|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Hải hay Bắc Kinh?”
“Cháu thích hết! Thứ cho cháu cảm giác ở Bắc Kinh chính là Tứ Hợp Viện, là Hoàng Thành, bề ngoài thì rất khép kín nhưng thực ra có thể bao quát vạn vật, có dung lượng rất lớn, là độ rộng của tinh thần văn minh. Còn Thượng Hải lại tràn ngập hơi thở phương Tây, là Đêm Thượng Hải, nhập nhoạng ánh đèn xanh đỏ của những quán rượu, phát triển đến chóng mặt, mỗi ngày một khác, nó là đại diện tiêu biểu cho sự phát triển văn minh vật chất. Vì vậy nên Bắc Kinh quá lớn, Thượng Hải quá cao, nó là hai cực đối lập. Cả đời này cháu chỉ có thể mơ ước mà thôi. Sống trong thành phố như thế này, những nhu cầu về tinh thần và vật chất không ngừng “giãn nở” nhưng “giãn nở” đến một mức nhất định nào đó, nó sẽ lấn áp trái tim vốn đã yếu đuối của mình…”
“Ừm, cũng có lí, cái cậu vừa nói chính là hội chứng tổng hợp của thành thị. Cậu có bao giờ hối hận đã làm marketing không? Tôi thấy cậu làm cũng chẳng vui vẻ gì!”
“Hối hận thì đã sao? Sống là phải thử, chẳng phải chú đã làm bao nhiêu năm rồi hay sao? Vừa muốn kiếm tiền lại vừa muốn thỏa lòng ư? Không phải chuyện dễ dàng!”
Chú Hoàng rất một hơi, thở dài: “Đúng thế, tôi bắt đầu lăn lộn từ năm 1995, mới chớp mắt mà đã gần mười lăm năm rồi! Hài… làm thêm vài năm nữa rồi khóa cửa ở nhà viết lách vậy!”
Lương Tranh uống một ngụm cà phê to, chép chép miệng nói: “Tự truyện à?”
“Chúng ta đâu phải danh nhân. Nếu là danh nhân, chỉ cần viết mấy chuyện riêng tư kể cho mọi người nghe thôi cũng có thể kiếm bộn tiền. Có thể là do ngần ấy năm trời có quá nhiều chuyện xảy ra, trong lòng cứ cảm thấy có khúc mắc chưa được gỡ, phải viết nó ra, không viết sẽ cảm thấy mình sống phí hoài mấy chục năm. Đợi khi cậu đến tầm tuổi tôi bây giờ, có lẽ cậu cũng có cái suy nghĩ này…”, chú Hoàng nhìn ra ngoài cửa sổ, gí mạnh điếu thuốc xuống gạt tàn: “À phải rồi, chuyện của cậu với con bé Tiểu Chung ấy ra sao rồi?”
“Cô ấy muốn tìm một người đàn ông làm nội tướng trong nhà, cháu cảm thấy mình không đảm đương nổi!”
“Cái con bé ấy thực ra cũng không tồi đâu! Bố con bé với tôi ngày xưa từng làm ở tòa soạn, tôi tận mắt nhìn thấy con bé trưởng thành. Hài, thực ra nhà nó cũng lo lắng lắm đấy, giới thiệu cho nó đủ người. Con bé ấy thì giỏi rồi, giờ đến tết nhất nó cũng chẳng buồn về nhà. Thế hệ các cậu bây giờ gặp toàn chuyện may mắn, không như chúng tôi ngày trước, thiếu thốn đủ thứ!”, chú Hoàng ra vẻ trầm ngâm rồi nói tiếp: “Thực ra làm người đàn ông của gia đình còn có thời gian rảnh rang. Cậu nói bị giam lỏng ở nhà cả ngày hay cả ngày lăn lộn ở ngoài tốt hơn?”
“Mỗi cái đều có cái thú vị riêng…”
“Thế không phải là ok rồi sao, để hôm nào đó tôi thử dò hỏi ấn tượng của con bé về cậu ra sao. Nhà Hiểu Huệ chỉ có một mình nó là con gái, ông Chung mấy năm nay cũng kiếm được không ít, cậu nói xem bằng bao nhiêu năm cậu lao động? Tin tôi đi, ổn định chiến thắng tất cả, bây giờ cái gì cũng phải thực tế…”
Đêm đã khuya, Lương Tranh vẫn không sao ngủ được. Ở giường bên cạnh, chú Hoàng đã “kéo gỗ” từ lâu, lúc cao lúc trầm, đều đều tựa như kéo đàn. Cả căn phòng tối mù mù, bên ngoài cửa sổ hắt vào thứ ánh sáng nhập nhoạng. Lương Tranh nhớ lại những chuyện cũ, sau đó nhớ đến chuyện đi xem mặt gần đây. Mơ hồ và cũng sâu sắc nhất vẫn là lần đi xem mặt với Ngải Lựu Lựu. Chỉ có điều, đó cũng là lần thất bại nhất và bực mình nhất. Lần rõ nét và ấm áp nhất lại là lần gặp mặt Chung Hiểu Huệ, cô là người sống lí trí, cởi mở, nho nhã, điều này khiến Lương Tranh cảm thấy mê đắm.
Một cái danh thiếp có thể chiếm bao nhiêu diện tích, ấy vậy mà mình lại đi ném nó đi. Biết đâu trong một lúc mềm lòng, cô ấy lại “giảm giá” cho mình thì sao? Thực ra mình có thể đảm đương cả hai nhiệm vụ mà. Chẳng qua chỉ là nội tướng trong nhà thôi mà? Vì tình yêu có thể chịu thương tích đầy mình, vì gia đình có thể tan xương nát thịt. Mình nấu cơm, lau nhà, chăm sóc con nhỏ thì đã sao, đấy chẳng phải là một người chồng lí tưởng hay sao…
Lương Tranh càng nghĩ càng thấy thông suốt. Anh cảm thấy cần phải phát triển tình cảm với Chung Hiểu Huệ. Trong đời một người, thực ra lựa chọn còn quan trọng hơn cả phấn đấu. Lương Tranh quyết định sẽ cho Chung Hiểu Huệ và mình thêm một cơ hội nữa.
***
Chiều thứ bảy tuần tiếp theo, Lương Tranh và chú Hoàng bay về Bắc Kinh. Sau khi về nhà, Lương Tranh lục tung tủ lạnh mà chẳng tìm thấy cái gì ăn được, đồ anh mua chắc chắn đã bịNgô Hiểu Quân ăn hết sạch rồi, đây chẳng phải là lần đầu tiên. Lương Tranh thật sự muốn treo cổ Ngô Hiểu Quân lên, sau đó dùng roi mây đánh cậu ta một trận thừa sống thiếu chết. Đáng tiếc cái thằng cha này lại không có ở nhà, có muốn mắng chửi cho hả giận cũng chẳng xong. Lương Tranh quyết định xuống lầu đi mua đồ ăn, vừa mới đến cổng khu đô thị đã nhìn thấy Ngải Lựu Lựu tay xách hai túi đồ to tướng. Cả hai người nhận ra nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên. Trước tiên là ái ngại, sau đó là cố làm ra vẻ thản nhiên. Chỉ có một con đường, bên cạnh là hàng rào phân cách đường xe chạy, ngay cả nhà để xe cũng chẳng có, Ngải Lựu Lựu có muốn tránh cũng không được. Lương Tranh mỉm cười hắc ám, sau đó mới chua xót thốt lên: “Đúng là oan gia ngõ hẹp!”
Ngải Lựu Lựu thấy Lương Tranh đã chắn trước mặt mình, chẳng có ý tránh ra liền hỏi chẳng chút e dè: “Anh đang định cướp của hay cướp người hả?”
“Nếu như có thể chọn một trong hai, tôi thà chọn cướp của còn hơn!”, Lương Tranh trả lời.
“Hừ, biết ngay mấy kẻ làm marketing như anh chẳng có kẻ nào ra gì mà!”
“Đúng, chúng tôi rất thực dụng!Hi vọng lần sau cô gặp phải một kẻ háo sắc!”
Lương Tranh nói xong liền bỏ đi, Ngải Lựu Lựu quát với theo : “Này, anh chạy đi đâu chứ?”
“…”
“Anh có thể giúp tôi xách đồ được không?”
Lương Tranh do dự một lát rồi quay lại, chìa tay đón lấy hai cáitúi trên tay Ngải Lựu Lựu, cũng nặng gớm. Lương Tranh ngánngẩm vì mình đã bị mắc lừa: “Hài, vừa không để ý một cái mà mình đã thành ôsin thế này rồi đây!”
Ngải Lựu Lựu ngoảnh đầu lại phản bác: “Xí, có ối người đang xếp hàng, muốn làm mà không được kia kìa!”
“Xem ra những người xếp hàng hôm nay đều nghỉ hết rồi nhỉ?”, Lương Tranh rảo bước theo Ngải Lựu Lựu, cố ý đi sát vào cô.
Ngải Lựu Lựu cố tình khoa chân múa tay, ưỡn ngực nói: “Hừ, tôi bảo bọn họ ở yên vị trí đợi lệnh của tôi đấy!”
“Hay là cô gọi một anh đến cho tôi mở rộng tầm mắt nhỉ?”, Lương Tranh nhắc nhở.
Ngải Lựu Lựu lườm Lương Tranh, liếc thấy anh ta cười tinh quái, cô liền cười đáp lễ: “Đừng hòng, tôi quyết không cho anh mở rộng tầm mắt!”
“Tôi hiểu rồi, cô không muốn cho họ bất kì cơ hội nào!”
“Thông minh đấy!”
“…”
Ngải Lựu Lựu cũng ở trong khu đô thị Quốc Mỹ, điều này khiến Lương Tranh cảm thấy khá bất ngờ. Cũng may không phải là cùng một tầng, nếu không anh sẽ nghĩ đây đúng là sự sắp đặt của ông trời, hoặc chính là nhân duyên trong truyền thuyết. Lương Tranh tiễn Ngải Lựu Lựu đến tận cửa nhà, đang chuẩn bị quay người bỏ đi thì Ngải Lựu Lựu hỏi anh có muốn vào trong nhà ngồi chút không. Lương Tranh không muốn vào, nhưng chẳng hiểu sao chân lại bước qua cửa. Lương Tranh ngồi trong phòng khách, đưa mắt nhìn quanh phòng dò xét, phát hiện căn hộ của Ngải Lựu Lựu có hai phòng ngủ một phòng khách, bố cục cũng na ná như căn hộ của mình, chỉ khác hướng.
Ngải Lựu Lựu rửa tay xong liền đi ra, nói: “Sao mặt anh gian thế hả?”
“Thế mà cô còn dẫn tôi về nhà à? Lòng dạ cô xấu xa thật đấy!”
Ngải Lựu Lựu không ngờ đầu óc Lương Tranh lại hoạt động nhanh thế, nhất thời không biết phản bác thế nào, mặt đỏ bừng lên. Cô vội vàng xách túi đồ mới mua vào trong phòng để tránh bị đối phương nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng vì bối rối của mình lúc này, bụng thầm nhủ: Người này sao còn chưa đi nhỉ, chẳng nhẽ định đợi mình nấu cơm cho anh ta ăn chắc? Thôi cứ để anh ta ngồi đấy đã, sau tùy cơ ứng biến.
Bụng của Lương Tranh réo ùng ục. Cũng may không bị Ngải Lựu Lựu nghe thấy. Lương Tranh có ngồi thừ ra đấy cũng chẳng được việc gì, anh nghĩ mình nên ra về. Anh định gọi Ngải Lựu Lựu cùng ra ngoài ăn cơm nhưng thấy không thích hợp lắm. Vốn dĩ đã bị cô ta làm mất toi món tiền lớn rồi, đến nhà cô ta thậm chí còn chẳng được uống một ngụm nước, ấy thế mà còn muốn mời cô ta đi ăn, thật đúng là đầu đất! Anh không muốn có thêm bất kì dây dưa gì với cô ngốc này nữa, tình cờ đụng độ cô ta chắc cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì, Lương Tranh tự nhắc mình tuyệt đối không được quên nỗi đau cũ.
“Tôi đi trước đây, bạn tôi đang đợi!”, Lương Tranh nói vọng vào cánh cửa đang khép hờ.
Ngải Lựu Lựu đang đứng soi gương trong phòng vội vàng đi ra: “Ok, cảm ơn anh nhé!”
“Đừng khách sáo, cứ coi như chúng ta là bạn bè… à quên, người quen cũ là được rồi!”, Lương Tranh vừa đi vừa cười bối rối, suýt chút nữa thì đập vào cánh cửa.
“Vậy tôi không tiễn nữa!”, Ngải Lựu Lựu sải bước theo Lương Tranh, định đóng cửa lại.
“Thực ra… Cô không đeo kính trông đẹp hơn nhiều đấy!”
Lương Tranh ném lại một câu nói đầy tình tứ rồi bỏ chạy, sau đó anh lại quay ngược
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




