|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đành bỏ cuộc.
“Anh biết rồi, em cũng phải ngoan ngoãn nghe lời các chị ấy đấy, làm việc gì cũng không được tùy tiện theo cảm tính biết chưa”. Tôi nói với cô bé như dặn dò một đứa trẻ.
Tô Tô gật gật đầu, không còn vẻ hoạt bát lanh lợi như lúc chạy xộc vào phòng tôi nữa, buồn bã bước ra.
Nhìn Tô Tô đi ra ngoài, lồng ngực tôi như vừa mất đi thử gì đó, có chút trống rỗng. Tôi thở dài, đứng dậy chuẩn bị mọi thứ, rồi xách túi lên đi ra ngoài.
Bốn người họ đang ăn sáng, thấy tôi xách đồ ra, đều không nói câu nào, chỉ ngồi nhìn trân trân.
“Trình Lộ, tôi đến công ty trước đây”. Đột nhiên tôi không dám nói chuyện với họ, nói một câu với Trình Lộ đang ngồi ở giữa, rồi thay giày, xách đồ bước ra khỏi nhà.
“Hôm nay tôi không đến công ty đâu”. Bỗng nhiên Trình Lộ lên tiếng.
“Tại sao?”. Tôi quay đầu lại, đứng ở cửa chung cư hỏi cô ta.
“Bực mình”. Cô ta thốt ra hai tiếng.
“Chìa khóa này, trả cho cô”. Tôi đứng đó vài giây, tách chiếc chìa khóa chung cư ra, để trên sàn nhà chỗ cửa ra vào.
Trong ánh mắt của họ, tôi chầm chậm đóng cánh cửa chung cư lại.
Tôi không biết Trình Lộ có thể bực mình chuyện gì được, tại tôi giả làm bạn trai của Hiểu Ngưng suýt nữa làm hỏng kế hoạch của cô ta, hay là vì tôi đột ngột đòi chuyển ra ngoài, không những thế còn thực sự chuyển đi ngay ngày hôm sau, hay là vì chuyện của công ty?
Tôi đến văn phòng, mấy đồng nghiệp của phòng bản quyền đã đến từ rất sớm và đã bắt đầu làm việc. Tôi chào hỏi họ rồi đến ngồi bên chiếc bàn cạnh cửa sổ.
Đối diện với chỗ ngồi trống trơn của Trình Lộ, bên ngoài trời vẫn đang lấm tấm mưa, tự nhiên tôi không có chút hứng thú làm việc nào cả. Mơ mơ màng màng ngồi làm đến khi hết giờ, rời khỏi công ty, tôi lái xe đến “Roma chí tôn” căn nhà mới mà Đại Bính tìm cho tôi. Khi đi qua gần Lam Kiều Hoa Uyển, tôi rất muốn vào xem thế nào, nhưng cuối cùng cũng kiềm chế được.
Tôi đến siêu thị mua một ít đồ dùng cần thiết, nhân tiện mua một chút đồ ăn sẵn, một ít thịt và rau, vài chai rượu, chuẩn bị bắt đầu một cuộc sống mới.
Lúc tôi đến chung cư, Đại Bính đang mồ hôi nhễ nhại trên chiếc máy tập cạnh cửa sổ.
“Hi, mấy thứ này nặng đô thật đấy”. Cậu ta đạp bánh xe đạp như đạp phong hỏa luân, quay đầu nhìn tôi, thở hổn hà hổn hển nói.
“Cậu xuống ngay cho tớ, cái thân xác to như trâu như bò của cậu sẽ làm hỏng mấy thứ đó mất”. Tôi tắt nguồn điện, kéo cậu ta xuống.
Trong phòng, ngoài cái thân xác mồ hôi mồ kê nhễ nhại đang tỏa ra mùi chua của cậu ta ra, tất cả những thứ còn lại đều khiến tôi vô cùng hài lòng.
“Căn phòng này không tồi chứ?”. Đại Bính lại nói với tôi như đang kể công.
“Mau đi tắm đi! Hôi như lợn ý! Tớ đi nấu cơm”. Tối lấy ngón tay kéo kéo chiếc áo sơ mi trên người cậu ta.
“Cái gì? Cậu còn biết nấu ăn nữa á?”. Đại Bính béo ị nhảy chồm lên, giọng điệu vô cùng kinh ngạc, “Mặt trời mọc đằng tây rồi sao?”.
“Nấu hai món thôi mà”. Tôi nhấc chân lên, đạp cậu ta vào nhà tắm, chân tôi dang đi dép trong nhà nên chắc chắn không làm tên Đại Bính mông to vai rộng thấy đau.
“Biết không, hệ thống trong phòng tắm của cậu ta đều nhập khẩu từ Pháp đấy, hết tận ba trăm nghìn đấy!”. Đại Bính nói một câu đầy đắc ý, ôm mông, vui vẻ chạy vào nhà tắm.
Hệ thống nhà tắm ba trăm nghìn tệ, nói thật tôi cũng chưa nhìn thấy bao giờ. Nhưng nhìn tổng thể trang trí của căn nhà này, không có một hai triệu chắc chắn không thể làm được. Thảo nào mà chủ của nó lại sợ bọn trộm cắp, nhờ Đại Bính tìm người đáng tin cậy cho thuê.
Rất nhanh, tiếng nước chảy và tiếng bước chân của Đại Bính từ trong nhà tắm vọng ra.
Tôi xách túi rau và thịt vào nhà bếp, rửa sạch rồi bắt đầu thái. Căn bếp này không có gì đặc biệt hơn căn bếp trong nhà Tô Tô, chắc là chủ nhân của nó không thường xuyên sử dụng lắm.
Cho dầu vào chảo đun sôi, rồi đổ rau đã thái còn đầy nước vào chảo. Trên chảo phát tiếng xèo xèo, khói bốc lên, tôi vội vàng cầm chiếc xẻng bên cạnh đảo đi đảo lại.
Mấy loại gia vị như xì dầu, muối đều đã sắp xếp theo thử tự bên cạnh như lời Linh Huyên nói lần trước, căn chuẩn thời gian, đổ lần lượt vào.
Đổ rau ra đĩa, tiếp theo là món sườn, tôi lấy sống dao đập cho sườn mềm ra, cho đường, dầu, mỳ chính, dầu vừng và chút ớt đỏ vào, sau đó cho vào nồi hấp.
“Sao không ra ngoài ăn?”. Đại Bính từ bên ngoài nói vọng vào.
Tôi bê thức ăn ra ngoài, thấy Đại Bính đã cầm đũa, còn ăn vụng chỗ thức ăn sẵn mà tôi mua nữa. Cậu ta mặc áo choàng tắm màu trắng, dáng vẻ thoải mái.
“Trời mưa nên không muốn ra ngoài ăn”. Tôi ngồi xuống, lấy một tấm thảm đặt trên sàn nhà, rồi mở chai rượu ngon, “Dạo này cậu với người phụ nữ kia thế nào rồi?”.
Ngày trước khi còn ở cùng Đại Bính, bọn tôi đều thích ngồi trên sàn nhà uống rượu, lấy hai món đồ nhắm, mở một chai rượu, như vậy cũng có thể ngồi ngâm nga đến tận nửa đêm, hôm sau cuốn chiếu lại, vứt tất cả vỏ chai rượu, thức ăn thừa vào thùng rác, khỏi phải dọn dẹp.
“Rất tốt, chỉ có điều quản lý tớ nhiều quá”. Đại Bính cầm cốc lên cho tôi rót rượu, rồi nhặt hai hạt lạc ném vào mồm, sau đó nhìn tôi, “Cậu thì sao? Qua Tết mọi người đều nhảy việc, cậu có nghĩ đến chuyện này chưa?”.
“Tạm thời làm ở đây vẫn rất ổn, không muốn nhảy chỗ khác. Năm nay cậu thế nào, từ hồi tết Dương lịch đến giờ đã ba tháng rồi, có khách sộp nào không?”. Tôi nhấp một ngụm rượu, hỏi cậu ta.
“Hôm nay cũng tạm được, nhưng những người đến tìm tớ không phải oán phụ thì cũng là quả phụ, chỗ tớ sắp trở thành nơi “Trò chuyện đêm khuya” rồi. Toàn những chuyện tâm lý lặt vặt vớ vẩn, mấy chuyện ông ăn chả, bà ăn nem… đều đến tìm tớ…”. Nói đến công việc, Đại Bính trút cả bồ tức giận.
“Ha ha ha…”. Tôi cười ngặt nghẽo, “Đại Bính, cậu có tiềm năng đấy”.
“Tớ bảo, cậu nếu có cơ hội thì nhảy việc đi. Tuy khủng hoảng tài chính, nhưng với thực lực của cậu, đổi công ty dễ như đi cầu, chả có gì khó khăn cả. Công ty của cậu bây giờ không được nhiều tiền, lại vất vả. Hay là ra mở một cửa hàng nho nhỏ như tớ này!”. Đại Bính rướn cổ lên uống rượu, sau đó gắp mấy cọng rau bỏ vào mồm, “Món rau xào này cũng được đấy!”.
“Mở cửa hàng há? Tớ làm gì có nhiều tiền thế. sếp đối xử rất tốt với tớ, tớ cũng muốn báo đáp anh ấy. Gần đây có một kế hoạch lớn, muốn đi cũng phải chờ làm xong vụ này đã”. Tôi nói.
Đại Bính gật đầu: “Ừ, cậu nghĩ thế nào cũng được, ở cùng với cậu lâu năm, tớ biết cậu rất giỏi tính toán. À, chuyện của Tô Tô, cậu biết chưa?”.
“Chuyện gì cơ?”. Tôi hỏi cậu ta.
Đại Bính biết mình lỡ mồm lỡ miệng, lập tức lắc đầu, “Không có gì, không có chuyện gì đâu”.
“Tiểu tử, nói mau! Rốt cuộc là có chuyện gì?”. Tôi giơ tay ra, nắm lấy cổ cậu ta.
“Bỏ tay ra! Bỏ tay ra! Tớ sắp bị cậu bóp cổ mà chết đây. Cũng không phải chuyện gì to tát, cậu lại đã chuyển đi rồi, hỏi mấy chuyện này làm gì chứ?”. Đại Bính cố hết sức cậy tay tôi ra, rồi thở hổn hển.
“Cậu nói cho tớ biết, là chuyện tốt hay chuyện xấu?”. Tôi nhìn chằm chằm cậu ta, nói.
“Không phải chuyện gì xấu cả, chỉ là Tô Tô rất sợ sấm, con bé đến chỗ tớ, cũng đã trị liệu mấy lần, nhưng chưa có chuyển biến tích cực”. Đại Bính ôm họng nói.
“Loại lang băm như cậu thì chữa được bệnh gì chứ?”. Tôi lườm cậu ta một cái.
Tiếp đó, tôi lại nghĩ đến một chuyện: “Đại Bính, tớ luôn rất hiếu kỳ về một vấn đề, cậu nói xem, phụ nữ có thể thích gay không?”.
“Cái gì, cậu còn chưa từ bỏ sao? Lúc đầu chính cậu bảo tớ tìm hộ phòng, muốn chuyển ra ngoài ở”. Đại Bính nhai miếng lạp sườn, lười biếng nói.
Cậu ta thấy sắc mặt tôi trở nên nghiêm nghị, vội vàng nói: “Trên góc độ tâm lý học mà nói, khả năng này có thể xảy ra. Thực ra gay không phải loại nói giọng đàn bà ỏn à ỏn ẻn, nhiều lúc có khi còn là mẫu đàn ông lý tưởng trong mắt các chị em nữa”.
“Nói tiếp đi”. Tôi vừa ăn, vừa nhìn cậu ta.
“Tâm lý học phân tích rằng, phụ nữ có thể yên tâm khi yêu gay, mà không sợ bị phản bội, loại tâm trạng này, nếu không tiết chế kịp thời, càng lún sẽ càng sâu. Cũng có nghĩa là phụ nữ rất dễ yêu gay”. Nói đến đây, cậu ta nhìn tôi, “Sao thế, bọn họ thích cậu hả?”.
Tôi trầm ngâm, không trả lời cậu ta.
“Có điều tớ phải nhắc nhở cậu, tình cảm của phụ nữ đối với gay, chỉ xây dựng trên cơ sở cho rằng cậu là gay, một khi thân phận gay không còn nữa, tất cả những tình cảm trước đó cũng tan thành mây khói. Cậu biết đấy, thực ra phụ nữ rất gian xảo, không có người phụ nữ nào không khát vọng yêu thương, nhưng lại sợ bị tổn thương. Trước mặt người đàn ông không cần cảnh giác, phụ nữ rất yếu đuối, có thể thoải mái theo đuổi nhu cầu tâm lý của mình, hoặc là… chuyện ấy…”. Đại Bính nói tiếp.
“Ừ…”. Tôi gật gật đầu, phát hiện Đại Bính không đến nỗi bất tài vô dụng, lập tức hỏi cậu ta, “Chuyện ấy là chuyện gì?”.
“Chính là sợ tiếp xúc ở một mức độ nhất định… cả hai đều rất thận trọng, ở vị trí an toàn, cho dù xảy ra chuyện gì, cũng có thể đem vấn đề thân phận ra an ủi bản thân. Trong phức cảm Oedipus con trai và mẹ yêu nhau, phản đối
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




