|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nhìn cô ấy.
Trình Tư Vy quay lại vỗ vỗ vào thân cây liễu già, lại cúi đầu nhìn dòng nước lững lờ chảy dưới chiếc cầu đá, thở dài một cái, nhẹ nhàng thì thầm: “Tôi lại trở về đây”.
Khóe mắt cô dần dần ướt đẫm. Tôi thật không ngờ, tuổi thơ của Trình Tư Vy lại trải qua ở chính nơi đây. Càng không thể ngờ về thăm chốn cũ, Trình Tư Vy lại trở nên đa sầu đa cảm như vậy.
Cô ấy lau khóe mắt: “Khoảng năm tôi sáu hay bảy tuổi thì gia đình tôi chuyển sang châu Âu, trong ấn tượng của tôi chỉ có cây cầu đá và cây liễu già này mà thôi. Bố mẹ tôi quen nhau chính ở bên những sạp sách cũ này. Lúc đó, đây là một trong những chợ sách nổi tiếng nhất của Trung Quốc, mẹ tôi đến đây khảo sát, sau đó gặp được bố tôi lúc đó đang kinh doanh một tiệm sách nhỏ”.
“Sau đó là câu chuyện của công chúa và ếch xanh”. Tôi cười hỏi cô ấy.
“Cũng gần như thế, bố tôi là một thư sinh nghèo, nhưng rất có tài, rất có tầm nhìn. Cụ thể tôi cũng không rõ, tóm lại mẹ tôi đã ở lại, rồi sinh ra tôi”.
Tôi cười vẻ ngạc nhiên: “Thời đó, lấy một phụ nữ nước ngoài, cần phải có dũng khí lớn lắm nhỉ?”.
“Mẹ tôi không phải là người châu Âu cao lớn như anh tưởng tượng đâu, bà rất nhỏ nhắn, thân hình như người phương Đông. Ngược lại thân hình bố tôi khá là cao lớn”. Trình Tư Vy giải thích.
“Ồ, thế sau đó thì sao?”.
“Bố tôi không muốn đi châu Âu, vì ông phải chăm sóc mẹ mình cũng là bà nội của tôi, sau đó bà tôi mất, lúc đó tôi khoảng sáu, bảy tuổi, cục diện trong nước không được ổn định, nên quyết định chuyển đến châu Âu”. Trình Tư Vy kể.
“Lần này chị đến Bình Hải, một phần là vì cái dự án kia, phần khác, là muốn muốn đến đây tìm lại nhà cũ đúng không?”. Tôi hỏi cô ấy.
“Cũng có thể”. Trình Tư Vy thở dài, “Tôi cảm thấy rất thân thiết với nơi này”.
Tôi hưng phấn kéo tay cô ấy: “Chúng ta đi đi, xem xem nhà cũ của chị như thế nào?”.
“Không cần đâu”. Trình Tư Vy lắc đầu, “Nhà đã bị bán lâu rồi, đừng làm phiền người ta nữa”.
Cô ấy quay đầu nhìn miếu Thành Hoàng hương khói nghi ngút: “Chúng ta vào trong miếu xem đi”.
Tôi gật đầu đồng ý, dắt cô đi qua chiếc cầu đá có cả nghìn năm lịch sử, đi vào trong miếu. Ngôi miếu này không biết bao nhiêu năm rồi không được sửa sang lại cẩn thận, tối om om, cửa miếu và các cột đều bị khói hun thành màu vàng tối.
Nhưng, cho dù như vậy, người địa phương đến đây thắp hương bái đửc Thành Hoàng vẫn rất nhiều. Nghe nói ngôi miếu Thành Hoàng của thành phố Bình Hải đối với người dân nơi đây rất linh thiêng.
Trình Tư Vy xem xét từng bức tranh trên xà nhà trong miếu, bước qua bậc cửa cao, vào đại điện. Tôi mua hai nén hương, đi theo ngay phía sau, đưa cho cô một nén.
Thắp hương cho Đức Thành Hoàng xong, tôi và Trình Tư Vy lần lượt quỳ xuống cầu khấn. Lòng tôi hấp tấp cầu cho bản quyền sách của Carl Sura thuận lợi đến được tay tôi, bụng thì nghĩ không biết Đức Thành Hoàng này có quản lý được người nước ngoài như ông Carl Sura không.
Tôi mở mắt, quay đầu nhìn sang bên cạnh. Chỉ thấy Trình Tư Vy nhắm mắt, chắp hai tay trước ngực, miệng lẩm nhẩm cái gì đó, rất thành tâm khấn cầu.
