô thích cuốn chăn khi ngủ, để anh bị lạnh thì không hay thôi”. Linh Huyên vừa nói vừa đi vào phòng Tô Tô. Dường như theo cô ấy, Tô Tô ngủ phòng tôi không có bất cứ vấn đề gì cả.
“Hi hi…”. Tô Tô vui vẻ cười, cố tình nói: “Anh Tiểu Mân mau đi tắm đi, tắm rửa sạch sẽ, rồi lên giường đợi em nhé!”.
Tuy Tô Tô chỉ nói đùa, nhưng lời nói đó lại khiến lòng tôi hơi chao đảo một chút.
Tôi lắc đầu, đi về phòng mình, chuẩn bị tắm nước nóng cho thoải mái. Đột nhiên, tôi cảm giác như có một ánh mắt cứ nhìn tôi chằm chằm từ đầu đến cuối, quay đầu lại, Hiểu Ngưng đang nhìn tôi.
Đừng có làm gì với Tô Tô. Tôi có thể đọc được ý tứ trong mắt Hiểu Ngưng.
Toàn thân tôi như ngập trong nước lạnh. Nhưng tôi lại cảm thấy, Hiểu Ngưng không hề có ý phản đối sự trở lại của tôi.
Quần áo ướt sũng khiến tôi càng lạnh hơn, tôi vội vàng về phòng mình tắm nước nóng cho đỡ lạnh.
Chờ tôi tắm xong, đi từ nhà tắm ra, trong phòng không có Tô Tô, nhưng lại có ba người Hiểu Ngưng, Linh Huyên và Trình Lộ.
“Mọi người… làm gì thế?”. Tôi hỏi họ.
“Kiểm tra phòng”. Linh Huyên trả lời.
Lòng tôi bỗng giật thót, nghĩ bụng chẳng lẽ họ đã nghi ngờ tôi?
“Lương Mân, có một số chuyện em phải trao đổi với anh”. Linh Huyên bước lên kéo tôi đi sang bên cạnh, “Tô Tô sợ sấm sét, anh có biết không?”.
“Anh không rõ lắm”. Tôi trả lời.
“ừm, sớm muộn gì anh cũng phải biết. Mỗi lần đến ngày mưa gió có sấm sét, ba bọn em đều rất căng thẳng lo lắng, bởi vì Tô Tô nhất thiết, nhất thiết không được nghe thấy tiếng sấm”.
Vẻ mặt Linh Huyên vô cùng nghiêm trọng, lại đặc biệt nhấn mạnh vào bốn chữ “nhất thiết nhất thiết”, càng làm tôi chú ý hơn.
“Nếu nghe thấy tiếng sấm thì sao?”. Tôi hỏi
cô ấy.
“Sẽ có một số chuyện không hay xảy ra, em rất khó miêu tả. Nhưng tốt nhất anh cũng không nên tò mò như vậy, sẽ hại Tô Tô đấy”. Linh Huyên nhìn tôi vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, như ép tôi phải thề độc.
“Linh Huyên, độ kín của cửa sổ ổn”. Trình Lộ đứng cạnh cửa sổ nói.
“Rèm cửa cũng kéo kín lại rồi, trong phòng không có phản quang, không thể nhìn thấy tia chớp bên ngoài”. Hiểu Ngưng tiếp lời.
Tôi thấy họ kiểm tra kỹ càng như vậy, bất giác cảm thấy sự chăm sóc của họ với Tô Tô quá cẩn thận.
“Tô Tô giao cho anh đấy, em nhắc anh một lần nữa, nhất thiết nhất thiết đừng để con bé tỉnh giấc lúc nửa đêm, con bé ngủ say thì cứ để cho con bé ngủ tiếp”. Linh Huyên lại dặn dò tôi một lần nữa, vẻ mặt vẫn nghiêm trọng như thế.
“Con bé không được nghe tiếng sấm, thế ban ngày thì làm thế nào?”. Tôi hỏi.
“Ban ngày không nghiêm trọng, con bé chỉ sợ tiếng sấm vào ban đêm thôi. Thế nên, đây cũng là nguyên nhân vì sao con bé không thể ở trong ký túc xá”. Linh Huyên giải thích.
“Anh nhớ nhé, nhất thiết nhất thiết không được để con bé tỉnh dậy lúc trời có sấm”. Lúc Linh Huyên cùng Hiểu Ngưng, Trình Lộ đi ra khỏi phòng còn ngoái đầu lại dặn dò một câu.
Không biết vì sao, thấy Linh Huyên nói vậy tôi lại hơi rợn tóc gáy.
Bọn họ vừa đi không lâu thì Tô Tô vui vẻ chạy vào phòng tôi, ngửi ngửi khắp người tôi: “Anh Tiểu Mân tắm xong thơm quá, tốt rồi”.
“Tối nay anh nhờ cả vào em đấy”. Tôi nhìn Tô Tô, nói nửa đùa nửa thật.
“Được thôi, tối nay đại gia mua em, ha ha ha!”. Tô Tô cười sung sướng, vỗ mạnh vào vai tôi.
Bên ngoài thoáng qua những tiếng sấm nhỏ, lòng tôi bỗng thấy lo lắng bất an.
Tô Tô đang hưng phấn nên không nghe thấy tiếng sấm, nhảy một cái đã chui tọt vào trong chăn, vẫy vẫy tay gọi tôi: “Anh Tiểu Mân, mau lên đi!”.
Cô bé mặc bộ đồ ngủ cotton màu hồng, nhìn đáng yêu như một con thú nhỏ. Tôi cởi dép, chui vào chăn.
“Chị Linh Huyên đúng thật là, ban đêm em có cuộn chăn đâu chứ?”. Tô Tô xoay người, như một
chú giun nhỏ luồn từ chăn cô bé sang chăn tôi, rồi lăn thẳng vào lòng tôi, sau đó mới an phận nằm yên.
“Anh Tiểu Mân, ôm em đi”. Tô Tô quay đầu lại nhìn tôi, nói.
“Em thích được người khác ôm hả, không sợ tay anh đè lên làm em đau sao?”. Tôi hỏi.
“Em thích được các chị ấy ôm khi ngủ, nhưng nếu không phải ngày mưa thì các chị ấy nhất quyết không chịu cho em ngủ cùng phòng, ừm, em cũng thích được anh Tiểu Mân ôm, cơ thể anh rất ấm, rất dễ chịu”. Tô Tô thật thà nói.
Tôi chỉ mỉm cười, ôm eo cô bé. Bờ lưng mềm mại của Tô Tô áp sát vào ngực tôi, mùi hương tóc thoảng vào mũi tôi.
“Ngày trước khi Đới Duy ở đây em cũng thường thế này hả?”. Tôi hỏi Tô Tô.
“Anh Đới Duy thì còn lâu! Anh ấy không thích em quấn lấy anh ấy, nhưng anh ấy là người rất tốt, chỉ có điều nhiều khi thật thà quá, không thú vị như anh Tiểu Mân”. Tô Tô đột ngột quay người lại, đối diện với tôi, nũng nịu nói.
Qua bộ đồ ngủ rộng thùng thình, tôi thấy chiếc cổ nhỏ nhắn của cô bé, và cả bầu ngực thoắt ẩn thoắt hiện. Không đến mức có thể gọi là gợi cảm, nhưng nói thế nào thì nói, tấm thân nhỏ nhắn của Tô Tô khiến đàn ông có cảm giác muốn chiếm hữu.
“Anh Tiểu Mân, sao anh lại lùi ra sau thế?”. Tô Tô nhìn tôi một cách kỳ lạ, hỏi.
Cô bé lại tiến lên trước vài centimet, cố áp sát vào ngực tôi.
“Tô Tô, em mau ngủ đi. Chẳng phải mai là lễ Tình nhân à, chúng ta đi chơi cả ngày nhé”.
Tôi nhìn gương mặt xinh xẻo, rồi lướt qua thân hình xinh đẹp của cô bé, dỗ dành.
“Phải rồi, ngày mai là lễ Tình nhân, ha ha! Em nghe nói chỉ mưa nốt hôm nay thôi, mai tiết trời sẽ rất đẹp”. Tô Tô vui vẻ nói.
“Thế sao em không mau đi ngủ đi hả? Ngày mai mắt díp lại buồn ngủ bọn anh không cho em đi cùng đâu”. Tôi bắt lấy bờ eo thon nhỏ của cô bé, nói.
“Dạ. Anh Tiểu Mân, anh xoa lưng cho em đi, em rất thích người khác xoa lưng cho mình, mọi lần bọn chị Linh Huyên xoa cho em là em ngủ rất nhanh”. Tô Tô lật người một cái, quay lưng vào tôi.
Cô bé không nhiệt tình áp sát vào người tôi nữa, cuối cùng tôi cũng được giải thoát.
“Anh cho tay vào xoa lưng cho em đi!”. Thấy tôi ngập ngừng không có phản ứng gì, Tô Tô giục giã.
Thế là, tôi cho tay vào áo ngủ, nhẹ nhàng xoa xoa lưng cô bé. Làn da Tô Tô mịn màng, nõn nà, như một miếng ngọc ấm đã được mài giũa.
“Vần là chị Linh Huyên xoa dễ chịu nhất, bên trái bên phải, mạnh thêm chút nữa…”. Tô Tô vừa nhắc nhở tôi, vừa không quên bình phẩm và chỉ đạo.
Khoảng chừng mười phút sau, hơi thở của Tô Tô trở nên đều đặn, nhẹ nhàng, mới thế mà đã ngủ thật rồi.
Tôi sợ cô bé tỉnh giấc, nên vẫn tiếp tục xoa lưng thêm năm phút nữa, cho đến khi xác nhận cô bé ngủ rất say rồi mới rút tay ra.
Trên tay vẫn thoang thoảng mùi thơm của Tô Tô, cảm giác mềm mại ấm áp vẫn còn lưu lại trên đầu ngón tay.
Nằm cùng một tiểu mỹ nữ trong một cái chăn như vậy, phải kiềm chế hết mọi dục vọng, quả thật là một chuyện quá khó. Mà Tô Tô lại tin tưởng tôi như thế, nếu lúc này để lộ ra bản tính lang sói thì chẳng khác nào bọn hạ lưu.
Tôi hít một hơi thật sâu, tay trái đưa ra phía trước, khẽ khàng ôm cô bé vào lòng.
Tuy còn cách cả bộ quần áo ngủ nhưng vẫn có thể cảm nhận một cách rõ ràng chiếc bụng phẳng và phần ngực nhô lên của Tô Tô. Cặp đùi săn chắc và cặp chân thon dài của cô bé áp sát vào người tôi, hoàn toàn không phòng bị, khẽ rung nhè nhẹ theo hơi thở.
Tôi nhẹ nhàng áp sát lại, nhìn chiếc tai trắng nhỏ xinh ẩn hiện dưới làn tóc rối, không kiềm chế được bản thân, khẽ chạm môi vào chiếc tai nhỏ mềm mại ấy.
Đùng đùng!
Bên ngoài tiếng sấm vang rền.
Tiếng sấm này vừa to vừa đột ngột, đến ngay cả tôi cũng giật mình.
“ưm… ưm…”. Miệng Tô Tô lẩm bẩm cái gì đó, dường như sắp tỉnh giấc vì tiếng sấm này.
Đột nhiên tôi nhớ đến lời cảnh báo của Linh Huyên, vội vàng kéo chăn lên, phủ kín tai Tô Tô.
“Anh Tiểu Mân…”. Cuối cùng tôi cũng nghe rõ Tô Tô nói gì, cùng với tiếng gọi mơ màng, cô bé xoay người rúc vào lòng tôi.
Cánh tay nhỏ nhắn của Tô Tô theo bản năng chắn trước ngực tôi, vừa hay ôm quanh ngực cô bé. Bàn tay nắm lại thành nắm đấm để cạnh miệng, vô cùng đáng yêu. Dáng vẻ nhỏ nhắn, yên bình, trông như thiên thần đang ngủ say.
Uỳnh…
Đúng lúc này, sấm nổ ùng ùng bên ngoài.
Xoẹt! Xoẹt! Từng tia chớp lóe sáng bên ngoài cửa sổ.
Xem ra ngày mai tiết trời quả thật rất đẹp, tôi thầm nghĩ.
Tôi cúi đầu xuống hôn lên trán Tô Tô, ôm cô bé vào lòng.
Dưới ánh sáng của những tia chớp, tôi nhìn cô bé từ khoảng cách rất gần. Vệt nước mắt còn hoen nơi khóe mắt cô bé.
Anh sẽ không bỏ đi nữa đâu. Tôi khẽ nói với cô bé. Đùng!
Một tiếng sấm vang trời như quả bom tấn nổ tung bên ngoài cửa sổ.
Tô Tô chuyển mình, càng rúc sâu vào lòng tôi hơn.
Như thể cho dù súng đạn vần vũ tứ phía thì lòng tôi vẫn là nơi trú ẩn an toàn duy nhất của Tô Tô. “Anh Tiểu Mân! Anh Tiểu Mân!”.
Giọng nói nhẹ nhàng, mượt mà
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




