watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6583 Lượt

lúc cô càng cảm thấy cái gã Lương Tranh này thật sự rất nông cạn, chẳng qua Ngũ Sảnh Sảnh chỉ lẳng lơ hơn mình có một chút thôi mà. Từ đó cô phán đoán Lương Tranh là một gã háo sắc, bản thân mình thật sự quá may mắn, may mà có Ngũ Sảnh Sảnh tình nguyện đem mình ra để “thử” trước, nếu không chắc chắn mình cũng rơi vào miệng cọp rồi. May mà thoát được kiếp nạn này! Ngải Lựu Lựu sau khi tự an ủi bản thân liền thấy tâm trạng dễ chịu hơn nhiều. Đúng là tinh thán AQ!

Chẳng mấy chốc đã hết rượu, Ngũ Sảnh Sảnh bắt đầu giở chiêu, cô thản nhiên bảo phục vụ mang đến một chai XO. Len lén liếc nhìn Lương Tranh, thấy anh ta chẳng chớp mắt lấy một cái, thầm nghĩ, “con cừu” này cũng không tồi, đáng tiếc là trái tim ta đây đã có chủ, nếu không có khi cũng có cơ hội phát triển. Liếc thấy Ngải Lựu Lựu một mình ngồi nhâm nhi rượu, trong lòng bỗng thấy buồn cười, đây nào có giống đi xem mặt? Rõ ràng là đến cho vui mà! Đừng có trách tôi nặng tay nhé, ai bảo lũ đàn ông thằng nào cũng háo sắc chứ!

Không phải Lương Tranh không tiếc tiền rượu, chỉ có điều anh có cách lí giải độc đáo của riêng mình. Tất cả những người làm marketing đều biết rõ một chân lí không thả săn sắt sao bắt được cá rô? Đối với khách hàng, trước tiên mình phải bò ra đã, làm hài lòng yêu cầu của họ đã, sau đó mới có cơ hội bàn chuyện làm ăn, cuối cùng mới thu lợi về cho mình được.

Thử nghĩ mà xem, một chai XO với một bà xã liệu cái nào hơn? Lương Tranh có thể thản nhiên không hề chớp mắt, thậm chí anh còn muốn cổ vũ “Ngải Lựu Lựu”: Cô cứ thoải mái mà gọi, chỉ cần cô thích uống, tiền không thành vấn đề, điều quan trọng là chúng ta chơi vui vẻ…

Cùng với tác dụng của rượu, mặt Ngải Lựu Lựu bắt đầu đỏ lên, con tim cũng trở nên hoang mang. Cô hối hận rồi, sao hôm nay cô lại ăn mặc quê mùa như thế này cơ chứ, còn đeo cả cái kính ngu ngốc này, để mặc cho Ngũ Sảnh Sảnh chiếm thế thượng phong. Cô thậm chí còn nghi ngờ đây là âm mưu của Ngũ Sảnh Sảnh, tại sao cô ta lại ăn mặc sexy thế kia? Hơn nữa còn không chủ động làm rõ hiểu nhầm, chẳng khác gì giọng khách át giọng chủ. Đàn ông không thích gái ngoan ư? Nhưng tại sao mình lại bị hờ hững thế này? Đàn ông thật không đáng tin, chị em cũng chẳng đáng tin. Mặc dù Ngải Lựu Lựu không ham hố gì gã đàn ông nông cạn kia nhưng cô cũng không muốn đối phương sẽ coi mình như không khí. Có cô gái nào muốn bị người khác hững hờ không? Cho dù có ở giữa đường giữa chợ cũng không chứ đừng nói ở trong hoàn cảnh đặc biệt thế này.

Khó khăn lắm mới có đủ dũng khí đi xem mặt, thật chẳng ngờ lại có kết cục như thế này. Ngải Lựu Lựu định đứng lên đính chính lại mình mới là nữ chính ngày hôm nay, nhưng cô lại lo nhỡ đối phương đã biết từ lâu rồi nhưng cố ý tỏ vẻ thờ ơ với mình. Ngải Lựu Lựu vừa đố kỵ vừa tự ái. Sự mâu thuẫn này khiến cô lại nhớ đến những chuyện không vui trước đây, khiến cho trái tim cô càng thêm hoang mang. Chẳng mấy chốc cô đã uống cạn ly rượu. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu: Đàn ông chẳng phải thứ gì tốt đẹp.