Trong đại điện trang nghiêm này, từ góc nghiêng nhìn sang, mặt Trình Tư Vy cũng rất đẹp. Đặc biệt là dáng cô nhắm mắt thành tâm cầu khấn không khỏi làm trái tim tôi xao động.
Cuối cùng, cô ấy cũng mở mắt ra. Cô ấy phát hiện ra tôi đang ngắm nhìn, chỉ cười cười, sau đó đứng dậy.
Ánh chiều tà bên ngoài dường như trong giây lát đã biến mất hoàn toàn, trời đã tối hơn, điều này không khỏi làm tôi nghi ngờ, tôi và Trình Tư Vy ở trong cái miếu này, rốt cuộc đã bao lâu rồi.
“Đi thôi”. Trình Tư Vy nói.
Thần sắc cô ấy nhẹ nhàng, dường như ở trước Đức Thành Hoàng cô đã trút bỏ được hết mọi gánh nặng.
Lúc này mặt trời xuống núi, những tiệm sách ở quanh miếu Thành Hoàng đã dọn hàng, những tia nắng còn sót lại trên bầu trời chiếu lên mặt đường, tạo cho con người ta một cảm giác râm mát.
“Anh không thấy, sự gặp gỡ của chúng ta cũng là một sự lặp lại của lịch sử sao?”. Trình Tư Vy đi được một đoạn đột nhiên nói.
Tôi nghĩ ngợi một lúc, nhìn cô ấy: “Có thể tôi không có được dũng khí như bố chị”.
Trình Tư Vy cười gượng gạo, không nói thêm gì nữa.
Đi qua con đường lát đá lúc nãy còn đông vui tấp nập mà giờ đã lạnh vắng người qua lại, chúng tôi trở lại ngõ nhỏ nơi lúc trước đỗ xe.
Trong ánh sáng nhập nhoạng, chúng tôi chuẩn bị mở cửa xe, đột nhiên, phía sau vọng đến một tiếng hét: “Đứng yên!”.
Tôi quay lại, nhìn thấy tên kẻ cắp mặt đen với mái tóc xoăn màu nâu đã bị tôi đánh cho bỏ chạy ban sáng đứng dưới ánh đèn lờ mờ cách đó vài mét. Sau lưng hắn là mười mấy tên đồng bọn tay cầm dao cầm gậy.
Tôi thầm nghĩ gay go rồi. Tôi và Trình Tư Vy không những bị bọn chúng theo dõi, lúc này đây còn bị bao vây.
Bây giờ bọn chúng nhìn thấy tôi và Trình Tư Vy đứng cạnh chiếc Porsche màu đen, kích động muốn nhảy ra thách thức, ngỡ rằng đã bắt được con cá sộp.
Trình Tư Vy lấy trong túi ra chiếc ví da, vứt cho bọn chúng: “Lấy tiền đi, đừng có làm hại người”. Tên đầu sỏ bắt lấy chiếc ví: “Cô em ngoại quốc hóa ra cũng biết tiếng Trung cơ đấy. Nhưng, người đẹp này, ngoài tiền ra, người và xe, anh đều cần!”.
“Vy, chị vào trong xe ngồi đi”. Tôi hơi quay đầu lại, bình tĩnh nói với Trình Tư Vy.
“Nhưng anh…”. Trình Tư Vy do dự nhìn tôi.
“Mẹ kiếp đừng có rầy rà nữa, xông lên!”. Tên đầu sỏ hét lên.
Tiếng hắn vừa dứt, mười mấy tên cướp nhãi nhép tay cầm vũ khí lập tức xông tới như lũ sói đói.
Cầm đầu chính là tên kẻ cắp mặt đen tóc xoăn, hắn chạy thẳng về phía Trình Tư Vy. Thấy hắn liều mạng xông đến, tôi quay một vòng, đá hắn một cú, chuẩn xác đá trúng đầu hắn!
Tên trộm mặt đen ngã ngửa về phía sau, mồm còn hứ hứ hai tiếng, lập tức ngất lịm đi.
Hắn không biết rằng ban ngày, tôi còn chưa dùng hết sức.
Tôi thuận đà quay người, đóng cửa chiếc xe Porsche lại, để Trình Tư Vy ngồi yên bên trong. Những tên còn lại lặng người một lúc, đột nhiên hò hét xông về phía tôi.
Bọn chúng đều là những tên cướp liều lĩnh, tôi cũng liều luôn, tiến lên phía trước đấm đá túi bụi. Trong bọn chúng có hai thằng ngã xuống, nhưng chiếc sơ mi của tôi bị chúng xé rách mấy chỗ, vai và cánh tay cũng bị gậy của bọn chúng đập trúng! Nếu như không phải tôi đã từng luyện tán thủ cơ thể có thể coi là rắn chắc, thì sớm đã bị bọn chúng đánh gục rồi!
Bỗng nhiên, một cảm giác lành lạnh sượt qua eo tôi!
Cũng chính lúc này, chiếc Porsche màu đen đột nhiên sáng đèn, bánh xe ma sát với mặt đường, chuyển động một cách dữ dội.
Trình Tư Vy lái chiếc Porsche, mạnh mẽ lao ra khỏi cái ngõ nhỏ!
Cánh cửa bên sườn xe cố ý mở ra, tôi hiểu ý đồ của Trình Tư Vy, liền nhảy vào trong xe, tiện đà giật lại chiếc ví da của Trình Tư Vy từ tay một tên trộm còn đang ngơ ngác.
Chiếc Porsche lao đến, có ai dám dùng máu thịt của mình để ngăn cản chiếc xe chứ?
Trong tiếng chửi rủa của lũ kẻ cướp, chúng tôi lao ra khỏi con ngõ, rẽ ra đường lớn. Chiếc xe chạy thẳng qua ba giao lộ, Trình Tư Vy mới dám thở phào một cái.
“Ví của chị này”. Tôi đưa chiếc ví ra trước mặt cô ấy.
Trình Tư Vy giơ tay đón lấy, sau đó nhìn tôi mặt mũi đầy mồ hôi, hỏi: “Anh không sao chứ?”.
“Không sao, ra mồ hôi đầy người thôi”. Tôi cười với cô ấy, nói.
Trình Tư Vy
nhìn tôi vẻ đầy khâm phục: “Không ngờ anh đánh nhau giỏi đến vậy”.
“Bây giờ thì biết tôi không phải là thư sinh yếu đuối rồi chứ?”. Tôi nói nửa pha trò.
Trình Tư Vy cúi đầu cười, nghiêng đầu nhìn chiếc ví da vẫn còn chưa bị sây sát, than thở: “Nếu như anh không đi cùng tôi, chỉ e tôi hôm nay ít nhất cũng mất một chiếc ví da. Trải qua việc này, từ sau tôi không dám ra ngoài buổi tối nữa”.
Thấy cô ấy lo lắng đến vậy, tôi an ủi: “Không cần phải lo lắng, trị an của Bình Hải vẫn rất tốt. Nhưng ở khu phố cổ thì có chút hỗn loạn”.
Cô ấy mở to đôi mắt hút hồn, nhìn tôi, rút ra mấy tờ giấy: “Lau đi, nhìn anh xem, khắp mặt toàn là mồ hôi”.
Nhớ lại cảnh nguy hiểm hỗn loạn ban nãy, tôi khó mà trấn tĩnh lại ngay được. Tôi không phải là mình đồng da sắt, cũng là người bằng xương bằng thịt, có tim có gan. Chỉ là do tình huống lúc đó, nếu không liều lĩnh đánh đấm một phen, e là khó mà thoát thân, cũng không biết bọn chúng sẽ làm gì Trình Tư Vy.
Bây giờ tĩnh tâm lại, tôi một mình đánh lại mười mấy tên, đúng là đã bộc lộ toàn bộ tiềm lực của bản thân.
Lúc này phần eo của tôi bắt đầu đau rát, tôi cúi đầu nhìn nhanh một cái, giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục nói chuyện với Trình Tư Vy về vài chủ đề không liên quan.
“Tôi đưa anh về chỗ anh ở nhé?”. Khi vào đến trung tâm thành phố Bình Hải, Trình Tư Vy hỏi tôi.
“Không cần đâu, dừng ở ngã rẽ phía trước cho tôi xuống. Chỗ này cách chỗ tôi ở rất gần, chị không cần phải mua đường đâu, tôi tự về nhà được rồi”. Tôi nói.
Trình Tư Vy cũng không miễn cưỡng, dần dần giảm tốc độ, tấp vào ngã rẽ trước mặt.
“Hay là… Anh đến khách sạn tôi ở nghỉ một lát đã?”. Cô ấy nghĩ một lúc, đột ngột hỏi tôi.
Tôi lắc đầu, cười với cô ấy.
Chiếc xe dừng lại bên đường, Trình Tư Vy mở túi đưa cho tôi mấy quyển sách cũ mà tôi mua.
Tôi cầm sách, mở cửa chuẩn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




