|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
kết hôn rồi, người thì là hoa đã có chủ.
Ngày thứ hai từ Thiên Tân trở về, bố Lương Tranh lại thúc anh kết hôn. Đầu tiên là gọi điện đến mắng mỏ, sau đó nhắc nhở Lương Tranh giờ đã là tháng tư rồi. Lúc này Lương Tranh mới nhớ ra chuyện gái ế, bèn chủ động gọi điện cho Trình Triệu phú. Trình Triệu phú liền cho Lương Tranh QQ_và blog của gái ế, bảo anh cứ nói chuyện trên tinh thần giao lưu trước, còn về việc gặp mặt anh ta sẽ sắp xếp sau.
“Gái ế” có tên trên mạng là Ngải Mỹ Lệ, hồ sơ rất đơn giản, tuổi tác được giấu kín, chắc không già cũng chẳng trẻ. Trên phần tự giới thiệu về bản thân cô có viết:Là người rất chăm chỉ, chẳng để lại cái gì bao giờ. Hài, cũng dí dỏm ra phết. Lương Tranh add QQ của “gái ế”, chờ đợi đối phương đồng ý.
Để tăng cường thêm hiểu biết, Lương Tranh lại vào blog của “gái ế”. Nội dung blog rất phong phú, ngoài những bức ảnh vớ vẩn ra còn có mấy bài viết.
Ngày 1 tháng 1 năm 2009:
Hôm nay bản cô nương đây mở blog, xin tự giới thiệu một chút: Tôi tên là Ngải Mỹ Lệ, 16 tuổi (chuyện của 10 năm trước). Hiện tại đang làm việc ở một công ty ngoại thương ở Bắc Kinh, có tên là “Bạch Cốt Tinh”. Năm 2008, Thế vận hội Bắc Kinh tổ chức thành công, bạn bè có đứa lấy chồng, có đứa đã có con bế, cũng có người đã chia tay, cũng có người lôi nhau ra tòa li hôn. Còn tôi trở lại với cuộc sống sáng tối một mình, đơn giản và lười nhác.
Khép cửa phòng lại, tôi sẽ có hai tòa thành: một thuộc về tôi, một thuộc về thành phố này.
Ngày 18 tháng 1 năm 2009:
Khi mùa xuân của năm 2009 chưa bắt đầu thì tôi đã đến siêu thị của khu đô thị để mua kem, mỗi ngày một lần. Màn đêm yên tĩnh, tôi thích đứng một mình bên ô cửa sổ, nhìn vào màn đêm đến ngưng đọng như một cái lồng úp xuống trần gian. Sau đó giơ cao cốc rượu vang hướng về Bắc Kinh và nói tiếng “Chúc ngủ ngon”. Cái dạ dày thỉnh thoảng vẫn hay sôi réo lúc nửa đêm, tôi lại chợt nhớ đến rất nhiều chuyện, mơ hồ và rõ rệt.
Anh và tôi, có thể chỉ cách nhau có một tấm kính. Những thứ không thể nắm bắt được, chúng ta có thể lựa chọn bằng cách nghĩ về.
Ngày 7 tháng 3 năm 2009:
Đầu tháng Ba, ra ngoài mua một chiếc quần bò đen, chợt phát hiện ra phần mông của mình đang xệ xuống. Trong cơn tức giận, bỏ về nhà, vào siêu thị mua ngay hai que kem rồi ăn một phát hết luôn.Nhận được cuốn sách mới của Lão Nghiêm bạn học đại học gửi đến, trong lòng thấy ấm áp vô hạn. Phó tổng Lâm mới đến cũng tương đối đẹp trai, chỉ có điều lạnh lùng quá, dường như cao quá tấm với…Trong điện thoại, mẹ khéo léo hỏi han chuyện cá nhân. Lúc cúp điện thoại, tôi bắt đầu thấy đồng cảm với tất cả những trai thừa, gái ế trên đời.
Buồn vui bất thường, nổi nóng vô cớ, không phải là một trạng thái bình thường, nhưng nó có thể điều tiết cuộc sống.
Lương Tranh xem tiếp, không thấy có bài viết nào nữa, anh cảm thấy rất kì quặc, tại sao Ngải Mỹ Lệ lại bình luận cho bài viết của mình. Anh liền comment lên blog của cô:
Cuộc sống của gái ế:tiểu tư sản và vụn vặt; tư tưởng của gái ế lại ít nhiều có sự kì lạ!
***
Trung tuần tháng Tư, nhiệt độ ở Bắc Kinh đột ngột lên cao, giống như một cặp đôi lần đầu hôn nhau, đam mê bức lên thành ngọn lửa. Trưa, ánh nắng chói chang khiến cho Ngải Lựu Lựu mới ngủ dậy có phần hơi lờ đờ. Cô bán khỏa thân đi ra tủ quần áo, vớ lấy một cái áo sơ mi nam khoác lên người, sau đó xoay xoay cánhtay vươn vai mấy cái rồi kéo cái rèm cửa ra.
Bên dưới mười lăm tầng nhà ngập tràn tiếng huyên náo. Cô túm lại mớ tóc bù xù, ngẩn ra đôi chút rồi chấn chỉnh lại tinh thần. Ngải Lựu Lựu bật chiếc laptop màu bạc ở trên giường lên, mở nhạc cho cả căn phòng trở nên sống động hơn. Cô uống một cốc nước ấm, ăn hai miếng bánh mì rồi uống thêm một túi sữa bò, sau đó chậm rãi đăng nhập QQ, trên đó hiện lên cái tên: Ngải Mỹ Lệ.
Tối qua, cô đã từ chối lời hẹn gặp của bạn chat có nickname là Quê Một Cục, mặc dù hai người đều ở trong một khu đô thị. Lí do của Ngải Lựu Lựu là không bao giờ đi gặp mặt bạn chat vì không có hứng thú. Cô cảm thấy những gã trai ế, trên người nồng nặc “mùi hương” của hooc môn nam, thường xuyên lang thang trên mạng vô cùng nguy hiểm, chỉ cần bất cẩn chút thôi là tiêu đời ngay. Ngải Lựu Lựu với người bạn chat này đã nói chuyện với nhau gần một năm nay rồi, hai người quen nhau trong chat room của Quốc Mỹ, cả hai đều sống trong khu đô thị Quốc Mỹ, vì vậy có khá nhiều chủ đề chung, nói chuyện cũng rất hợp cạ. Ngải Lựu Lựu đọc hết tin tức trên báo mạng xong, nhìn xuống QQ vẫn thấy nick của Quê Một Cục tối đen, bỗng cảm thấy hơi thất vọng. Cô muốn nói với anh về chuyện Triều Tiên vừa mới phóng tên lửa đạn đạo, còn muốn hỏi xem anh có cách nhìn nhận thế nào về hiện tượng năm nay con gái thích mặc tất lưới.
Một hồi chuông báo có tin nhắn vang lên. Có nhiều tin nhắn rác, nhưng cái tin nhắn khiến cô tức tối nhất là tin nhắn từ Ngũ Sảnh Sảnh ở Thượng Hải gửi về:“Cưng à, đêm nay có cô đơn không?”. Cô mỉm cười trả lời tin nhắn của Ngũ Sảnh Sảnh: “Cô đơn đã thấm vào tận trong xương tủy, hay là Ngũ đại gia đến ân sủng cho tiểu nữ này đi!”
Ra khỏi tòa nhà, Ngải Lựu Lựu để nguyên mặt mộc, ngồi ngây ra trên ghế đá… Khi cô ngẩng đầu lên, thì phát hiện ra một đôi tình nhân qua đường đang nhìn cô dò xét. Cô vội vàng đổi tay chống cằm rồi ngoảnh về phía khác. Cặp tình nhân đi chưa bao xa, Ngải Lựu Lựu lại đổi tư thế, đồng thời bắt đầu lẩm bẩm: “Nhìn cái gì mà nhìn? Cứ như thể người ta chưa từng yêu bao giờ ấy! Nói cho mà biết nhé, chị đây rất thích thưởng thức cái sự cô độc này!!”
Ăn tối xong, Ngải Lựu Lựu lại đăng nhập QQ, phát hiện có một cái nick tên làTrai Già yêu cầu add nick cô. “Sói già” nghe còn có lí! Ngải Lựu Lựu liền bặm môi ấn phím từ chối. Cô ngồi ngây ra, nhìn chậu xương rồng ở trên bàn, mở word ra rồi viết nội dung sau:
Thời tiết đột nhiên nóng lên, cảm thấy hơi không quen. Mà thời gian trôi cũng nhanh gớm, đã trung tuần tháng Tư rồi cơ đấy. Dân tình còn đói kém mà Triều Tiên đòi phóng đạn đạo, bọn Nhật Bản còn ra vẻ ngăn cản, định hù dọa ai đây? Hài, cái thế giới này càng ngày càng loạn, ngay cả tôi đây cũng cảm thấy lo lắng. Thực ra thì loạn cũng tốt, vậy thì tôi sẽ trở thành người đẹp thời loạn rồi…
Ngải Lựu Lựu viết xong liền đọc lại một lượt, câu cú xuôi tai, ý tưởng rõ ràng, việc tiếp theo là đăng lên blog. Ai ngờ vừa vào đã thấy có người vào xem, lại còn để lại lời nhắn. Ngải Lựu Lựu vội vàng mở ra đọc.
“Cuộc sống của gái ế:tiểu tư sản và vụn vặt; tư tưởng của gái ế lại ít nhiều có sự kì lạ!”, là Trai Già, cái gã này đúng là oan hồn không tan. Biết được QQ, lại còn biết được blog của mình, không biết là gã khốn nào nhỉ?
Cô post bài viết lên blog, rồi vào xem blog của Trai Già, chẳng có gì cả, cô chửi thầm trong bụng: “Đồ khốn”. Cảm giác thật tẻ nhạt, Ngải Lựu Lựu liền bật loa, mở album của Vương Phi. Đến bài Chán, cô ngân nga hát theo, càng hát càng hăng, càng hát càng khó nghe. Đột nhiên, điện thoại đổ chuông khiến cho Ngải Lựu Lựu giật nảy cả mình. Người gọi là đồng nghiệp Trình Triệu phú.
“Đang làm gì thế?”
“Còn có thể làm gì nữa? Đang ở nhà chứ làm gì! Có chuyện gì thế?”
“Tháng trước chẳng phải tôi đã giới thiệu cho cô một anh hay sao? Anh ta vừa mới từ Bắc Kinh về, muốn gặp mặt cô…”
Ngải Lựu Lựu đang nằm bò ra giường, vừa bóp con gấu bông vừa gào lên: “Thế thì gặp đi thôi, tốt nhất là tìm một chỗ nào để chém đẹp anh ta một bữa!”
“Ok, cô vừa phải thôi, đây là anh em tốt của tôi. Hay là ngày mai hai người gặp mặt nhỉ?”
“OK, mai gọi cho tôi nhé!”
“À phải rồi, cô nhớ add QQ của anh ấy nhé, tên là Trai Già. Người ta đã add nick cô rồi, thế mà cô còn từ chối nữa!”
“Hờ hờ, hóa ra là anh ta à?”
Chiều hôm sau, cho đến tận lúc hoa thơm đua sắc, Ngũ Sảnh Sảnh xinh đẹp, sexy đi công tác quay về vẫn chưa thấy Trình Triệu phú gọi điện. Lần này đi công tác về, Ngũ Sảnh Sảnh mặt mày hớn hở, tràn đầy sức sống, cứ như thể vừa mới đi nghỉ trăng mật với người yêu về vậy. Ngũ Sảnh Sảnh lần này lại phá lệ mang quà về cho Ngải Lựu Lựu, là một chiếc khăn đũi. Ngải Lựu Lựu ôm hôn Ngũ Sảnh Sảnh cảm ơn rồi lao vào trong phòng, soi mình trước gương gần nửa tiếng đồng hồ. Yêu bản thân là đặc quyền của phụ nữ mà.
Ngải Lựu Lựu đang cảm thấy tẻ nhạt thì Trình Triệu phú gọi điện đến, nói rằng tối qua anh ta với lũ bạn tụ tập ăn nhậu uống quá chén, vừa mới tỉnh xong, vẫn còn đau khắp mình mẩy. Trình Triệu phú nói cho Ngải Lựu Lựu biết đối tượng định giới thiệu cho cô tên là Lương Tranh, cũng sống ở gần khu vực công viên Triều Dương. Còn nói anh ta sẽ không đi cùng, bảo hai người tự tìm chỗ ngồi nói chuyện.
Năm phút sau, Ngải Lựu Lựu nhận được một cuộc điện thoại từ số ạ, giọng nói của đối phương khá âm vang, tự xưng là Lương Tranh, bạn của Trình Chí Huy. Ngải Lựu Lựu định thần lại, cố gắng đè thấp giọng, sau đó hỏi một câu lãng xẹt: “Có chuyện gì thế?”
Lương Tranh cầm điện thoại đứng trước cửa sổ, bởi vì như vậy anh sẽ thấy tự tin hơn. Anh hơi căng thẳng, đọc những bài viết đầy cá tính và có vẻ ngỗ ngược của đối phương, anh cảm thấy cô gái ế này
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