Đôi khi một người tốt hồ đồ còn đáng sợ hơn cả một người xấu tỉnh táo. Ngải Lựu Lựu lần này không kiểm soát được nên uống rất nhiều, cô gọi nhân viên phục vụ đến. Nhân viên phục vụ mở cuốn menu ra, trang đầu tiên toàn là những “thùng thuốc nổ đầu bảng”.

Ngải Lựu Lựu chẳng buồn nhìn mà cứ thế gọi bừa. Lương Tranh và Ngũ Sảnh Sảnh đang chơi rất hăng, còn tâm trí nào mà để ý đến cô? Nhân viên phục vụ đương nhiên là rất tỉnh táo, nhưng anh ta chỉ mong khách gọi càng nhiều càng tốt.

Mười phút sau, Ngũ Sảnh Sảnh vừa đi vệ sinh thì Ngải Lựu Lựu liền ọe một tiếng, nôn hết cả ra đất. Lương Tranh không thể bỏ mặc, tiểu thư đi rồi, dù gì cũng phải lấy lòng a hoàn chứ. Nghĩ vậy Lương Tranh liền chạy đến dìu Ngải Lựu Lựu dậy. Ngải Lựu Lựu nhìn Lương Tranh, toét miệng cười ngốc nghếch, sau đó nhắm mắt lại, mơ màng chưa quá ba giây lại phun đầy lên người Lương Tranh.

Ngũ Sảnh Sảnh quay lại nhìn thấy cảnh tượng này liền sững người. Cô biết Ngải Lựu Lựu đã uống quá nhiều, phải nhân lúc Lương Tranh vẫn còn đang u mê để chuồn cho nhanh. Cô liền ra hiệu cho Lương Tranh đang đứng ngây ra bên cạnh rằng sẽ gọi cho anh sau rồi vội vàng lôi Ngải Lựu Lựu chuồn thẳng. Lương Tranh dưới sự “trông chừng” của nhân viên phục vụ, trước tiên phải vào nhà vệ sinh rửa qua một chút, sau đó đi tính tiền. Ôi trời, tận 5788 tệ! Cũng may là còn có thẻ tín dụng, nếu không bị người ta giữ lại đây là cái chắc.

Bộ quần áo ướt cứ dính sát vào người, lại còn phảng phất mùi rượu kinh tởm. Lương Tranh tỏ vẻ chán nản, còn chưa kịp tìm hiểu đối phương thì đã bị cô gái đeo kính đó phá hỏng rồi. Chán thì có chán, nhưng anh vẫn tràn trề hi vọng vào lần xem mặt này, đây là lần anh thấy thích thú nhất từ trước tới giờ. Đầu tiên thì lãng mạn, sau thì kích thích, phảng phất dư vị của các bộ phim tình yêu. Đặc biệt là cứ nghĩ đến ánh mắt đắm đuối của Ngũ Sảnh Sảnh cùng với nụ cười lả lơi và đôi tất lưới sexy màu đen, toàn thân Lương Tranh lại run lên, cảm giác mọi điều tồi tệ này đều xứng đáng, cho dù có phải khuynh gia bại sản đi chăng nữa.

Lương Tranh ngồi trên taxi, nhắn cho Ngải Lựu Lựu một cái tin: Cô ấy không sao chứ?

Mãi đến lúc Lương Tranh tắm rửa và từ trong nhà tắm đi ra, anh mới nhận được tin nhắn trả lời kì quặc của Ngải Lựu Lựu: Cái gì mà cô ấy không sao, là tôi không sao mới phải! Hừ, anh còn dám nhắn tin cho tôi nữa à? Đồ nông cạn!

Lương Tranh đầu tiên ngây ra không hiểu đầu cua tai nheo gì, sau đó nhấn lại:Mà bạn cô cũng thật là, đã biết rõ mình không uống được, thế mà không chịu uống ít đi một chút.

Đối phương hồi âm lại ngay lập tức: Cô ta ngốc mà.

Lương Tranh bật cười rồi nhắn lại, vẻ đùa đùa: Thực ra cũng không hẳn, trừ cái cặp kính che hết cả mặt kia.

Ngải Lựu Lựu đang nằm bẹp trên giường bỗng ngồi bật dậy, giống như bị điện giật. Hóa ra tên khốn này nhầm đối tượng thật! Cô vừa chửi vừa nhắn lại: Tôi chính là con ngốc đeo cái kính che hết mặt mà anh nói đấy, tôi mới là Ngải Lựu Lựu! Anh là đồ đần độn, đồ ngốc! Đầu anh bị ngấm nước phải không?

