watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:57 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11266 Lượt

chưa chắc đã là sự nguy hiểm của hiện thực, phụ nữ thích gay, cũng tương tự như vậy”.
Đại Bính càng nói, tôi càng mơ hồ.
“Này, tớ hỏi cậu, cậu đã làm gì với họ rồi?”. Đột nhiên Đại Bính mở to mắt nhìn tôi, hỏi. “Không có gì, chỉ là không cẩn thận ngủ với nhau một đêm thôi”. Tôi thản nhiên đáp.
“Cùng phòng? Cùng giường? Thế thì cậu chết chắc rồi, lòng hận thù của đàn bà mạnh lắm đấy!”. Đại Bính khoa trương nhảy dựng lên.
Bỗng nhiên tôi nhớ ra xương sườn hấp cũng chín tới rồi, liền đứng dậy, vào bếp bưng đĩa sườn nóng hổi ra.
“Cậu đừng có ôm mộng hão huyền nữa, còn đùa nữa là sẽ vượt qua giới hạn, cậu chết không có chỗ chôn đấy”. Đại Bính nhìn tôi, cảnh báo.
Tôi lắc đầu, không nói gì. Trên thực tế, tôi chỉ cảm thấy bản thân có chút nguy hiểm. Theo như Đại Bính nói, nếu phụ nữ có thể yêu gay, thì tình hình còn phức tạp hơn tôi nghĩ nhiều.
Đại Bính cầm đũa lên, gắp một miếng sườn bỏ vào mồm.
“Trời ơi!”. Cậu ta lại nhảy dựng lên.
Tôi nhìn cậu ta: “Bây giờ tớ đang rất phiền lòng, cậu đừng có gây chuyện nữa. Không ngon thì đừng có ăn nữa”.
“Mẹ ơi, cậu học ở đâu vậy? Ngon chết đi được!”. Đại Bính kinh ngạc nhìn tôi.
Bộp bộp bộp…
Bên ngoài trời lại bắt đầu mưa.
Nhìn Đại Bính ăn mấy món tôi nấu một cách ngon lành, tự nhiên tôi nhận ra, tôi đã không còn là Lương Mân trước đây nữa.
Tôi nghĩ ngợi một lúc, nắm lấy chiếc túi bên cạnh đứng lên.
“Cậu đi đâu đấy?”. Đại Bính hỏi.
“Dọn về”. Tôi ném lại hai tiếng, xách túi đi ra khỏi căn chung cư.

Chương 17
Những hạt mưa như những con sóng biển táp vào cửa kính chắn gió của tôi, tiếng sấm ùng ùng vang dội trên bầu trời.
Tôi lái xe thật nhanh trên đường lớn, trong lòng trống rỗng.
Con đường quen thuộc lướt qua hai bên, tôi xuyên qua thành phố, trở về Lam Kiều Hoa Uyển.
Ding ding ding ding ding… Chiếc điện thoại treo trên xe đổ chuông.
Đại Bính vừa rồi không đuổi kịp tôi nên gọi điện thoại: “Lương Mân, cậu lên cơn thần kinh hả? Sao lại đòi quay về?”.
“Tớ về trả nợ”. Tôi nói với cậu ta trong điện thoại.
“Trả nợ? Trả nợ gì?”. Đại Bính ở đầu dây bên kia hỏi tôi.
Tôi im lặng vài giây: “Món nợ ân tình. Cứ coi như một giấc mộng đẹp, tớ không muốn tỉnh dậy sớm”.
“Giấc mộng đẹp cái con khỉ ấy! Đừng trách Đại Bính này không cảnh báo trước, cậu xong rồi, cậu mà chơi tiếp sớm muộn gì cũng bị họ giết sống!”. Đại Bính hò hét trong điện thoại, “Còn nữa, căn phòng này làm thế nào?”.
“Cho cậu ở đấy, cậu đã có người yêu rồi, mau dọn khỏi cái ổ chó của cậu đi!”. Tôi trả lời.
“Này, tớ hỏi cậu một câu thật lòng, cậu dọn về, có phải vì muốn nhường căn phòng này cho tớ không?”. Đại Bính nói.
“Một nửa nguyên nhân. Cậu cứ yên tâm mà sống ở đó đi. Nếu chỗ Tô Tô không thể sống được nữa tớ sẽ tìm chỗ khác”.
“Được, cậu cũng trượng nghĩa đấy”. Đại Bính nói giọng đầy khâm phục trong điện thoại.
“Nói thật, căn phòng tốt như vậy mà cậu nhường cho tớ, tiểu tử cậu còn trượng nghĩa hơn cả tớ. Nếu tớ mà ở lại, thì thật có lỗi với cậu. Không nói nữa, nhớ tập luyện hàng ngày, đống mỡ trên bụng cậu, có thể làm phao cứu sinh rồi đấy. Để hôm khác tớ lại đến mời cậu đi uống rượu”. Tôi nói.
“Haizz, được”. Đại Bính ngắt điện thoại.
Bộp bộp…
Những giọt mưa khác lại dồn dập đổ tới.
Những căn phòng chung cư mái đỏ của Lam Kiều Hoa Uyển mơ hồ dần xuất hiện trong tầm mắt tôi.
Tôi rẽ vào tiểu khu một cách điêu luyện, dừng xe trước căn chung cư nhỏ của Tô Tô. Tôi vác chiếc túi ra khỏi xe, đứng ở cửa bấm chuông.
Rất nhanh, mưa làm toàn thân tôi ướt đẫm, những tia chớp thoắt ẩn thoắt hiện trên bầu trời.
Ding dong! Ding dong!
Mãi không có ai ra mở cửa, tôi lại bấm chuông một lần nữa.
Hai phút sau, tôi bị nước mưa táp vào ướt sũng, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ thảm hại như thế.
Cạch. Cuối cùng cửa cũng mở ra.
“Anh Tiểu Mân?!”. Người mở cửa là Tô Tô, cô bé kinh ngạc, vui sướng nhìn tôi.
Tôi cười ngượng ngùng: “Tô Tô, anh về rồi đây”.
Giọng điệu này nhẹ nhàng như thể tôi vừa đi làm về. Nhưng chiếc túi to đùng trên vai chứng minh tôi vừa chuyển đi giờ lại chuyển về.
“Anh mau vào đi!”. Tô Tô vội vàng kéo tôi vào. Cô bé hoàn toàn không hỏi tôi tại sao lại về.
Tôi vào nhà, đặt chiếc túi bên cạnh cửa. Đi rồi lại quay về, tôi cảm thấy rất mất mặt.
Tô Tô nhìn tôi đau lòng: “Anh Tiểu Mân, chắc anh đứng ngoài lâu lắm rồi hả? Em nghe thấy tiếng chuông cửa, nhưng cứ tưởng là nghe nhầm”.
“Tự nhiên anh lại dọn về, có phải rất ngốc nghếch không?”. Tôi vừa vắt nước trên tóc vừa hỏi Tô Tô.
Tô Tô lắc đầu nguầy nguậy, chu chu miệng, đột ngột bước lên trước một bước, ôm chặt lấy tôi: “Anh Tiểu Mân, anh quay về là tốt rồi! Em còn tưởng anh mãi mãi không về nữa!”.
“Ngốc ạ, người anh đang ướt, em ôm anh làm gì?”. Hai tay tôi vỗ nhẹ lên hai bờ vai mềm mại của cô bé.
“Em cứ nghĩ mãi mãi không được gặp anh Tiểu Mân nữa! Anh Đới Duy đi rồi, anh Tiểu Mân cũng đi, các anh đều không cần em nữa!”. Tô Tô càng ôm tôi chặt hơn.
Giọng nói của cô bé dần chuyển từ vui sướng sang thầm thì, lặp đi lặp lại. Tôi khẽ đẩy cô bé ra, mới phát hiện Tô Tô đang khóc.
“Cô bé ngốc, khóc gì chứ?”. Lòng tôi thoáng xót xa, giơ tay lên lau nước mắt cho cô bé, dịu dàng nói.
“Không có, tại dạo gần đây sống cùng anh Tiểu Mân vui quá, em không nỡ xa anh”. Tô Tô cắn môi, vừa lắc người, vừa gượng cười, nói.
Dáng vẻ khóc lóc yếu đuối của cô bé thực sự khiến người khác rất đau lòng. Tôi lau khuôn mặt hoen đầy nước mắt của cô bé, trái tim vừa rồi còn lạnh lẽo, giờ đã dần trở nên ấm áp.
Thực ra tôi sớm đã cảm thấy, lần này tôi chuyển đi, người không nỡ rời xa tôi nhất là Tô Tô.
“Ba người kia đâu em?”. Tôi hỏi Tô Tô.
“Ba chị ấy đều ở trong phòng, chắc không nghe thấy chuông cửa. Tiếng mưa bên ngoài to quá”. Tô Tô cố gắng cười, lau khuôn mặt ngấn lệ, “Em đi gọi các chị ấy nhé!”.
“Không cần đâu!”. Tôi vội vàng gọi cô bé lại.
“Không, phải gọi, phải gọi!”. Tô Tô vui mừng chạy đến phòng họ, gõ cửa từng phòng một, “Chị Linh Huyên, chị Hiểu Ngưng, chị Lộ Lộ, mau ra đây! Anh Tiểu Mân về rồi này!”.
Cánh cửa ba căn phòng gần như mở ra cùng lúc.
Ba cô gái mặc quần áo ngủ, gần như đồng thời xuất hiện trước cửa phòng mình.
“Anh về rồi hả?”. Linh Huyên bước lại bên tôi, quan tâm hỏi. Cách chào hỏi này như thể tôi vừa đi làm về, chỉ có điều về nhà hơi muộn mà thôi.
“Hứ, sớm đã biết anh ta thế nào cũng về mà”. Trình Lộ lập tức nói.
Hiểu Ngưng không nói gì, lặng lẽ nhìn tôi.
“Bên ngoài trời mưa to lắm hả anh?”. Linh Huyên đến trước mặt tôi, thấy toàn thân tôi ướt sũng.
“Dạ, anh Tiểu Mân đứng đợi bên ngoài rất lâu, lúc đầu em không nghe thấy tiếng chuông cửa”. Tô Tô đứng bên cạnh áy náy nói.
Trình Lộ nhìn tôi mấy giây, đi đến sofa, cầm một chiếc chìa khóa ném cho tôi: “Này, cho anh đấy!”.
Tôi xòe tay đỡ lấy chiếc chìa khóa trong không trung, không biết nói gì.
Linh Huyên nhìn tôi: “Về là tốt rồi, anh mau đi tắm đi, cẩn thận kẻo cảm lạnh”.
“Nếu anh bị cảm thì cứ nói với em một tiếng”. Hiểu Ngưng đột ngột lên tiếng.
“Chị Hiểu Ngưng là bác sĩ gia đình của chúng ta, anh Tiểu Mân, sau này anh khó chịu chỗ nào cứ tìm chị ấy, đảm bảo khỏi bệnh!”. Cuối cùng Tô Tô cũng đã khôi phục lại vẻ sôi nổi hoạt bát vốn có, tươi cười loanh quanh bên tôi, nói.
“Loại người này thì sao mắc bệnh được?”. Trình Lộ làu bàu một câu, rồi về phòng cô ta.
“Chị Lộ Lộ, chẳng phải đã hẹn trước hôm nay sẽ tắm chung với nhau sao?”. Tôi Tô hét gọi cô ta.
“Hôm nay tự dưng lại mưa, trời lạnh rồi, để mai nhé”. Trình Lộ lười biếng đáp lại.
“Vâng, chị Lộ Lộ, mai chị phải kỳ lưng cho em đấy, hai tuần trước em đã kỳ cho chị rồi”. Tô Tô cong môi nói.
“Nhớ sai rồi, lần trước em kỳ cho chị mà”. Linh Huyên nói xen vào, rồi mỉm cười nhìn Tô Tô, “Hôm nay hơi lạnh, chuyện tắm gội để mai về nói tiếp nhé, không biết qua hai tuần, cơ thể em Tô Tô nhà chúng ta có biến đổi lớn nào không nhỉ?”.
“Chị Linh Huyên đáng ghét, lúc nào cũng đả kích em”. Tô Tô làm ra vẻ tức giận lườm Linh Huyên một cái.
Nhìn dáng vẻ đáng yêu của Tô Tô, Hiểu Ngưng cũng không nhịn được cười.
“Chị Hiểu Ngưng, chị cũng cười em, cách chị dạy em lần trước chẳng có tác dụng gì cả”. Tiếp đó Tô Tô lại trách móc Hiểu Ngưng.
“Sao lại không có tác dụng? Chắc chắn là em xoa bóp sai huyệt rồi”. Hiểu Ngưng để tay lên ngực Tô Tô, “Là ở đây này”.
“Ha ha, buồn quá!”. Tô Tô ôm ngực, lùi lại sau hai bước, vừa vặn ngã vào lòng tôi.
Dường như tôi trở về đây, không khí căn nhà lại trở nên nhộn nhịp tươi vui trở lại.
“Chị Linh Huyên, hôm nay em muốn ngủ với anh Tiểu Mân”. Đột nhiên Tô Tô nói với Linh Huyên bằng giọng ngọt như mía lùi.
“Em ấy à, lúc trước còn nói sẽ ngủ cùng chị, giờ anh Lương Mân về rồi em lại quấn lấy anh ấy”. Linh Huyên khẽ nhéo mũi Tô Tô, “Được rồi, chỉ cần anh Lương Mân không thấy phiền, em thích ngủ ở đâu thì ngủ”.
Quả nhiên Tô Tô quay lại nhìn tôi: “Anh Tiểu Mân, hôm nay em ngủ với anh, có được không?”.
“ờ…” tôi nhìn cô bé Tô Tô hoạt

Trang: [<] 1, 42, 43, [44] ,45,46 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT