|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nói vừa chậm rãi tiến lại.
“Sao chị lại đến đây?”. Tôi vui mừng xen lẫn ngạc nhiên nhìn cô ấy. Cô ấy mặc quần áo lộng lẫy, trong khung cảnh của bầu trời ảm đạm thế này cô ấy như một chiếc cầu vồng đột nhiên xuất hiện, làm sáng ngời cả đại sảnh.
Trình Tư Vy cười: “Hôm nay có thời gian rỗi ăn cơm với tôi không? Tôi mời”.
Cô ấy vừa nói vừa liếc nhìn Trình Lộ bên cạnh tôi.
Trình Lộ tươi cười với cô ấy, nhưng lạnh nhạt hứ một tiếng. Đương nhiên, chỉ có tôi mới có thể nghe thấy. Vốn tôi định đưa cô ta về nhà, nhưng lại nảy ra một “Trình Giảo Kim”, cô ta tuy biết phục vụ khách hàng quan trọng hơn, nhưng vẫn có cảm giác không thoải mái. Haizz, ban đầu người đẩy tôi vào lò lửa không phải cô ta thì còn ai?
Cô ta chỉ thấy tôi và Trình Tư Vy nồng nhiệt với nhau, mà không thấy được trong lòng tôi đang sốt sắng chuyện Carl Sura. Không nói chuyện tình cảm riêng tư, trên phương diện làm ăn, Trình Tư Vy là tấm kim bài lớn nhất hiện có trong tay tôi.
“Lương Mân, anh cố gắng tiếp đãi chị Tư Vy cho tốt, tôi về trước đây”. Trình Lộ bước từng bước dài, bình thản nói, rồi đi ra cửa.
“Giám đốc Trình đi nhanh quá, tôi còn muốn mời cô ấy cùng đi nữa mà”. Trình Tư Vy nhìn theo bóng của Trình Lộ, cười ngại ngùng.
“Giám đốc Trình đã về rồi, thế thì chúng ta không đi ăn vội, tôi muốn đi dạo hàng sách cũ. ở miếu Thành Hoàng trên phố cổ, tôi muốn đi từ rất lâu rồi, nhưng trước đây bận quá. Tôi muốn anh đi cùng, sẽ thú vị hơn nhiều”. Trình Tư Vy nói tiếp.
Cô ấy nói rất tự nhiên, và cũng rất có lý. Cô ấy không có bạn bè ở thành phố Bình Hải, tôi đi cùng cô ấy cũng là việc nên làm. Nhìn cách ăn nói thản nhiên này, thì dường như cô ấy đã hoàn toàn quên việc xảy ra hôm đó.
Miếu Thành Hoàng ở phía đông của thành phố Bình Hải, thuộc khu phố cổ. Cũng có thể vì khu phố này vẫn chưa được khai thác, nên vẫn còn lưu giữ được phong vị vốn có của thành phố từ mấy chục năm trước.
Chiếc xe Porsche của Trình Tư Vy xuyên qua những con phố nhỏ hẹp, theo sự chỉ dẫn của tôi, tìm đến phố sách cũ ở miếu Thành Hoàng.
Thời tiết hôm nay rất đẹp, các sạp sách đều đã được bày ra, người đi kẻ đến, buôn bán rất phát đạt.
Chúng tôi đỗ xe trong một cái ngõ nhỏ, rồi cùng nhau đi bộ vào.
Hai bên con đường lát đá màu xanh vốn đã nhỏ hẹp lại bầy kín những sạp sách đủ màu sắc, con đường càng trở nên chật chội hơn. Tôi và Trình Tư Vy đi lại một cách cẩn thận, Trình Tư Vy sợ ngã, nắm chặt tay tôi.
Bàn tay cô ấy tinh tế như một viên ngọc nằm trong tay tôi. Những bước đi nhẹ nhàng của cô để tránh những tập sách bầy trên đất càng làm cô toát lên vẻ tinh nghịch đáng yêu.
Ở đây, những người bán sách không bao giờ gào thét, để cho gió cứ tùy ý thổi tung những trang sách đã ngả vàng. Người mua sách cũng không tranh luận ồn ào, dừng chân bên sạp sách mà mình thích để lựa chọn. Giữa các sạp sách, thỉnh thoảng lại xen kẽ một vài hàng bán đồ cổ, khó phân thật giả. Những người hiểu biết, những người không hiểu biết, đều lặng lẽ cầm những đồ cổ ấy mà ngắm nghía thưởng thức.
Không như những ngôi chợ bình thường khác, nơi đây giống một chốn xa lánh thế tục.
Ánh chiều tà chiếu nghiêng lên những tòa nhà cao tầng phía xa, phản chiếu ánh sáng loang lổ đầy hư ảo xuống nơi này.
Tôi và Trình Tư Vy nắm chặt tay nhau, vừa tránh dòng người đi ngược lại vừa bước trên con đường lát đá vững chắc, thưởng thức con người nơi đây, thưởng thức bầu không khí nơi đây. Cảm giác này cực kỳ tuyệt vời.
“Đây là vùng đất yên bình duy nhất còn lại của thành phố”. Trình Tư Vy không ngừng quay ngang để ngắm nhìn những sạp sách cũ tuy sập sệ nhưng đầy thi vị ở hai bên đường, thốt lên một câu.
“Cảm giác đi dạo hiệu sách mới và những sạp sách ở đây hoàn toàn khác nhau, nhưng nơi đây cũng sẽ nhanh chóng bị giải tỏa thôi”. Tôi ngẩng đầu nhìn mạng lưới dây điện kiểu cũ chằng chịt chăng ngang dọc trên đầu, nói.
Trình Tư Vy cười bất lực, đi gần tôi thêm mấy bước, vừa đi vừa dựa vào vai tôi.
Con phố cũ vừa ngổn ngang vừa có màu sắc cổ kính này đem lại cho đám người trong thành phố đầy bận rộn một cảm giác mộc mạc và yên lành.
Đột nhiên, mắt tôi bất giác chú ý vào một hàng truyện tranh, ngay lập tức nắm tay Trình Tư Vy tiến lại đó.
“Thật hoài niệm…”. Tôi quỳ xuống, nhặt đại hai quyển giở ra đọc. ông lão bán sách nhìn tôi cười ha ha, cũng không nói gì.
Lại lần nữa nhìn thấy loại truyện tranh vừa cũ vừa nát này, cũng có thể chỉ có những người sinh ra ở những năm 80 mới có cảm giác ấy.
Trình Tư Vy đứng cạnh tôi, thấy tôi thích tập truyện tranh cũ nát này đến nỗi không muốn rời ra, có hơi chút điên cuồng, không kìm được cũng bật cười.
Bỗng nhiên, tôi cảm thấy có ai đó đang cố tình tiếp cận Trình Tư Vy. Quay người lại, tôi nhìn thấy một người đàn ông tóc xoăn màu nâu lướt qua Trình Tư Vy.
Tôi nhanh chóng xoay người, tóm chặt lấy cổ tay của người đàn ông ấy.
Trong tay anh ta, đang cầm chiếc ví da mà Trình Tư Vy để trong túi xách.
Tên trộm đen đúa này, chắc là thấy Trình Tư Vy có mái tóc màu vàng kim và ăn mặc đẹp đẽ, tưởng cô ấy là du khách nước ngoài giàu có nên mới ra tay.
Lúc này bị tôi tóm tại trận, hắn vô cùng hoảng loạn, đột nhiên hắn rút từ trong túi áo ra một con dao nhỏ, đâm về phía tôi!
May mà tôi chân tay lanh lẹ, sớm đã có đề phòng, nghiêng đầu tránh mũi dao của hắn, đá một cái thật mạnh vào bụng hắn. Bụng bị đau, hắn lăn lộn trên đất, rồi thuận đà chạy trốn, len vào giữa đám đông.
Mọi người đều sợ con dao trong tay hắn ta, không dám cản hắn lại. Tôi đang định đuổi theo, Trình Tư Vy lại đưa tay kéo tôi lại: “Thôi bỏ đi, chó cùng dứt giậu”.
Tôi quay đầu nhìn đám người kinh ngạc đứng vây quanh, gật đầu đồng ý với cô ấy. Trình Tư Vy lo lắng cho tôi, cũng không hy vọng hôm nay lại xảy ra thêm bất cứ việc gì nữa.
Sạp sách cũ vòng quanh bốn phía miếu Thành Hoàng, chạy dài mấy trăm mét, trông khá hoành tráng. Trình Tư Vy nhìn từng sạp ở hai bên, thỉnh thoảng cũng lấy vài cuốn sách cũ không còn xuất bản nữa ra xem, hoặc mua một vài cuốn tạp chí cũ bây giờ xem thì có vẻ hơi ngốc nghếch nhưng lại có thể ghi lại được trạng thái xã hội lúc bấy giờ với hy vọng tìm được thứ gì hay ho.
“Tác phẩm Mù lòa của Elias Canetti. không ngờ từ năm 1982 ở Trung Quốc đã có bản dịch rồi. Đây là một trong những cuốn tiểu thuyết mà hồi nhỏ tôi thích đọc nhất, đoạt giải Nobel văn học năm 1981”. Trình Tư Vy vuốt ve cuốn sách cũ mà cô lấy ra, nói vẻ ca tụng. [Elias Canetti -89: là nhà văn Áo đoạt giải Nobel Văn học năm 1981.">
“Cuốn sách Văn học hiện đại năm 1983, trong đó sưu tập đủ tác phẩm của các nhà văn lớn như Quách Mạt Nhược, Mao Thuẫn, Hồ Thích và Lương Thực Thu rất quý giá. Chắc chị không biết, đầu thập niên 80 có thể tập hợp xuất bản những tác phẩm của Hồ Thích và Lương Thực Thu thực sự rất khó khăn”. Tôi cầm một quyển sách cũ khác mà mình lấy được, bùi ngùi nói.
“Bởi vì bọn họ là “nhà văn tư sản” chứ gì?”. Trình Tư Vy nói.
Tôi rất ngạc nhiên Trình Tư Vy còn biết cả những việc này nữa. Hai chúng tôi đều có thể tìm thấy những thứ mình yêu thích ở đây, đàm đạo về “bảo bối” của mình, xem qua xem lại, đột nhiên nhìn nhau rồi cười, dường như có cảm giác gặp được tri kỷ.
“Bố tôi dạy tôi rất nhiều điều”. Trình Tư Vy bỗng nhiên nói.
Tôi nhìn cô ấy: “Tôi nhớ bố chị là người Trung Quốc”.
“Ừ, một thư sinh”. Trình Tư Vy nhìn chiếc cầu gần đó, đột ngột kéo tay tôi, chạy về phía đó.
Tôi không hiểu cô ấy muốn làm gì, chỉ có thể nắm tay cô, cùng chạy về phía ấy.
Đây là chiếc cầu đá dẫn vào miếu Thành Hoàng, nghe nói xây từ thời Tống, qua biết bao tháng năm mưa gió dập vùi, vẫn hiên ngang đứng đó không hề nghiêng ngả. Những chữ khắc trên bia đá bên cạnh đã không còn nhìn rõ, mặt cầu và bậc lên xuống đã bị những người đến miếu Thành Hoàng cầu phúc từ xưa đến nay giẫm đến nỗi bóng sáng lạ thường.
Trình Tư Vy lặng người nhìn chiếc cầu đá này, dường như đang nghĩ tâm sự gì.
“Cái cầu này xây từ thời nhà Tống đấy, đến nay đã có hơn một nghìn năm lịch sử rồi”. Tôi ghé sát vào tai cô ấy, nhẹ nhàng nói.
“Tôi có ấn tượng”. Trình Tư Vy lẩm bẩm.
“Ồ, chị đã từng đến đây?”. Tôi hỏi.
“Ừ”. Trình Tư Vy gật đầu, kéo tay tôi đi thêm vài bước về phía tây, rồi đột nhiên dừng chân dưới một gốc cây liễu lớn.
Trên cây liễu, treo đầy những sợi dây màu đỏ để cầu phúc. Cây liễu già phải ba người ôm mới xuể này không biết tuổi thọ là bao nhiêu. Phần cành cây phía thân dưới của nó đã bị những người đến đây sờ cho nhẵn bóng như đá cẩm thạch, ở phần đỉnh lại ngoan cường mọc ra những cành mới, rủ xuống xanh mơn mởn.
“Chính là chỗ này…”. Hai mắt Trình Tư Vy sáng lên, mặt hướng về cây liễu và con sông hộ thành, đứng đúng vị trí, rồi quay ngược lại một trăm tám mươi độ.
“Sao vậy?”. Tôi cảm thấy rất kỳ lạ liền hỏi cô ấy.
“Nhìn thấy căn nhà mái ngói có giếng trời ở phía bên kia không?”. Trình Tư Vy chỉ về phía đó, hỏi tôi.
“Thấy rồi”. Xuyên qua những nóc nhà mái ngói san sát nhau, tôi nhìn thấy chỉ có một nóc nhà là có giếng trời đối diện thẳng với chúng tôi.
“Tôi sinh ra ở đây”. Trình Tư Vy nhìn tôi, nói.
Nghe thấy câu này, tôi hơn có chút kinh ngạc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