Lương Tranh đọc được tin nhắn này liền trợn tròn mắt, ngẫm nghĩ lại nguyên nhân hậu quả, chẳng

nhẽ mình lại nhầm đối tượng, hoặc bọn họ đã cố tình bày ra trò này. Điều này có nghĩa mấy nghìn tệ của anh đổ xuống sông xuống biển hết, đã vậy còn bị đối phương đùa giỡn như đùa giỡn một con khỉ. Cơn giận phừng phừng bốc lên. Lương Tranh lộ nguyên hình, không thể nào lịch sự thêm được nữa, anh ấn phím không thương tiếc: Đầu cô bị nhiễm độc chì thì có! Cái loại gái ế như cô có ế cũng đáng đời! Cô đi xem mặt hay là bị mộng du thế hả? Làm lãng phí tiền bạc của tôi thì thôi, lại còn làm lãng phí tình cảm và thời gian của tôi nữa!

Đọc được tin nhắn này, Ngải Lựu Lựu nổi cơn tam bành, giận đến mức toàn thân co giật,

tay run run nhắn lại: Tôi tát vỡ mồm anh bây giờ, thế mà cũng gọi là đàn ông à?

Bên ngoài vọng vào tiếng gõ cửa, tiếp đó là giọng của Ngũ Sảnh Sảnh: “Không sao chứ cô ngốc?”, “Không sao, tôi đang luyện họng”, Ngải Lựu Lựu tắt luôn điện thoại, thở hồng hộc vì tức, kéo mạnh chăn trùm kín đầu.

Nhưng chưa đầy một phút sau, Ngải Lựu Lựu liền lao vào phòng vệ sinh, tiếp tục nôn thốc nôn tháo.

Đến tận ngày hôm sau, Lương Tranh vẫn chưa thoát khỏi ám ảnh. Muốn khóc mà không xong, mẹ kiếp, đây là chuyện quái quỷ gì vậy? Đúng là quá tam ba bận. Lần thứ tư này, nửa thời gian đầu còn chấp nhận được, nửa cuối thật thê thảm không sao tả xiết. Thế này vẫn chưa là gì, thê thảm hơn cả là anh không thể cho Ngô Hiểu Quân biết, càng không thể để cho Trình Triệu phú “khai” ra. Chẳng nhẽ nói rằng mình đi xem mặt mà đến đối tượng cũng bị nhầm à? Lại còn vung tay mất mấy nghìn tệ. Nói ra ai tin nổi? Cho dù người khác có tin cũng sẽ cho rằng mình là thằng ngốc.
Vừa mới chải chuốt xong xuôi, đang chuẩn bị ra khỏi nhà thì Lương Tranh nhận được tin nhắn của Ngải Lựu Lựu: “Thật ngại quá, bạn tôi hẹn tôi đến Sanlitun đón cô ấy, chúng ta có thể đổi sang đó được không?”. Lương Tranh nghĩ, Sanlitun cũng không tồi, nhiều quán rượu, không khí tốt, nên chẳng do dự mà nhận lời luôn. Lúc này, trong phòng của Ngô Hiểu Quân đang phát bài Bài ca độc thân. Lương Tranh dựa lưng vào cửa nhìn vào bên trong, thấy Ngô Hiểu Quân đang ra sức gõ bàn phím, liền cất tiếng trêu chọc: “Hiểu Quân, tự vui chơi giải trí đấy à? Bài này hay đấy, hát đúng tâm tư của cậu!”

Ngô Hiểu Quân bò kính xuống, thổi phù phù lên mắt kính rồi nhìn Lương Tranh, vẻ mặt lạnh lùng: “Ăn mặc chỉnh tề thế chắc lại đi xem mặt chứ gì?”

“Hài, cậu nói xem cuộc sống được lựa chọn và không được lựa chọn cách nhau bao xa? Thôi được rồi, tôi quyết định làm từ thiện, cho cậu thử một lần. Sanlitun, hai người đẹp, nhường cậu một cô.Tiền chia đôi, ok?”

“Không đi đâu, tôi thấy đấy chẳng qua chỉ là cái bẫy sắc đẹp thôi. Cậu phải cẩn thận đấy, đừng có để chuyện gì xảy ra rồi lại trách tôi không nhắc trước!”

“Ngô Hiểu Quân, không chỉ có cái người cậu bị ế đến phát mốc mà ngay cả bộ óc của cậu cũng bắt đầu rỉ sét rồi. Đây là khách hàng chất lượng mà Trình Triệu phú giới thiệu đấy, không thể

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT