watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6587 Lượt

vẫn còn đang u mê để chuồn cho nhanh. Cô liền ra hiệu cho Lương Tranh đang đứng ngây ra bên cạnh rằng sẽ gọi cho anh sau rồi vội vàng lôi Ngải Lựu Lựu chuồn thẳng. Lương Tranh dưới sự “trông chừng” của nhân viên phục vụ, trước tiên phải vào nhà vệ sinh rửa qua một chút, sau đó đi tính tiền. Ôi trời, tận 5788 tệ! Cũng may là còn có thẻ tín dụng, nếu không bị người ta giữ lại đây là cái chắc.

Bộ quần áo ướt cứ dính sát vào người, lại còn phảng phất mùi rượu kinh tởm. Lương Tranh tỏ vẻ chán nản, còn chưa kịp tìm hiểu đối phương thì đã bị cô gái đeo kính đó phá hỏng rồi. Chán thì có chán, nhưng anh vẫn tràn trề hi vọng vào lần xem mặt này, đây là lần anh thấy thích thú nhất từ trước tới giờ. Đầu tiên thì lãng mạn, sau thì kích thích, phảng phất dư vị của các bộ phim tình yêu. Đặc biệt là cứ nghĩ đến ánh mắt đắm đuối của Ngũ Sảnh Sảnh cùng với nụ cười lả lơi và đôi tất lưới sexy màu đen, toàn thân Lương Tranh lại run lên, cảm giác mọi điều tồi tệ này đều xứng đáng, cho dù có phải khuynh gia bại sản đi chăng nữa.

Lương Tranh ngồi trên taxi, nhắn cho Ngải Lựu Lựu một cái tin: Cô ấy không sao chứ?

Mãi đến lúc Lương Tranh tắm rửa và từ trong nhà tắm đi ra, anh mới nhận được tin nhắn trả lời kì quặc của Ngải Lựu Lựu: Cái gì mà cô ấy không sao, là tôi không sao mới phải! Hừ, anh còn dám nhắn tin cho tôi nữa à? Đồ nông cạn!

Lương Tranh đầu tiên ngây ra không hiểu đầu cua tai nheo gì, sau đó nhấn lại:Mà bạn cô cũng thật là, đã biết rõ mình không uống được, thế mà không chịu uống ít đi một chút.

Đối phương hồi âm lại ngay lập tức: Cô ta ngốc mà.

Lương Tranh bật cười rồi nhắn lại, vẻ đùa đùa: Thực ra cũng không hẳn, trừ cái cặp kính che hết cả mặt kia.

Ngải Lựu Lựu đang nằm bẹp trên giường bỗng ngồi bật dậy, giống như bị điện giật. Hóa ra tên khốn này nhầm đối tượng thật! Cô vừa chửi vừa nhắn lại: Tôi chính là con ngốc đeo cái kính che hết mặt mà anh nói đấy, tôi mới là Ngải Lựu Lựu! Anh là đồ đần độn, đồ ngốc! Đầu anh bị ngấm nước phải không?

Lương Tranh đọc được tin nhắn này liền trợn tròn mắt, ngẫm nghĩ lại nguyên nhân hậu quả, chẳng nhẽ mình lại nhầm đối tượng, hoặc bọn họ đã cố tình bày ra trò này. Điều này có nghĩa mấy nghìn tệ của anh đổ xuống sông xuống biển hết, đã vậy còn bị đối phương đùa giỡn như đùa giỡn một con khỉ. Cơn giận phừng phừng bốc lên. Lương Tranh lộ nguyên hình, không thể nào lịch sự thêm được nữa, anh ấn phím không thương tiếc: Đầu cô bị nhiễm độc chì thì có! Cái loại gái ế như cô có ế cũng đáng đời! Cô đi xem mặt hay là bị mộng du thế hả? Làm lãng phí tiền bạc của tôi thì thôi, lại còn làm lãng phí tình cảm và thời gian của tôi nữa!

Đọc được tin nhắn này, Ngải Lựu Lựu nổi cơn tam bành, giận đến mức toàn thân co giật, tay run run nhắn lại: Tôi tát vỡ mồm anh bây giờ, thế mà cũng gọi là đàn ông à?

Bên ngoài vọng vào tiếng gõ cửa, tiếp đó là giọng của Ngũ Sảnh Sảnh: “Không sao chứ cô ngốc?”, “Không sao, tôi đang luyện họng”, Ngải Lựu Lựu tắt luôn điện thoại, thở hồng hộc vì tức, kéo mạnh chăn trùm kín đầu.

Nhưng chưa đầy một phút sau, Ngải Lựu Lựu liền lao vào phòng vệ sinh, tiếp tục nôn thốc nôn tháo.

Đến tận ngày hôm sau, Lương Tranh vẫn chưa thoát khỏi ám ảnh. Muốn khóc mà không xong, mẹ kiếp, đây là chuyện quái quỷ gì vậy? Đúng là quá tam ba bận. Lần thứ tư này, nửa thời gian đầu còn chấp nhận được, nửa cuối thật thê thảm không sao tả xiết. Thế này vẫn chưa là gì, thê thảm hơn cả là anh không thể cho Ngô Hiểu Quân biết, càng không thể để cho Trình Triệu phú “khai” ra. Chẳng nhẽ nói rằng mình đi xem mặt mà đến đối tượng cũng bị nhầm à? Lại còn vung tay mất mấy nghìn tệ. Nói ra ai tin nổi? Cho dù người khác có tin cũng sẽ cho rằng mình là thằng ngốc.

Thôi được rồi, đành ngậm bồ hòn làm ngọt vậy, coi như đây là một bài học, sau này không bao giờ qua lại với loại gái ế đó nữa, thôi thì cứ coi như đi quán bar chơi, không cẩn thận đụng độ với hai con điên, tiêu oan mất một mớ tiền… Lương Tranh liên tục tự an ủi mình, dặn lòng phải bình tĩnh, đàn ông phải biết nghĩ thoáng ra, nhưng anh tức đến nỗi không sao làm việc được, chỉ biết chuồn ra ngoài ngồi hút thuốc.

Cùng lúc đó, trong văn phòng của Ngải Lựu Lựu đang rất náo nhiệt: đầu tiên là cứ mỗi trung tuần của tháng, phòng tài vụ sẽ nhàn rỗi tới phát điên. Trong lúc nhàn rỗi, cả phòng bắt đầu nói chuyện trên trời dưới bể. Thực ra Ngũ Sảnh Sảnh đang khoa chân múa tay kể lại chuyện ngày hôm trước, đặc biệt là cảnh tượng Ngải Lựu Lựu say khướt nôn cả vào người Lương Tranh.

Chu Tường Linh chống cằm cười khanh khách, cô là trưởng phòng của phòng tài vụ, một phụ nữ ba mươi tuổi đầu, mới có bầu, luôn oán thán mình là hồng nhan bạc phận. Tường Linh nhấp một ngụm nước, nói: “Các cô cũng thật quá đáng!”, sau đó quay sang hỏi Ngải Lựu Lựu mặt mày đang trắng bệch: “Lựu Lựu, anh chàng đó có đẹp trai không?”

“Đẹp trai, đẹp trai hơn thằng dở hơi nhiều!”, Ngải Lựu Lựu vừa nói đã khiến cả phòng bật cười.

“Anh chàng đó chắc là mất không ít tiền nhỉ?”, Chu Tường Linh cười xong hỏi tiếp.

Ngũ Sảnh Sảnh tiếp lời luôn: “Em nhẩm tính chắc cũng phải bốn năm nghìn là ít!”

“Không nhiều đến thế chứ?”, Ngải Lựu Lựu hơi căng thẳng.

“Không ít hơn đâu, tôi gọi hai chai rượu tây cơ mà! Về sau cậu còn gọi thêm hai chai nữa, một trong số đó là Pháo hoàng gia, chai còn lại thì tôi chịu”. Ngũ Sảnh Sảnh dường như vẫn còn chưa hết hào hứng.

“Cưng à, lần sau mà còn chuyện vui thế này thì nhớ gọi tôi theo nhé! Tôi không uống rượu đâu, chỉ hát thôi…”, một cô khác trong phòng tài vụ lên tiếng năn nỉ Ngải Lựu Lựu.

Chu Tường Linh lên tiếng hưởng ứng: “Hài, nếu không phải đang có bầu thì tôi cũng đi, gọi cái gì ngon ngon một chút!”

“Không sao đâu, chị sinh xong thì đi, trong phòng tài vụ chúng ta có đến ba gái ế cơ mà, sau này cơ hội còn nhiều!”, Ngũ Sảnh Sảnh chưa nói xong, cả lũ đã vỗ tay ầm ĩ.

Ngải Lựu Lựu không hiểu rốt cuộc bọn họ đang cười cái gì, cảm thấy toàn thân gai gai. Họ cười mình ngốc hay cười gã đàn ông ấy ngốc? Một người ít khi đến quán rượu như cô không biết nhiều về rượu, giờ nghĩ lại bỗng thấy trong lòng áy náy. Cô vốn dĩ chỉ nghĩ bắt Lương Tranh phải bỏ ra vài trăm tệ để trả giá cho sự ngang ngược, không coi ai ra gì của anh ta, nào ngờ cô lại bị “đạo diễn Ngũ” dẫn dắt, bắt anh ta phải bỏ ra đến mấy nghìn tệ, đã vậy đôi bên còn trở mặt, khiến cho mình trở thành một “mụ đàn bà” nanh nọc. Việc này hoàn toàn nằm ngoài mong muốn của cô, vì vậy tâm trạng cô có vẻ hụt hẫng.

Ngải Lựu Lựu đứng ngồi không yên, dạ dày cũng chẳng mấy dễ chịu. Cô mơ hồ nhớ rằng sau đó mình chỉ uống có một ngụm rượu, thế là bèn hỏi: “Thế rượu chưa uống có trả lại được không?”

“Không được, nhưng có thể giữ lại ở đấy. Chỉ có điều cậu nôn hết lên người anh ta, anh ta tâm trí nào mà nghĩ đến mấy chuyện này nữa?”

Nửa câu trước của Ngũ Sảnh Sảnh còn làm cho Ngải Lựu Lựu cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút, vậy mà nửa câu sau đã khiến Ngải Lựu Lựu như đánh rơi mất hồn, cứ cảm thấy mình mắc nợ Lương Tranh cái gì đó. Mặc dù cô chẳng có thiện cảm gì với Lương Tranh, thậm chí còn thấy căm ghét anh ta, nhưng cô thấy tối qua đúng là bắt tội anh ta.

Trên đường về nhà, Ngải Lựu Lựu liền đánh liều gửi cho Lương Tranh một cái tin:Chẳng phải anh nói tư tưởng gái ế bọn tôi là kỳ lạ sao, giờ thì biết mùi rồi nhé?Lương Tranh thì giỏi rồi, thẳng thừng nhấn lại một chữ: Cút. Ngải Lựu Lựu nhận được tin nhắn này không những không nổi cáu mà còn cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút, trong lòng cũng đỡ áy náy, còn chửi thầm: “Đồ háo sắc, đồ ngốc, đáng đời anh!”

***

Trình Triệu phú gọi điện đến hỏi thăm tình hình, Lương Tranh đành phải nói đôi bên chẳng có cảm giác gì nên đã kết thúc luôn, anh tin là Ngải Lựu Lựu cũng ngại nên sẽ không nói chuyện này ra. Nói trắng ra chuyện này là chuyện mất mặt đối với cả đôi bên, trừ cô gái ăn mặc sexy kia ra. Lần này thì Lương Tranh thất vọng hoàn toàn đối với chuyện đi xem mặt, đồng nghiệp công ty cũng giới thiệu cho anh một cô, hẹn anh gặp nhau vào tối thứ bảy, Lương Tranh lấy lí do đang bị cảm cúm để thoái thác, anh quyết định sẽ nghỉ ngơi dưỡng sức một thời gian.

Thất bại trên tình trường, Lương Tranh dồn hết tâm sức cho công việc. Anh tìm cơ hội đề nghị đi Thượng Hải công tác.

Chú Hoàng cùng đi công tác với Lương Tranh lần này. Chú Hoàng ngoài bốn mươi tuổi, người gầy đét như que củi, sống mũi nhô lên rõ là cao, nhìn là biết thuộc loại người ranh mãnh. Chú Hoàng là lãnh đạo trực tiếp của Lương Tranh, là trưởng phòng của phòng marketing một, cũng có thể coi là thầy hướng dẫn của Lương Tranh. Hai người ở trong khách sạn. Họ ngồi trên sôpha, vừa hút thuốc vừa uống cà phê.

Chú Hoàng gạt tàn trên điếu thuốc, liếc ra ngoài cửa sổ, hỏi Lương Tranh: “Cậu thấy Thượng Hải thế nào?”

Lương Tranh nhìn cảnh tượng tráng lệ bên ngoài, những tòa nhà chọc trời nối tiếp nhau, nói: “Cũng được, giống như con gái Thượng Hải vậy, vừa sang trọng lại phảng phất phong cách rất Tây, khiến người khác phải liên tưởng…”

“Ha ha… con gái Thượng Hải cũng là cành vàng lá ngọc đấy. Cậu thích Thượng

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT